watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:04 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5729 Lượt

tháng tuổi trẻ cả hai đã cùng sánh vai nhau trên con đường đến trường. Cô định đến gần hơn chút nữa, bỗng sững lại khi nhìn thấy cái nắm tay thân mật của anh và người con gái lạ.

“My! Chào em!” Cao Nguyên cũng nhận ra đôi má lúm đồng tiền ngày xưa, cười nhẹ.

“My, là con sao? Càng ngày càng xinh đẹp, dì cứ ngỡ là cô diễn viên nào đến tham dự chứ!” Bà Xuân rạng rỡ, nhìn người con gái mà bà từng nghĩ là con dâu của mình, trong lòng bỗng chút không vui. Giá như con trai bà có đầu óc suy nghĩ một chút, có lẽ bà cũng đã được làm sui với người bạn thân rồi. Nghĩ đến đây, bà nói với giọng đầy ẩn ý. “Thằng Nguyên thật vô phước khi không cưới con làm vợ. Nếu không thì dì và mẹ con đã thân lại càng thân hơn rồi! Nuôi con khôn lớn mà chẳng bao giờ chịu nghe lời mẹ!”

“Mẹ!” Anh gắt gỏng nhắc nhở.

“Vào trong đi bà, để cho hai cháu đón khách!”

Ông Cường hiểu không khí đã căng thẳng, vội đỡ lời. Lúc nào cũng thế, mỗi khi mẹ con Cao Nguyên sắp có “chiến tranh”, ông Cường lại đứng ra là người hòa giải. Gia Nhi cảm nhận được ẩn trong nét mặt lạnh lùng, nghiêm khắc và kiệm lời kia, ông luôn tạo cho cô một sự gần gũi và tấm lòng bao dung, nhân từ.

Cao Nguyên vẫn nắm chặt tay Gia Nhi không rời đến nỗi cô có cảm giác máu đã ngừng lưu thông trong lòng bàn tay, khiến tay tê cứng. Chỉ đến khi cả nhà đã ổn định vị trí trên bàn tiệc, anh mới chịu buông.

Có lần cô được xem bộ phim hoạt hình A twist in time, trí nhớ hoàng tử bị mụ phù thủy làm phép đánh mất, chàng không thể nhận ra là ai đã cùng mình khiêu vũ trong đêm dạ hội, nhưng cái chạm nhẹ tay của nàng Lọ Lem đã giúp anh dần tỉnh giấc, chống lại cơn mê muội, tìm lại tình yêu của bản thân mình. Chẳng phải trong tình yêu, điều quan trọng nhất không phải là mối quan hệ xác thịt, mà đơn giản chỉ là cả hai cùng nắm tay nhau, vượt qua thử thách của số phận, của lương duyên, tay trong tay cho đến cuối đời, mới là tình yêu thật sự? Gia Nhi nhìn bàn tay đã đỏ au vì máu đã lưu thông trở lại, bất giác mỉm cười.

Lại mơ mộng rồi, thực chất mình không phải là Lọ Lem, Cao Nguyên cũng chẳng phải hoàng tử mà mình mong đợi và đủ dũng cảm để tranh giành lấy tình yêu cả đời, chuyện cổ tích này lại càng không thể xảy ra giữa mình và anh ta, chỉ vì anh quá nhập vai vào vở kịch mà anh đã dựng sẵn, chỉ vì hoàng tử trong lòng mình lại là một người khác.

Đúng bảy giờ, buổi lễ bắt đầu. Người MC trang phục chỉnh tề bước ra sân khấu, giọng oang oang giới thiệu chương trình, ở phía sau màn hình vẫn trình chiếu những bức ảnh cưới tuyệt đẹp của hai nhân vật chính. Trong giây phút cả hai rạng rỡ khoác tay nhau cùng tiến về sân khấu, trong lòng Gia Nhi bỗng bồi hồi xúc động, cô chăm chú nhìn theo những bước chân của tân lang tân nương trên thảm đỏ trải dài, chợt nhận ra trong thời khắc này tình yêu là một điều gì đó thật thiêng liêng và tuyệt đẹp. Cô thầm chúc cho họ – hai người xa lạ cô tình cờ gặp gỡ – nhất định sẽ có một cuộc sống hạnh phúc viên mãn.

Ánh mắt Gia Nhi đăm đăm vào nghi thức lễ cưới, ở bên cạnh, Cao Nguyên lặng lẽ quan sát từng biểu cảm trên gương mặt cô. Khi Gia Nhi mỉm cười nhìn khung cảnh rót rượu đầy lãng mạn, nụ cười như ánh nắng ban mai sưởi ấm trái tim giá lạnh của anh bấy lâu nay, nhẹ nhàng, thuần khiết. Anh khẽ ghé sát tai Gia Nhi, thì thầm.

“Nét mặt của em hiện rõ ba chữ “muốn lấy chồng” rồi đấy!”

Cô giật mình vì luồn hơi thở quá gần gũi, theo quán tính rụt người lại, tay sờ mặt, bên má đã nóng ran. Cô lắp bắp.

“Tôi…tôi…tôi không có…chỉ là…tôi vui cho họ thôi.”

“Anh chỉ nói đùa, có cần phải lúng túng vậy không? Nhưng không hiểu sao anh lại thích những lúc em e ấp như thế này, trông rất dễ thương…”

Cao Nguyên chưa nói hết câu đột ngột ngừng lại như vừa lỡ miệng nói ra điều gì đó không đúng. Đã từ lúc nào mà anh lại bỏ qua thành kiến ban đầu về cô, thốt ra lời khen ngợi không chút ngượng ngịu nào. Anh vội nhìn về phía sân khấu, vỗ tay lia lịa theo nhịp của người MC và quan khách. Có lẽ chỉ có giây phút bất chợt nói ra một điều từ sâu thẳm trong tim mà bản thân chưa từng nghĩ đến, đó mới chính là lời thật lòng. Anh gặp Gia Nhi trong thân phận “gái bán hoa”, trong tâm trí anh từ lâu luôn có ý nghĩ cô là loại con gái học làm sang, ăn chơi trác táng, thiếu tiền lại đem bản thân mình ra mưu lợi, thực chất không đáng được nhận sự đối xử tốt của anh. Nhưng không biết từ khi nào, tận sâu trong tiềm thức của Cao Nguyên đã có sự thay đổi, chỉ là anh bướng bỉnh không thể chấp nhận mà thôi.

Quan khách nhập

dậy nheo mắt nhìn đồng hồ, gần bảy giờ. Cô sực nhớ đêm qua mê man ngủ lúc nào chẳng hay, lại còn nằm mơ trông thấy Cao Nguyên đến thăm nữa chứ. Cô bật cười, tự cốc vào đầu mình để trấn tĩnh.

Thò chân bước xuống, ánh mắt cô dừng lại trên chiếc bàn kê đầu giường. Trên đó có một bát cháo và một ly sữa đầy, dưới cốc ly sữa còn đặt một tờ giấy note.

“Ăn cháo và uống sữa xong rồi thì uống thuốc em nhé! Anh ở phòng đối diện, khi nào tỉnh táo thì gọi anh. Cao Nguyên.”

“Thì ra không phải là mình nằm mơ.”

Gia Nhi vội vàng bước đến cửa phòng, định đi tìm anh, sực nhớ lại gương mặt mình vừa ngủ dậy trông kinh tởm lắm. Thế là cô lại quay vào phòng tắm, lúc này tinh thần chợt tỉnh táo lạ kì.

Nửa tiếng sau hoàn thành mọi “thủ tục”, trang điểm nhẹ nhàng giúp gương mặt hồng hào và tươi tắn hơn hẳn. Cô đứng trước gương săm soi lần nữa, bỗng thấy sắc mặt mình chẳng như ngày thường chút nào, sao lại hớn hở đến toét cả miệng thế này, tim lại còn đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Lẽ nào mình…

Không thể…Cô lắc đầu khiến mái tóc đang vào nếp lại xốc xếch lung tung.

Mình không thể để con tim lỗi nhịp được nữa? Trái tim bé nhỏ đáng thương đã quá đau đớn rồi, nếu cứ mãi đắm chìm trong tình cảm vô thường, chẳng thể chắc chắn tương lai có thay đổi hay không, liệu có phải đau lòng thêm một lần nữa? Một lần yêu, trăm lần tan nát cõi lòng. Nếu còn lặp lại, mình có chịu đựng được như ngày hôm nay không? Con đường trước mặt có lẽ không nên lún sâu thêm nữa.

Gia Nhi lại nghĩ ngợi về chuyện cũ. Cô thở dài, bỏ ý định chủ động đi tìm anh, mặc dù cô và anh chỉ cách nhau hai cánh cửa phòng. Cô ngồi thừ trên salon, bát cháo và ly sữa cũng đã nguội, cô nhấc điện thoại của khách sạn, gọi cho nhân viên dọn dẹp phòng đến mang đi. Chuông điện thoại bất ngờ reo, màn hình nhấp nháy số của trưởng phòng.

“Em nghe ạ!”

“Em thức rồi à? Tối qua anh với bà xã có đến phòng tìm em mà không thấy em trả lời. Em ngủ sớm thế?”

“Em bị sốt nên ngủ cho khỏe ạ!”

“Em vẫn ổn chứ? Vậy giờ em khỏe lại chưa? Nếu còn mệt thì em cứ nghỉ ngơi đi, đi khảo sát muộn một chút cũng không sao! Anh sẽ liên lạc với bên công ty ấy hoãn thời gian lại.”

“Không cần đâu, ngủ một giấc em đã tỉnh táo lại rồi, em chuẩn bị tài liệu xong sẽ xuống nhà hàng sau!”

Cúp máy, Gia Nhi kiểm tra hồ sơ công tác, bỏ vào túi xách. Bên ngoài phòng lại có người nhấn chuông.

“Chào buổi sáng!” Cao Nguyên đứng trước cửa phòng, nhoẻn miệng cười.

“Chào…chào anh!”

“Em đi đâu mà ăn mặc đẹp thế? Đã khỏe lại chưa? Ngoài trời đang mưa lất phất đấy!”

“Em cùng trưởng phòng đi khảo sát. Anh vẫn còn ở lại à?”

“Chẳng phải hôm qua có người vừa ôm anh vừa khóc lóc giữ anh lại sao?”

Cô ngượng ngùng, cúi gầm mặt. “Thế à? Có lẽ tối qua em mệt quá nên ăn nói lung tung.”

“Vậy có nghĩa là em không muốn anh ở đây?” Anh hơi thất vọng.

“Không phải…ý em là…”

Anh đưa mắt nhìn vào trong căn phòng, nét mặt u ám hẳn.

“Em phải đi gấp ư?”

Cô gật đầu.

“Gấp đến nỗi nhịn cả ăn sáng à? Hay…em không muốn ăn?”

“Ơ…không…anh đừng hiểu lầm. Em thấy bát cháo đã nguội rồi, vả lại thực sự em phải đi gấp, trưởng phòng đang đợi em. Mà anh không nên ở lại đây với em, anh là chủ tịch mà, ở Sài Gòn anh còn hàng trăm công việc cần anh giải quyết, anh lại phí thời gian vì em nữa rồi.”

Cao Nguyên mím chặt môi, nhăn mặt nhìn cô.

“Nếu em bận việc thì em cứ đi đi, đừng bận tâm đến anh. Nhưng anh sẽ không về lại Sài Gòn. Anh muốn chúng ta bình tĩnh nói chuyện rõ ràng. Sau bữa tối anh sẽ đợi em ở hoa viên của khách sạn.”

Không chờ Gia Nhi có phản ứng gì, anh trở về phòng, đóng sầm cửa thật mạnh.

Bảy giờ tối, Gia Nhi lầm lũi về phòng khách sạn. Chuyến đi này đã toi công rồi, cuộc khảo sát chẳng mang lại kết quả tốt như mong đợi. Cứ ngỡ sẽ tìm được một mẩu đất tốt cho buổi đấu thầu sắp đến, thế mà khi đi đến tận nơi thì cô mới nhận ra những lời nói ngọt ngào của những tay môi giới đều là bịa đặt. Quảng cáo mười phần chỉ có một phần là sự thật. Trưởng phòng cũng thất vọng ra mặt, nhưng ông vẫn an ủi ngược lại cô, còn đùa rằng xem như đây là chuyến du lịch miễn phí. Cô thì chỉ muốn tranh thủ về sớm để tìm địa điểm khác tốt hơn.

Thất vọng ảo não mở cửa phòng, nhưng sực nhớ lại cuộc hẹn với Cao Nguyên, cô bần thần đứng trước cửa một hồi lâu, rồi cũng tiến về phía hoa viên. Có lẽ giữa hai người cũng nên nói chuyện rõ ràng và dứt khoát.

Khách sạn nơi Gia Nhi thuộc dạng khách sạn cao cấp ở Đà Lạt. Hoa viên rộng rãi, thoáng mát, trồng rất nhiều hoa xung quanh. Dọc hai bên đường

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15 ,16 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT