watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:56 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4268 Lượt

anh ta 1 cái rồi cười khà,
sau đó quay sang tôi tươi tắn..
“con cũng gọi sư huynh đi, từ nay 2 anh em nhớ giúp đỡ nhau!”
ok… với tôi thì anh ta lớn hơn,
theo thầy trước, làm đến bếp trưởng, có gì mà ko gọi được…
dễ dàng thôi..
tôi gắp 1 miếng cá trong nồi vào chén anh ta,
cố gắng làm hoà thật tốt..
“sư huynh ăn miếng cá cho hạ hoả này!”
Quân Sỹ, àh ko, Sỹ Quân mặc dù vẻ ko thích lắm,
nhưng vì nể sư phụ nên im thinh ko phản ứng..
cố ăn cho xong cái lẩu ngon..
……………
trên đường về, tôi tạt ngang nhà thuốc tây gần khu trọ,
mua ít thuốc nhức đầu,
cái giọng của gã sư huynh làm tôi chịu ko nổi..T___T
mà lão ấy nhất định bắt tôi đi xe buýt,
bảo rằng ko tiện đường gì đó, nên ko thể chở về
mặc cho sư phụ la lối thế nào… -__-
khi tôi xông vào cửa tiệm,
thì thấy cái dáng khắc khổ của Khải, anh chàng lạnh lùng
đi nhanh ra ngoài trong trạng thái cúi mặt..ko thấy tôi..
“ơ… Quốc Khải..??”
chỉ khi tôi gọi hơi lớn, anh ta mới quay lại nhìn,
tôi nhận ra trên tay Khải xách 1 bịch thuốc to..
“anh bệnh hả?”
“ko… tôi học Y, mua về coi công thức thuốc thôi..”
“ah…”
“còn Yên?”
“mua Decolgen.. ah phải rồi, viên kẹo của anh… Yên..ăn rồi. T__T”
“??”
tôi hơi bối rối khi Khải nhìn tôi với đôi mắt mở to,
hình như…anh ta ko nghĩ là tôi có thể ăn…viên kẹo mà lẽ ra là của Vân?
“Vân nó ko sao nhưng mà…Yên thì…hơi bị…choáng…nên..”
“àh..kẹo giải rượu?”
“uh..”
“ko sao, ai cần thì ngậm thôi.”
rồi anh ta khẽ cười, khiến tôi giải toả sự xấu hổ,
thấy nhẹ nhõm hẳn…
“vào mua nhanh đi, tôi chờ về luôn.”
“oh..okay, đợi chút nhé!”
tôi toe toét cười và nhảy tới quầy thuốc,
xin mua 2 viên Decolgen…
Khải đứng ở ngoài, cho 1 tay vào túi quần, tay còn lại chống khuỷu lên cạnh cửa..
tôi thấy thật là..cuốn hút.T___T

“anh học năm mấy rồi?”
“năm thứ 6.”
“oh… vậy anh lớn hơn Yên.. lớn hơn Thắng luôn?”
“uh…lớn hơn”
“anh ít nói nhỉ?”
“bản tính rồi.”
Khải trả lời tôi như 1 con robot, ko hỏi thêm, cũng ko giải thích hay bắt chuyện
khiến tôi đâm ra vô duyên khi cứ hỏi mãi..
nên đành im lặng đi song song.    
Chương 8
chúng tôi gặp Thắng và Vân ở ngay cổng, 2 người họ cũng đang đi cùng về… vui thật…
cũng may tôi ko gặp Thắng mà thay vào đó, là Khải. -__-
“ủa 2 anh chị cũng…đi chung?”
“gặp ở nhà thuốc.. còn 2 người?”
“hồi chiều về gặp nên em nhờ Thắng chở đi gửi thư cho mẹ luôn….”
“uh…”
tôi đang nói chuyện với Vân thì thấy Thắng xông lên, kéo Khải về phía mình..
“ông…lại mua thuốc à??”
“về nhà đi”
“..tui đã nói…nè, nè…chờ đã..”
thế là 2 người họ cứ vậy mà đi về khu B, tôi lẫn Vân đều ko hiểu gì.. nên cũng về phòng mình ..
cũng lạ là Thắng ko đòi hỏi vụ hồi sáng gọi “anh”, thậm chí ko hỏi tôi hay nói với tôi câu nào.
thế càng tốt.

“chị bị sao mà mua thuốc? sáng giờ vẫn chưa khoẻ?”
“chị đi làm bị nhức đầu thôi..”
“ah, việc ở nhà hàng sao?? vui ko?”
“đừng nhắc nữa…”
“sao thế?”
“môi trường tốt, mà có ông sếp khó chịu quá.”
Vân hiểu ra, tặc lưỡi tỏ vẻ thông cảm,
tôi thở dài chán chường…ko muốn đi tắm T__T
trễ quá rồi.
“chị ko tắm à? em thấy phòng tắm trống đó”
“em tắm rồi hả?”
“ya, hồi chiều, em mà ko tắm tới giờ này là chịu ko nổi..”
“chiều phòng bên mình kẹt suốt mà..”
“Khải giành phòng tắm cho em.”
Vân nói và 2 má cô nàng đỏ ửng,
tôi nhận ra hình như nó có vẻ tự hào khi kể điều đó..
còn tôi, có cái gì đó khó diễn tả được..
“Khải có vẻ thích em nhỉ?”
“hì hì, ko biết nữa…thấy cũng… vui”
nói xong, Vân cười tươi bới tóc, bật đèn và tiếp tục học bài,
nó học suốt… ngày nào cũng học tận khuya..
tôi xách khăn ra phòng tắm của khu mình, vì ko có ai giành phòng tắm cho tôi…
……………………
“eh! chào anh đi chứ”
buổi sáng vừa tót xuống cầu thang, Thắng đã túm áo tôi lại và nói câu ấy..
tôi cố gỡ tay cậu ta ra..
“chào anh, được chưa?”
“miễn cưỡng cứ như bị ép gả chồng!!!!”
“vậy muốn sao mới được, anh Thắng??”
chữ “anh Thắng” tôi nhấn giọng đầy bực bội, sáng sớm chưa ăn gì đã gặp… quấy phá rồi.
hic hic..
“đói bụng hả, đi ăn với tôi nhé!”
“ăn gì…?”
“hủ tiếu nam vang? hay cơm sườn? hay bánh bèo chén ngoài hẻm 32? thôi hay ăn bún riêu đi?”
đang đói mà kể nhiều món vậy, chắc chết thèm, tôi còn chưa kịp chọn món bánh bèo chén thì anh chàng đã quyết định..
“thôi, hủ tiếu đi, sáng ăn hủ tiếu nóng cho…nó..”
Thắng đang nói thì điện thoại reo thì phải, anh ta cho tay vào túi lấy ra nghe, sau chữ alo, thì quay mặt đi ko cho tôi thấy…
thậm chí còn đứng xa vài bước.
………
“xin lỗi, mai tôi bù, hôm nay có chút việc rồi. Yên đi ăn 1 mình nhé”
“trời… vô duyên!! >_
Chương 9
tôi tròn mắt nhìn gã bếp trưởng sư huynh, tại sao ko được??
“đừng có tỏ ra thân mật với tôi.”
“gì chứ?”
đúng là… ko biết nói gì luôn, tỏ ra thân mật với anh thì tôi có lợi gì hả?
đồ làm phách.
“tít tít”
tin nhắn của tôi..
vừa móc điện thoại trong túi ra, tôi bị gã Phát xít đó giật luôn, còn chưa kịp đọc..
“hơ…..?”
“hơ cái gì, quy tắt là ko xài điện thoại trong giờ làm việc”
“nhưng em đọc nốt cái tin thôi……”
“ko đọc gì sất, đi thay đồng phục đi. MAU!!”
sư phụ ơi, sư huynh…ăn hiếp con.T___T
lỡ tin của ba kêu về nhà thì sao..
trời ơi.
tôi làm mặt lẫy đùng đùng bỏ đi thay đồ, cả buổi ko thèm nhìn anh ta, mà có khi anh ta cũng chẳng nhìn tôi. T___T
…….
“anh để đầu óc ở đâu thế hả?? nước đã sôi 2 lượt rồi…”
mấy câu này gần như tôi phải nghe mỗi ngày, chắc phải uống Decolgen suốt..
vậy mà cái anh bị mắng sau đó ko hề buồn gì, tiếp tục líu lo ca hát..
bữa trưa còn lấy phầnăn giùm tay Quân Sỹ khó ưa đó nữa.
“anh hổng sợ hả?”
“sợ gì?”
“thì bếp trưởng…anh ko ngán hay giận gì anh ta sao?”
“ah, anh Quân… tật hay cáu và lớn tíêng nhưng bản tính ảnh rất tốt với mọi người.”
“tốt đâu mà tốt”
“tại em mới nên chưa quen.. rồi em sẽ biết…”
ko biết rồi tôi sẽ phát hiện gì, nhưng với tình hình như hiện nay,
thì cho dù anh ta có “rất tốt với mọi người” đi nữa cũng là ko tốt với
tôi.
…………………………
“của em đây”
bếp trưởng sư huynh trả lại cái điện thoại cho tôi, sau cả 1 ngày trời giam giữ nó T___T
tôi giật lấy ko nói tiếng nào bỏ đi về, chắc chắn sẽ méc sư phụ. -__-
tin nhắn hồi sáng của Thắng.
“sáng nay ko ăn được hủ tiếu, chiều 6h ở Chợ Bến Thành ăn bù nhé”.
và 1 cuộc gọi nhỡ.
tôi nhìn

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,22 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT