|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
nay đã vất vả cho bác sĩ Đào rồi, không quấy rầy." Sau đó bà ấy liền xoay người kéo Thích Lôi đi ra ngoài.
Đào Duy Hiên đuổi theo ra khỏi phòng bệnh, cùng hai người đó nói hai câu, lúc quay trở lại nhìn thấy Hứa Tử Ngư đứng ở nơi đó mà sắc mặt trắng bệch, giọng của cô có chút run, hình như dùng hết tất cả hơi sức mới khiến mình bình tĩnh lại :"Anh nói cho em biết, bệnh nhân đó và hai người vừa nãy có phải là người một nhà không?"
"Là Chủ Tịch của tập đoàn xây dựng Thích Thị, Thích Bảo Tranh." Hắn đi vào đỡ Hứa Tử Ngư ngồi xuống, ân cần nói :"Tiểu Ngư em không thoải mái sao?"
Lòng của Hứa Tử Ngư đang rất loạn rốt cuộc cũng bình tĩnh lại một chút, mẹ và em gái của Thích uy đều tới đây rồi, vừa rồi còn cho là người nằm ở trong phòng bệnh là hắn nữa. "Chú Thích . . . . . . Tình hình của Thích tiên sinh như thế nào rồi?"
"Hiện tại đã qua giai đoạn nguy hiểm rồi, đang chờ theo dõi."
Hứa Tử Ngư gật đầu một cái nói :"Hy vọng không có chuyện gì, nếu không người nhà của ông ấy. . . . . . Nhất định sẽ rất đau lòng."
Đào Duy Hiên vỗ vỗ bả vai của cô mà nói "Yên tâm đi, đã có anh ở đây rồi."
Lúc ấy trong lòng của Hứa Tử Ngư quá loạn, không hề chú ý tới thần sắc trên mặt của Đào Duy Hiên chợt lóe lên. Cô đứng dậy nói :"Duy Hiên, em muốn xuất viện ngay lập tức."
Đào Duy Hiên biết lần này cô quyết tâm đi, cho nên gật đầu một cái nói :"Em trở về phòng bệnh nghỉ một lát đi, anh lập tức sẽ sắp xếp cho em."
Hứa Tử Ngư ở trong phương diện tình yêu vẫn luôn không thoải mái cùng tự nhiên, 6 năm trước, khi hắn và người nhà còn ở đây, hắn luôn thận trọng muốn mọi người trong nhà đều thích cô, nhưng kết quả tất cả mọi người đều nhìn cô không vừa mắt; 5 năm trước, đoạn thời gian trước khi hắn ra nước ngoài khi đó cô đã khóc lóc cùng náo loạn không muốn để cho hắn đi, nhưng hắn chỉ hỏi một câu :"Cô dựa vào cái gì" Liền cho cô thấy bộ mặt thật của chính mình, để cô trở thành trò cười cho các bạn trong trường; Lúc đầu cô cứ tưởng hắn đối với cô không còn quan trọng nữa, nhưng khi nhìn thấy người nhà của hắn ngã bệnh, nghĩ đến chuyện hắn có thể sẽ đến bệnh viện, nên cô không nhịn được lập tức nghĩ đến chuyện chạy trốn.
"Hứa Tử Ngư, cô quả nhiên vẫn là một đứa không ra gì nha." Cô thở dài, bước vào thang máy. Cửa thang máy chưa kịp chuyển, chợt “cạch” một tiếng mở ra. Cô ngẩng đầu lên nhìn người trước mắt, trong lòng liền âm thầm thở dài một cái "Tiểu Lôi."
Thích Lôi không nhìn cô, sau khi vào trong thang máy cô khoanh tay đứng đối diện với cửa. Cô ấy mỉm cười nói :"Hứa Tử Ngư, tôi nghe người ta nói, cô đến đây để phá thai phải không?"
"Sao?" Hứa Tử Ngư kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Thích Lôi, từ cửa thang máy phản chiếu thần sắc mệt mỏi mà phấn khởi của Thích Lôi,
"Tôi không có. . . . . ." Hứa Tử Ngư cảm thấy thật nhức đầu, tốc độ truyền bá cùng phạm vi truyền bá, cũng đã vượt ra khỏi trí tưởng tượng của cô rồi.
“Đinh” một tiếng, đã đến lầu 6, Thích Lôi vẫn đứng đó nói :"Vì là người từng quen biết nhau nên cũng nhắc nhở cô, vị bác sĩ Đào đó nhìn cũng không tệ lắm, cô phải cố gắng mà giữ lấy anh ta, mặc kệ là dùng đến . . . . . . Phương pháp gì" Cô ấy liếc vào bụng của Hứa Tử Ngư một cái mà nói :"Dù sao cơ hội để Ma Tước biết thành Phượng Hoàng cũng không nhiều lắm đâu."
"Thích Lôi cô nói đủ chưa!" Hứa Tử Ngư ấn nút khóa cửa, đối mặt với Thích Lôi mà nói :"Đại tiểu thư, chuyện của tôi không phiền cô quan tâm quá nhiều. Tôi không thiếu Thích Uy cái gì cả, lại càng không thiếu nợ cô, chuyện của tôi không cần cô phải bình luận." Dứt lời liền buông lỏng cái nút, ra khỏi thang máy lầu 6 đi ngang qua ánh mắt kinh ngạc của đám y tá, cô bước nhanh về phòng bệnh của mình. Thang máy sau lưng chậm rãi đóng lại, Thích Lôi không chú ý hình tượng, giọng từ bên trong thang máy nói lớn :"Hứa Tử Ngư tôi nói cho cô biết, loại đàn bà như cô suốt cuộc đời này mãi mãi cũng không xứng với anh trai của tôi, mãi mãi. . . . . ."
Hứa Tử Ngư đóng cửa lại sau đó chợt cười, nhiều năm như vậy không gặp, Thích Lôi chỉ biết mắng chửi có một câu như vậy thôi sao.
Trên thế giới này, làm gì có cái gọi là mãi mãi chứ.
diepdiep : Từ chương này trở về sau , anh chàng Thích Uy sẽ bắt đầu xuất hiện, các bạn đoán thử xem anh ta sẽ xuất hiện như thế nào nhé.
Chương 32 : Thích Uy, thượng . . .
Hứa Tử Ngư vừa vào đến phòng bệnh liền nhận được điện thoại của Tiểu Bạch, bên kia đầu dây bối cảnh rất huyên náo, Tiểu Bạch hết sức nhỏ giọng nói :"Tiểu Ngư, mình thông báo cho cậu biết công ty có một biến động lớn. . . . . ."
"Tiểu Bạch, hiện tại đầu óc của mình rất loạn, hay là một lát mình đến công ty rồi hãy nói." Hứa Tử Ngư ngồi trên giường bệnh trong phòng bệnh, giọng nói không có chút hơi sức.
Tiểu Bạch nghe giọng nói của cô có chút không đúng lắm, nhưng đang ở trong công ty cho nên cũng không tiện hỏi thăm thêm, chỉ dặn cô chú ý thân thể, sau đó thì vội vã cúp máy.
Rạng sáng nay ông chủ lớn giàu nhất nhì thành phố, cũng là ông chủ của Thích Thị nhập viện đến khoa não của bệnh viện này, bác sĩ Đào Duy Hiên tuổi trẻ tài cao cũng là chuyên gia của khoa não đang cùng với viện trưởng ở trong phòng bệnh của khoa não dặn dò người nhà của bệnh nhân. Thủ tục xuất viện của cô rất thuận lợi, Hứa Tử Ngư khéo léo từ chối đề nghị đưa cô về của Đào Duy Hiên, một mình cô ra khỏi bệnh viện.
Ở trong phòng bệnh nằm một đêm, cô cảm thấy cơ thể hình như có chút suy nhược hơn, lúc này chính là giữa trưa, trước cửa bệnh viện muốn tìm một chiếc xe cũng không có. Hứa Tử Ngư mới đi bộ được mấy bước đã cảm thấy trong người hơi mệt.
Trong đầu vẫn còn ong ong lời nói của Thích Lôi :"Loại đàn bà như cô suốt cuộc đời này mãi mãi cũng không xứng với anh trai của tôi."
Ah, thật không nghĩ tới đã qua nhiều năm như vậy, Thích Uy vẫn còn là tử huyệt của cô. Giống như lúc nãy vậy, cô ở trước mặt Thích Lôi tỏ ra vẻ không thèm quan tâm, nhưng trong lòng lại giống như đang bị người khác dùng tay hung hăng giày vò cô vậy, một loại khó chịu không nói ra thành lời. Vịn cái ghế chờ xe ở bên cạnh cô chậm rãi ngồi xuống. Lồng ngực có chút buồn bực, không biết nguyên nhân có phải là do huyết áp thấp hay không, trời đang nóng bức như vậy mà cô lại cảm thấy lạnh.
Có mấy đứa mặc đồng phục học chạy ngang qua vừa cười vừa nói trước mặt cô, khiến cô chợt nhớ tới lần đầu tiên cô gặp Thích Uy.
Khi đó phòng chiếu phim thử nghiệm của trường cô mới vừa khánh thành, thầy hiệu trưởng cùng mấy thầy cô trong trường ngày ngày cũng đều cổ vũ bọn họ dũng cảm thực hành, để đạt được thành tích học viện tố chất giáo dục mục tiêu. Khổ nỗi khi đó Hứa Tử Ngư cùng mấy người bạn trong ký túc xá cũng rãnh rỗi không có chuyện gì để làm, cho nên đành miễn cưỡng đi mượn cái camera cùng cái giá 3 chân để
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




