watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:56 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4277 Lượt

Vân mà biết thế nào nó cũng khoái chí hùa theo cho coi.
ặc ặc.
“chị làm gì nhìn em lấm lét vậy?” “à…ko, em đang đọc gì kia?” “cuốn truyện chị vác bên đó về nè…còn hỏi nữa.” “ủa vậy hả?”
tôi bò tới xem quyển sách mà Vân đọc ngấu nghiến suốt từ chiều tới giờ, cuốn “If you are here” tôi mượn của Thắng hôm qua.
“bộ hay lắm sao mà em đọc say sưa vậy?” “hay áh. em thích nhân vật Jason trong truyện….” “kể chị nghe đi -__-” “trời. chị phải đọc chứ… kể làm sao thấy hay…”
nhìn quyển sách dày hơn 200 trang, tôi đã thấy oải, hic hic.. nào giờ tôi có đọc ba cái loại này đâu.. toàn coi sách nấu ăn ko à. T__T
“thôi em đọc hết đi rồi kể chị. chịlười…tra từ điển lắm”
tôi cười hì hì, Vân cũng cười theo. và nó tiếp tục cắm cúi vào quyển sách khi tôi bắt đầu ôm gối lim dim.. có lẽ hôm nào phải đọc thử mới được.    
Chương 41
thế rồi cái chuyện tôi thắc mắc muốn biết hôm ấy,
phải mất 4 ngày mới hỏi được Quân vì anh ta đi công tác ở đâu tận Phú Quốc.
bình thường thấy gã bếp trưởng của mình sao thấy ghét, khó ưa gì đâu,
vậy mà 4 bữa nay làm việc với ông George, bếp trưởng ca tối
một người nước ngoài nhã nhặn và điềm tĩnh..
tôi lại thấy…nhớ cái giọng phát xít của anh ta.T________T
“hôm nay…bếp trưởng Quân về chưa chị?”
tôi hỏi chị Trinh mà mặt cứ đơ đơ, quê quê thế nào,
cũng may chị ko để ý thái độ kỳ quặc của tôi..
chỉ coi lịch rồi gật gù..
“nếu ko có gì trục trặc thì hôm nay cậu ấy về rồi.”
ko hiểu sao nghe vậy tôi bỗng mừng trong bụng, ack ack.
chả nhẽ tôi thích…làm việc với hắn vậy sao?!
cái gã ấy thậm chí 4 ngày nay còn ko thèm hỏi thăm sức khỏe tôi,
1 cuộc gọi cũng ko có. _
Chương 42
“thôi bỏ đi”
tôi nói hạ giọng, rồi cho cái vỏ ốc vào túi đeo. chiều nay bầu trời ngả màu vàng rực , cái màu thật lạ.. lạ như những gì đang diễn ra trong tôi vậy.
im lặng 1 hồi, tôi quay lưng đi chậm ra ngoài, và rồi sư huynh cũng đi theo tôi, song song bên cạnh.
“người hôm đấy là mẹ em?”
“uh…”
tôi đáp kèm theo cái gật đầu, kể cũng ngộ, mới có vài tháng mà sư huynh gặp lần lượt cả ba, lẫn mẹ tôi.*_*
mà nhắc tới hôm ấy mới nhớ.
“àh bữa đó… anh với Thắng nói gì vậy?” “cậu ta bảo tôi hãy đối xử đàng hoàng với em.”
“ặc..hắn tưởng mình là ai chứ..”
câu ấy tôi buột miệng lẩm bẩm, nhưng do đi sát nên có lẽ Quân cũng nghe được.
“ko phải bạn trai?” “trời ơi..sao ai cũng nghĩ vậy hết?” “tôi ko nghĩ…” “anh ko nghĩ sao anh lại hỏi như vậy?” “tôi hỏi để xác minh.. mà sao hôm nay em cứ hoạnh họe tôi hoài vậy?”
sư huynh hơi ngửa đầu, cau mày lại, ừ.. hôm nay tôi ….giống bị ai nhập vậy.. ko nói thêm nữa, vì chắc thế nào cũng tới lúc sức chịu đựng của gã bếp trưởng vượt quá mức cho phép..
xe búyt tới trạm. cửa xe xịch mở ra.. tôi đưa tay chào, rồi bước về hướng cửa xe.
chợt anh ta nắm cổ tay tôi.
“??”
“hay là…”
“sao?”
“…………..”
sư huynh Quân cứ giữ tay tôi mà chẳng chịu nói là anh ta đang muốn gì nữa..
“có lên thì lên mau đi chứ!”
chị sóat vé xe kêu lên bực bội, tôi đành phải rút tay mình ra..
“hay để tôi chở em về?”
……….
ko giống Khải khi chở tôi, sư huynh thỉnh thoảng vài phút lại quay ra sau nói 1 câu gì đó, tôi cũng ừ hử, rồi thôi.
giống như chỉ là hắn muốn kiểm tra xem tôi có còn ngồi ở

đó hay ko thôi. tôi cũng ko suy nghĩ vắt óc để gợi chuyện như đã cố với Khải, mà ngồi nhìn… sư huynh từ phía sau. một cái cổ hơi cao, tóc hớt gọn đằng gáy, và 1 bờ vai rộng.. nếu ai đó có thể tựa vào, hẳn là cực kỳ bình yên và dễ chịu..
“ủa, em ko xuống được sao?”
“huh? àh..tới rồi hả.. em xuống đây.T__T”
hơi khó khăn để xoay trở với cái xe quỉ quái ấy, nhưng ko phải vì vậy mà tôi vẫn ngồi lì trên xe dù đã đến nhà trọ. mà là do..tôi đang mơ màng ngắm đôi vai..ặc ặc.. cũng may mà gã ko hề biết lý do đó, hihi..
“Này!”
nghe tiếng kêu, tôi ngẩng đầu ngó quanh và nhận ra Thắng, đang ngồi ở bậc thềm gần chỗ căn tin nhà trọ.. hôm nay họ đóng cửa sớm thì phải.
Thắng mặc bộ đồ sơ mi nhưng áo tháo ngoài quần, cái túi đựng vợt để kế bên.. mồ hôi đẫm ướt trên trán và dưới cằm nữa.
“mới đi làm về? hay đi chơi banh về?” “đừng yêu người khác sớm quá.”
“huh? O___O”
tôi chưa ăn gì mà cậu ấy làm tôi súyt ọc hết mọi thứ trong bụng, sao lại có câu nói kỳ quặc đến thế?
“nếu đang sắp yêu thì… dừng lại đi..coi như tôi xin Yên..” “trời ạh..anh nói linh tinh gì vậy, Thắng?”
“..tôi ko nghĩ mình có thể bắt đầu lại để yêu 1 người khác.” “sao lại ko? mà tôi có đang yêu hay sắp yêu ai đâu chứ?”
Thắng kéo giật tôi ngồi xuống, trên cùng bậc thềm.
“tôi đọc thấy niềm hạnh phúc trên mặt Yên.. khi vừa đi vừa tủm tỉm cười 1 mình..” “..sao..? tôi…tôi như vậy thiệt hả??”
“hẳn là vừa xuống khỏi xe người đó…”
tôi há miệng và lỗ tai hình như đỏ bừng, chả lẽ…tôi yêu cái gã đã chở tôi về?
KHÔNG THỂ NÀO    
Chương 43
Thắng siết chặt quai túi vợt, vẻ mặt như sẵn sàng lao vào cuộc chiến
sinh tử, tự nhiên tôi cũng bị anh ta làm cho hoang mang theo.
“ko cần biết người đó là ai…tôi phải đá anh ta ra khỏi Yên.”
“ôi trời..mặc dù ko yêu anh, nhưng tôi cũng ko nghĩ là mình yêu gã ấy đâu.”
“vậy hứa đi, trong vòng 2 tháng, ko hẹn hò với anh ta.”
“sao tôi phải hứa 1 điều như thế? để làm gì?”
“vì tôi. làm ơn đi.”
nét mặt Thắng rất tha thiết, tha thiết đến nỗi tôi từ chỗ đang cứng rắn, bỗng như bị thôi miên..xiêu theo.. chắc do 1 phần ánh mắt cậu ta có cái gì đó quá buồn.
giờ tôi mới nhận ra điều đó. bảnh trai, sáng sủa, hiếu chiến, nhưng Thắng có đôi mắt sâu và xa vời làm sao. như là…như là.. bất mãn với cuộc đời vậy.
“ok, ko hẹn hò với hắn. haha, đằng nào thì tôi với cái gã đó làm gì có chuyện hẹn hò nhau..”
“then kiu!!”
“coi như trả ơn mua cháo với sửa điện thoại cho tôi đó..dù ko hiểu tại sao lại là vì anh mà hừa như vậy.”
“hehe..”
“anh đừng có nghĩ là dành ra 2 tháng để khiến tôi..yêu anh.. tôi còn
chưa tính sổ vụ anh nói với mẹ tôi rằng anh là bạn trai tôi…”
tôi vừa chuẩn bị tuyên án, thì tên bị cáo Minh Thắng đã vội vã đứng dậy, xách cái túi lên, định chuồn êm mà tránh phiên xử tội sao?? >__<
“thôi về ăn cơm, pa Khải chắc đợi lâu rồi..”
“êh…êh…tôi đang hỏi mà?…ai cho anh nói vậy hả?”
tôi đuổi theo Thắng, còn hắn thì bước mỗi lúc 1 nhanh, rồi chạy.. tôi cũng chạy theo tới khu B thì ko tiện vào nên đành dừng ở ngã ba, bỗng anh chàng đó quay lại, đưa tay vẫy tạm biệt tôi và nháy mắt cười..
mặt trời đã lặn tự khi nào.
…………………….
tôi đã giữ được lời hứa đó suốt hơn 1 tháng, dù thực sự mà nói, nếu bắt tôi hứa…12 tháng

Trang: [<] 1, 19, 20, [21] ,22

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT