watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:42 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2859 Lượt

gì. T__T”
sư huynh gãi đầu, miệng khẽ cười lúng túng.. cái điệu bộ này chẳng giống bếp trưởng gì cả. tôi thấy hơi buồn cười.
“ko có gì thì em đi thay đồng phục đây..”
“à khoan..”
“huh?”
“chiều ghé Âu Việt thăm sư phụ hen.”
“sư phụ bị sao hả??”
“bị sao cái gì! lâu rồi ko ghé thôi..”
“àh..uh..ok.”
thấy tôi đồng ý, Quân mới khóac tay để tôi đi thay áo, còn anh ta thì vừa đi vừa gục gặt đầu..ngộ thiệt.
“nè, Yên, em có thấy bếp trưởng hôm nay bất thường ko?”
anh Thanh túm áo tôi khi tôi vừa ra khỏi phòng thay đồ, nét mặt anh đầy suy tư.. tôi cũng ra vẻ đồng tình.
“uhm..hình như bếp trưởng trúng số hay sao á?!”
“anh nghe Dung nói.. anh chàng đang yêu.”
“what???? yêu? yêu ai?”
anh Thanh nhún vai, cười hehe, rồi đi vào bếp trước, nhỏ Dung bà tám..nó nói gì vậy? bếp trưởng yêu? ko lẽ yêu tôi? O__O
“Yên chứ ai!”
trời ạh. “bà tám” lên tiếng lạnh băng y như phù thủy, tôi nghe ớn lạnh cả sống lưng..
“đừng nói bậy.”
“chứ còn gì nữa,sau bữa 2 người tâm sự, tự nhiên hôm nay ổng vui như Tết.”
“tâm..sự gì..chứ..”
“Ê, CÁC CÔ VÀO LÀM VIỆC HAY LÀ TÁN GẪU HẢ??”
giọng oang oang của bếp trưởng lại vang lên, nên cả 2 đứa chúng tôi đều lật đật chạy vào, ko dám đôi co thêm.    
Chương 60
Đúng là cũng lâu rồi tôi ko về thăm sư phụ, tính ra cũng hơn 1 tháng còn gì..
Âu Việt ngày đầu tuần khá vắng khách, tầm 7h tối mà cũng chỉ có vài bàn.
“anh em đã vui vẻ với nhau chưa?”
sư phụ cắt 1 miếng cá chẻm gắp cho tôi, hỏi nhẹ giọng, Quân ngồi cạnh ông tủm tỉm, đưa tay gãi đầu.
“tốt hơn thầy tưởng.”
tôi khá bất ngờ với phản ứng của hắn cứ như mọi chuyện trên thế giới đều đã thay đổi vậy.
sư phụ cũng tỏ ra ngạc nhiên như tôi.
“chà, tốt vậy sao.. tụi bây yêu nhau à?”
O___O O__O
cơ mặt tôi đơ ra và tê rần rần trong khi Quân sư huynh ngậm 1 họng đầy thức ăn, suýt chút phun hết vô mặt tôi. mắt của cả hai đều mở toang hóac.
“dạ..tụi con..tụi con..”
“món này sư phụ nấu hơi nhừ!”
gã sư huynh đánh trống lảng khá vụng về mà tôi thì cũng đâu có bình tĩnh gì hơn, lắp ba lắp bắp.
“coi bộ dạng của 2 đứa thì yêu chắc rồi. có gì mà mắc cỡ.”
“đâu có!”
tôi gân cổ phản đối sư phụ, dù 2 má đỏ lựng ko thể chối cãi, nhưng
trong tình huống đó thì chẳng lẽ lại im thinh để sư phụ ăn hiếp?!
T__T
“ko có??”
Quân hơi chồm người, khùyu tay tì lên cạnh bàn, mắt nheo lại và giọng thì đầy vẻ ấm ức. sao anh ta lại có thái độ đó nhỉ?! tôi giả lơ cầm chén ăn liên tục, mặc kệ 2 người họ.

sau khi ăn xong, sư phụ phải chạy vào bếp nấu món gà rô ti cho khách,
tôi và Quân thì ngồi uống trà trên lầu chỗ hôm trước cùng ăn với Khải. ko biết Thắng có nói thật ko, về sức khỏe của Khải.. hay là đang che giấu chúng tôi..
“hey..”
sư huynh lấy tách trà huơ trước mặt tôi, hành động như kêu tôi tỉnh lại vậy.
“huh?”
“em mơ mộng đâu thế?”
“ko có.”
“sao ko có?”
“ko có thì em nói ko có, sao trăng gì!”
“ai nói ko có. tôi…có, em cũng có mà!”
“hả???”
tôi chẳng hiểu anh ta đang lảm nhảm cái gì nữa tôi đâu có mơ mộng, tôi chỉ đang nghĩ tới Khải, tới tấm phim và bệnh án.. còn sư huynh nói anh ta có, tôi cũng..có? có cái gì..ko có cái gì trời?
“hay chỉ mình tôi có thôi?”
“trời ạh, nãy giờ em ko biết anh nói có là có cái gì nữa!”
“..thì..có..yêu nhau.”
huh? yêu nhau? *___* sao tự nhiên lại nói chuyện yêu nhau vô đây. vì bất ngờ nên tôi chỉ im thinh thít ngó hắn trân trân.
“EM NÓI CÁI GÌ ĐI CHỨ!!!”
ack..ack… lỗ tai tôi..sắp thủng màng nhĩ rồi. may mà trên lầu bây giờ ko có ai ngoài chúng tôi, nếu ko, khách của sư phụ bị gã này đuổi đi hết.
“anh quen thói la hét vậy rồi sao?”
“tôi ko thích thái độ lửng lơ của em.”
“em ko có lửng lơ”
“vậy em trả lời đi, sự thật là em ko có..tình cảm với tôi?”
“sao anh nhất thiết phải hỏi như vậy?”
“ko hỏi làm sao biết?”
“có những chuyện phải cảm nhận bằng con tim chứ”
“..tôi..”
Quân ngước mặt nhìn tôi với đôi mắt quyết liệt nhưng miệng lại ko nói được chữ nào, tôi nhìn anh ta bằng vẻ mặt rất bình tĩnh dù trong lòng có hơi lao chao.
“tôi cảm nhận là em có, nhưng em lại bảo ko. vì vậy..tôi ko hiểu..”
“em bảo ko khi nào?”
“lúc sư phụ nói chúng ta yêu nhau, em la lên là đâu có!”
nét bình tĩnh trên mặt tôi mất đi, để cố gắng lôi hết khả năng trí nhớ để nghĩ xem lúc nãy tôi có nói thế ko.    
Chương 61
khi sư phụ nói chuyện ấy.. phải rồi, cái vẻ của sư huynh khi đó, hỏi gặn tôi 1 cách ấm ức..!
“ah.. em nói đâu có là đâu có mắc cỡ mà!”
“huh?”
“sư phụ nói “2 đứa thì yêu chắc rồi. cógì mà mắc cỡ”, đúng ko?”
“uhm..”
“nên em phản đối “đâu có” là ko có mắc cỡ đó!”
Quân bếp trưởng khẽ rụt vai, cúi mặt xuống tách trà, tôi thấy anh ta sao mà..vừa trẻ con, vừa ngốc nghếch đến thế. chuyện vậy mà đi hiểu lầm, rồi giận lên, tra khảo tôi như tù binh vậy.
“những gì anh cảm nhận bằng con tim thì hãy tin là nó đúng.”
“…nghĩa là..?”
“sư huynh ngốc. nghĩa là anh có, em cũng có, được chưa?”
tôi nhe răng cười và đưa tách trà ra trước, đề nghị cụng ly.. Quân đưa tay vuốt mặt rồi ngẩng lên, để lộ nụ cười ko rạng rỡ nhưng ngọt ngào và khẽ chạm tách trà của anh vào tách của tôi.
có thể mọi chuyện vẫn chỉ mới ở nơi bắt đầu, nhưng tôi biết tình cảm này là thật, và nó xứng đáng..
“sau này rõ ràng 1 chút đi, tôi đến điên đầu với em.”
“em có gì mà ko rõ ràng. tại anh bộp chộp hiểu sai đi.”
“dám bảo tôi bộp chộp hả?”
gã giơ cao tách trà ấn nhẹ vào trán tôi, vì phản ứng tự vệ tôi gạt tay hơi mạnh làm nước trà văng tùm lum lên tay áo và người Quân. tôi cứ nghĩ anh ta sẽ quát to la tôi, nhưng hắn ko nói lớn tiếng nào, chỉ bỏ tách nước xuống và lấy khăn tay ra lau..
“em làm ướt hết áo tôi rồi!”
tôi nhận ra sư huynh ko hẳn thuộc kiểu bạo lực cộc tính chỉ là hắn dễ nổi cáu khi gặp vấn đề gì đó chứ ko phải là loại ngừơi hay thô lỗ với người khác.
“em cười gì?”
“em phát hiện thì ra anh cũng..hiền. ^_^”
“tôi mà hiền?? em là người đầu tiên nói thế!”
“này, nếu yêu nhau thì anh phải thay đổi điều này trước!”
“điều gì?”
“đừng xưng tôi nữa, nghe lạnh lùng sao ấy.”
“tôi..”
lại “tôi”. anh thấy thích như vậy hơn hay sao? tôi thất vọng xụ mặt và bỏ đi toalet. gã “người yêu” này phải tốn nhiều công sức mới uốn nắn đựơc đây..
hehe.

trên đường chở tôi về nhà trọ, sư huynh phát xít cứ nói mãi toàn chuyện trong bếp.. dạy tôi nhiều mẹo vặt trong chế biến, cách xử lý lò, cách bắt bánh choux.. chẳng lẽ 2 người chúng tôi quen nhau lại chỉ trao đổi mấy chuyện này thôi sao? ngay cả lúc

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,13 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT