watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:04 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5739 Lượt

ngoài này cho đông vui!” rồi choàng tay ôm vai cô sát vào người. Cảm giác mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía mình, Gia Nhi chỉ muốn tìm chỗ nào đó để trốn.

“Tôi có nghe lầm không? Một chủ tịch đầy rẫy vệ tinh xung quanh nay lại

đầu hàng quy ẩn cưới vợ về nhà làm người chồng tốt ư? Nhưng sao tôi lại không nhận được thiệp hồng nhỉ?” Tay quản lý nhếch mép cười không mấy thiện ý, ánh mắt lộ ra vẻ nghi ngờ.

“Bữa tiệc nào rồi cũng phải tàn! Sắp tới anh sẽ nhận được thôi! Tôi chỉ sợ đến lúc đó anh lại không có thời gian đến tham dự!”

“Nhất định sẽ đến! Nhất định sẽ đến! Mời anh vào trong nào!”

“Bà xã! Ngồi xuống nào!” Cao Nguyên chọn vị trí trong một góc của nhà hàng, bên cạnh là hòn non bộ nhân tạo với tiếng suối chảy róc rách và đàn cá nhỏ bơi lăn tăn. Anh còn ga lăng kéo ghê cho cô ngồi, nụ cười đầy khiêu khích.

“Anh bị loạn trí à?” Gia Nhi cau có khi anh vừa ngồi xuống. “Tại sao trước mặt mọi người anh lại rêu rao tôi là vợ anh?”

“Thế tôi thuê cô về làm gì?”

“Thì…thì…nhưng mà lúc ở tiệm cắt tóc, anh cũng không có thái độ như bây giờ!”

“Ở đó và ở đây, cô là hai người khác nhau! Tony là bạn tôi, ông ấy sẽ không bán đứng tôi cho cánh nhà báo!”

“Người quản lý đó cũng rất tôn trọng anh…”

“Cô có biết chủ nhà hàng này là ai không? Là một cổ đông trong số các cổ đông ở công ty của tôi. Anh ta luôn muốn lật đổ tôi, tay quản lý vừa rồi là em trai của hắn. Lẽ nào hắn không thừa dịp tôi sơ hở mà hô hoán lên với giới truyền thông?”

“Thế anh không lo rằng anh ta sẽ lén lút chụp hình anh và tôi, rồi ngày mai trên báo đài sẽ có tin “Chủ tịch công ty Cao Nguyên hiếm hoi xuất hiện cùng người vợ chưa cưới” và đủ mọi thứ tin nhảm xung quanh tôi và anh.”

“Thật ra thì…cô đã đoán trúng ý đồ của tôi.”

“Sao? Ý đồ của anh? Tôi…tôi không hiểu.” Gia Nhi ngơ ngác nhìn người trước mặt, trong khi cô cảm thấy bản thân mình càng ngày càng vướng vào một mớ rắc rối thì anh vẫn bình thản một cách khó ưa.

“Cô cũng biết tin tức về tôi khá nhiều, nhưng đều là những tin không hay về chuyện tình ái. Tôi muốn thừa dịp này, hình tượng của tôi với mọi người sẽ được thay đổi.”

Cô dần dần hiểu ra ý đồ của anh. “Nghĩa là…anh xem tôi như bức bình phong, làm nền cho cái hình tượng mà anh xem là mẫu mực à?”

“Ừm…cũng tựa như thế!” Anh nhún vai tỏ vẻ đồng ý.

“Anh xem tôi là loại người gì vậy!” Gia Nhi tức giận đập bàn, đứng phắt dậy. May mà vị trí này nằm khuất với tầm nhìn của mọi người.

“Sao thế? Không phải tôi đã nói trước với cô mọi chuyện tôi làm cô không được quyền thắc mắc hay có ý kiến gì sao? Được thôi! Tôi cho cô hai lựa chọn: một là tiếp tục ngồi xuống đây, diễn tiếp vở kịch này, vấn đề tiền bạc vẫn được giải quyết như lời tôi đã hứa; hoặc là tôi sẽ trả tự do cho cô, cô sẽ tiếp tục với cuộc sống sinh viên của mình, sau đó mỗi tối lại kiếm thêm tiền ở quán bar, tôi và cô xem như không quen biết.”

“Anh…” Cô nghiến răng nhìn anh, trong phút chốc lý trí mách bảo cô không thể chịu đựng được nữa, nhanh chóng rời khỏi nơi quái quỷ này, rời khỏi người đàn ông ma mãnh kia. Nhưng cô chưa kịp có hành động gì, điện thoại trên bàn đã rung lên bần bật. Số máy từ dưới quê. Cô trấn tĩnh bắt máy. “Dì à?”

“Nhi à? Dì đây! Khi nào con về đưa thằng Tuấn lên Sài Gòn chữa bệnh. Gần đây sức khỏe của nó không tốt lắm. Con nhanh nhanh về nhé!” Bất chợt nghe giọng nói của dì buồn rầu trong điện thoại, cô mới sực nhớ đến những chuyện mình làm đều vì đưa em trai, trái tim cô lại mách bảo cô không thể nào ích kỷ vì bản thân mà bỏ cuộc.

“Cuối tháng con sẽ về!” Cô xoay lưng về phía Cao Nguyên nói thật khẽ, không muốn anh nghe thấy. Cúp may, cô lại bình tĩnh ngồi xuống đối diện anh, nhẹ nhàng nói. “Xin lỗi! Anh muốn làm gì thì làm!”

“Cú điện thoại vừa rồi của ai mà khiến cô thay đổi một cách chóng mặt thế?”

“Nhầm số thôi!”

“Nhầm số? Nhưng, chẳng phải cô đang khóc sao?”

“À…không! Bụi bay vào mắt!”

“Ừm!” Anh nhìn cô vội đưa tay lau giọt lệ đang đọng trên khóe mắt, nhưng không hỏi thêm nữa. “Thôi, ăn đi! Lần sau đừng phản ứng kích động như thế nữa, tôi không thích!”

Chương 4: KHÔNG THỂ HIỂU ĐƯỢC

Gia Nhi mệt phờ nằm soài xuống giường, cô nhìn đồng hồ trên màn hình điện thoại, bảy giờ ba mươi. Hôm nay quả là một ngày mệt mỏi. Cô không biết tiếp theo mình sẽ làm thêm những việc gì, gặp thêm những ai. Cô ngồi dậy, vừa xoa chân vừa suy ngẫm. Bất chợt có tiếng khóc vang lên làm cô giật thót. Thì ra là bé Nguyên Dương. Cô vội vàng bế Nguyên Dương lên ôm vào lòng, nhẹ nhàng dỗ dành.

“Bé Dương ngoan nào, ngoan nào, đừng khóc nữa, cô hát ru cho con ngủ nhé!”

“Cô cũng biết hát ru à?” Cao Nguyên đứng khoanh tay tựa vào cửa, ngạc nhiên hỏi.

“Ơ…ừm!” Gia Nhi đặt Nguyên Dương tựa đầu vào vai mình, xoa xoa nhẹ lưng rồi khẽ hát.

“Ầu ơ…

Ví dầu cầu ván đóng đinh

Cầu tre lắt lẻo…ơ ầu…

Cầu tre lắt lẻo gập ghềnh khó đi

Khó đi mẹ dắt con đi

Con đi trường học…ơ ầu…

Con đi trường học mẹ đi trường đời…”

Giọng hát ru trong trẻo, tha thiết của Gia Nhi lấy được lòng của Nguyên Dương. Cô bé không còn khóc to nữa, chỉ vùi mặt vào vài cô thút thít rồi dần dần chìm vào trong giấc ngủ. Không gian trở nên yên tĩnh, giọng hát của Gia Nhi cũng nhỏ dần. Chỉ có điều, trong khoảnh khắc này, Cao Nguyên cảm nhận được tim mình đang đập từng hồi. Bất chợt anh đưa tay chạm vào vị trí của tim, bóp chặt.

“Anh không khỏe à?” Gia Nhi vừa nhẹ nhàng đặt Nguyên Dương xuống nôi, quay lại nhìn Cao Nguyên, nhìn thấy anh đang nhăn nhó, tay thì ôm ngực.

“Hả? Ơ…không…” Anh ngớ người ra trước ánh mắt dò xét của Gia Nhi, sau đó vội chống chế. “Nghe cô hát ru tôi chợt thấy đau tim.”

“Tôi biết tôi hát không hay, nhưng dù sao bé Dương cũng đã ngủ lại. Anh nói khẽ thôi, nếu không bé lại giật mình.”

“Xem ra cô quan tâm Nguyên Dương còn hơn tôi. Vậy thì nhớ một điều, phải xưng bằng “mẹ” đấy. Tôi không muốn mẹ tôi phát hiện ra mọi chuyện chỉ vì một sai sót nhỏ.”

“Ừm…vì tôi chưa quen.”

“Được rồi, tôi đi ngủ đây!”

“Khoan đã!”

“Chuyện gì nữa?” Cao Nguyên cau mày, rồi sực nhớ ra. “À, xin lỗi, tôi quên nói với cô. Để tránh mọi người trong nhà nhìn thấy, tôi sẽ chuyển tiền vào tài khoản tôi tạo cho cô. Ngày mai sẽ có người đem thẻ ngân hàng đến.”

Thật ra mục đích của Gia Nhi gọi anh lại không phải vì điều này. Cô cảm thấy thắc mắc vì sao từ lúc về đây, cô chưa từng thấy anh lại gần Nguyên Dương, nâng niu con mình như những người cha khác. Nhưng cô biết, trong mắt anh, cô chỉ là một loại con gái ham tiền. Trong cuộc trao đổi này, cô không có quyền xem vào tâm tư tình cảm của Cao Nguyên.

“Ừm. Cám ơn! May mà anh vẫn nhớ!” Cô trả lời ngắn gọn, rồi đóng sầm cửa.

“Này! Thái độ gì vậy?” Anh “hừ” một tiếng rồi xoay lưng đi, lẩm bẩm. “Điên thật! Bỗng dưng tim lại đập loạn xạ vì loại người này. Cao Nguyên! Cô ta là “gái bán hoa” đấy!” Tự nói với chính bản thân như để che dấu trái tim đang có phần thổn thức kia, anh hít một hơi thật sâu, rồi thở ra, cảm thấy trong lòng như nhẹ nhõm một chút.

Sáng hôm sau, Gia Nhi dậy thật sớm, cùng má Lam chuẩn bị thức ăn sáng và dọn dẹp nhà cửa. Tiếp xúc với má Lam chỉ hai ngày, nhưng cô cảm thấy rất quý mến và tôn trọng bà. Cách bà quan tâm cô từng chút một, không xem cô như hạng người chỉ biết đến tiền, mà thay vào đó, bà xem cô như vợ chính thức của Cao Nguyên, chỉ bảo cô tận tình trong cách chăm sóc bé Dương. Bà cũng tôn trọng cuộc sống riêng tư của cô, chưa bao giờ bà hỏi vì sao cô lại dấn thân vào việc làm này.

“Cậu Nguyên thật ra không phải là người chuyên cặp kè với nhiều loại con gái như các tờ báo lá cải đã đưa tin đâu. Tôi chăm sóc cậu ấy từ nhỏ đến giờ, tôi rất hiểu cậu ấy. Nếu nói thẳng ra thì lỗi đều ở những người con gái kia, đến với cậu Nguyên đền chỉ vì tiền.”

“Má Lam không nghĩ con cũng là hạng người đó sao?” Gia Nhi nhìn bà đang cắt cà chua, khẽ hỏi.

“Tôi nói thật nhé!” Bà đặt dao xuống, nhìn cô với ánh mắt dịu dàng. “Tôi cũng không thể hiểu được vì sao tôi có cảm giác này, nhưng tôi tin cô không phải là người xấu. Tôi nghĩ cô có nỗi khổ, chỉ là không thể nói ra.”

Cô cảm thấy sống mũi cay cay, vội xoay lưng đi giấu đôi mắt đã đọng lệ. “Con…cảm ơn má Lam.”

“Chào cả nhà!”

Cảnh tượng cảm động bị Cao Nguyên làm đứt quãng với giọng nói còn ngái ngủ. Anh đưa tay che miệng đang ngáp, đầu tóc vẫn chưa chải gọn gàng. Cô chợt nghĩ, nếu như để Hoàng chụp được hình ảnh này, những tin tức về chuyện tình ái trước đây của Cao Nguyên sẽ bị đánh sập mất thôi.

“Vợ yêu, hôm nay dậy sớm thế?” Nhìn thấy Gia Nhi đang đứng nhìn chằm chằm, anh bước đến choàng tay qua vai cô, cô vội rụt người lại.

“Anh làm gì vậy?”

“Làm gì là làm gì? Vợ chồng không được ôm nhau sao? Chẳng lẽ cô muốn ngày mai mẹ tôi về, nhìn thấy tôi ở một nơi, cô ở một nơi, mẹ tôi sẽ nghĩ gì?”

“Anh nói thế nào cũng được! Tôi vào phòng trông chừng Nguyên Dương!”

“Khoan đã!” Cô vừa bước đi, đã bị anh kéo lại. “Tôi còn vài chuyện muốn nói với cô! Nhưng trước tiên, tôi phải ăn sáng!”

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,16 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT