|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
Hoành thì là một vật quý báu đến cỡ nào, mà sao vật quý báu đó lại thuộc về Hứa Tử Ngư đây, như vậy còn có thiên lý hay không! Bản thân xét thấy chuyện này chẳng hợp tình hợp ý gì cả, tất cả mọi người rối rít suy đoán trong đó nhất định là có nội tình gì đó, trong lúc nhất thời lời đồn thổi nổi lên từ bốn phía cùng những lời suy đoán lung tung. Ở bên trong lời đồn, một phiên bản truyền thuyết được hiểu rộng khắp: Thật ra Hứa Tử Ngư mượn cớ làm đạo diễn MV, ngầm đem anh Thích cực đẹp trai đi giấu giếm.
Ngược lại Hứa Tử Ngư nghĩ hắn mới chính là người giấu giếm đó, Thích Uy thật sự là quá thân sĩ đi. Lẽ ra thanh niên nam nữ tìm hiểu nhau, nắm tay hôn nhau là một chuyện rất bình thường, mỗi tối Hứa Tử Ngư trở về túc xá đều thấy hình ảnh như thế này xuất hiện ở trước cổng. Sau khi cô trở thành bạn gái của Thích Uy, không biết bao nhiêulần hai người dưới cảnh trăng thanh gió mát, cũng giống như bao cặp tình nhân khác ngồi tâm tình trước cổng ký túc xá, rất ngọt ngào cũng rất lãng mạn. Nhưng hiển nhiên Thích Uy lại không nghĩ như vậy, nhiều lắm thì hắn chỉ là xoa xoa tóc hoặc là chỉ chỉ cái mũi của cô. Khá lắm thì hôn nhẹ cô một cái.
Thậm chí cô cũng từng dùng phương pháp quyến rũ qua, nhưng lý trí của Thích Uy luôn là tức thời, nhẹ nhàng ôm lấy cô mà nói :"Em còn nhỏ, chờ thêm một thời gian nữa đi." Nhỏ cái gì mà nhỏ chứ, bà đây đã đủ tuổi từ lâu rồi nha!
Hứa Tử Ngư thích nhất là luyện tập Piano tại đoàn nghệ thuật Piano, từ khi có Thích Uy, hắn luôn ở sau lưng cô, nắm lấy tay của cô dạy cho cô cách đánh đàn. Cho dù là tiếp xúc đơn giản như vậy, nhưng khi đó đã có thể khiến cho cô thần hồn điên đảo, tình yêu càng cuồng nhiệt hơn.
Hai người yêu lâu như cậy, cũng chưa từng cãi nhau lần nào. Thích Uy rất hoàn mỹ không chê vào đâu được, đẹp trai, dịu dàng, thiện lương, cẩn thận, nhưng cũng không dung túng. Cô cảm thấy cuộc đời của cô chưa bao trải qua hạnh phúc giống như khi đó vậy, vì trước đó cô chưa từng được che chở qua.
Hứa Tử Ngư không trách Thích Uy vào lúc cô yêu hắn nhất, vào thời điểm khó tự kềm chế nhất mà hắn cứ như vậy mà rời bỏ cô; Cô không trách hắn ở nơi rất đông người, trước mặt nhiều người như vậy hắn dùng tay gỡ bàn tay của cô đang nắm lấy tay áo sơ mi ra, nói với cô :"Hứa Tử Ngư sao cô không nghĩ lại, cô là ai chứ" ; Thậm chí cô cũng không trách hắn ở bờ bên kia đại dương gọi điện thoại cho cô chỉ lạnh lẽo nói với cô :"Mong em đừng hy vọng sẽ có cơ hội dây dưa với tôi, bây giờ tôi rất hạnh phúc." Cô không trách hắn đã làm những việc này, chẳng qua là bởi vì không thương mà thôi.
Cô chỉ trách hắn, tại sao lúc còn yêu nhau hắn lại đối xử với cô tốt như vậy. Từ nhỏ cô rất ít khi được che chở, dãi nắng dầm mưa, dần dần lớn lên giống một thân cây; thế nhưng từ khi gặp hắn, hắn hết lòng che chở cho cô, để cho cô cảm thấy mình cũng được giống như bao cô gái khác vậy, cuối cùng đóa hoa lớn dần trong lồng ngực mềm mại của hắn.
Nhưng hắn đột nhiên rời đi để cho cô thất kinh, cho đi một tình yêu chân thành và nguyên vẹn, nhưng khi nhận lại thì chỉ có vụn vỡ, tan tành cùng bám đầy đất cặn. Cô thận trọng đem từng mảnh vụn mà gom lại rồi chắp vá vào với nhau, toàn bộ thời gian cô đã dùng là sáu năm. ( diepdiep: xúc động, chị Ngư đang hồi tưởng về mối tình đầu của chính mình, thấy thương chị Ngư ghê.)
"Hai. . . . . ." Hứa Tử Ngư nhẹ nhàng thở dài, giờ phút này cô thật sự cảm thấy mình đã già rồi, trong lòng chỉ toàn là mệt mỏi. Trước mặt chạy tới một cô bé nhỏ tay cầm một cái bong bóng, bàn tay nhỏ bé mềm mại và trắng noãn vỗ vỗ tay của cô mà an ủi :"Dì ơi, đừng khóc, cháu tặng bong bóng cho dì nhé."
Hứa Tử Ngư đưa tay lên lau mặt, trên mặt chỉ toàn là nước mắt. Cô nhận lấy cái bong bóng màu hồng đó, cười và nói lời cảm ơn với cô bé. Cô bé vui vẻ chạy về bên cạnh mẹ của mình, Hứa Tử Ngư cũng theo bản năng mà sờ bụng của mình, ở nơi này của cô có một mầm sống, nó chính là máu mủ ruột thịt của cô, sẽ không bao giờ vứt bỏ cô cũng sẽ không bao giờ rời bỏ cô, điều này khiến cho cô cảm thấy thật ấm áp.
Bắt đầu từ giờ phút này trở đi, Hứa Tử Ngư yên tâm cùng cam kết, mầm sống này cô sẽ giữ lại.
Chương 34 : Con của chúng ta. . . . . . Không còn nữa? . . .
Tống Lương Thần lo lắng lái chiếc Mercedes chạy tới bệnh viện thành phố, Thích Lôi vừa gọi điện thoại nói với hắn, Hứa Tử Ngư vậy mà vì một người đàn ông đến bệnh viện phá thai. Trong giây phút đó hắn cảm thấy đầu óc trống rỗng, trong lòng giống như bị dao cắt vậy, không muốn màng đến cái gì nữa, chỉ muốn lập tức chạy đi tìm cô. Cảnh vật hai bên lùi về phía sau thật nhanh, trong đầu hắn bây giờ hiện lên toàn bộ hình ảnh của Hứa Tử Ngư cùng với hắn ở chung một trong thời gian qua. Hắn thật là một tên ngốc, phản ứng đã rõ ràng như vậy, thế mà hắn cũng không có nhận ra! Hắn biết cô thiệt thòi, nhưng hắn vẫn muốn đem mọi chuyện sắp xếp cho thật ổn thỏa rồi mới nói cho cô biết, ai ngờ, sự việc lại rắc rối đến mức khó có thể dọn dẹp như vậy.
Lập tức tới bệnh viện, thời điểm hắn lái xe vào con đường phụ rồi dừng xe lại, hắn trông thấy Hứa Tử Ngư đang ngồi ở trên băng ghế chờ. Trời thì đang đổ nắng rất to, vậy mà cô lại lặng im ngồi dưới nắng mặt trời, cô một tay vuốt bụng còn tay kia đang cầm một cái bong bóng, mắt nhìn về phía trước không có mục tiêu. Hắn cảm thấy mắt có chút cay, tay run rẩy mở cửa xe, sải bước đi về phía cô.
"Tiểu Ngư." Hắn ngồi xổm xuống đối mặt nhìn cô, sau đó nhẹ giọng gọi, tay hắn nắm lấy bàn tay lạnh lẽo nhỏ bé của cô, đem thần trí của cô từ trong bi thương trở lại hiện thực.
"Lớp trưởng, sao cậu lại tới đây?" Hứa Tử Ngư bị người đàn ông trước mắt làm cho sợ hết hồn, sao hai mắt của hắn lại đỏ như vậy, chẳng lẽ trong nhà hắn có người nhập viện sao?
"Tiểu Ngư, thật xin lỗi."
"Ai, cậu đừng ngồi xổm như vậy, người ta nhìn thấy thì kỳ lắm đó, cậu đứng dậy trước rồi hẵng nói." Hứa Tử Ngư lúng túng nhìn hai bên, trai đẹp đang ngồi bên cạnh cô nói chuyện, còn là ở nơi công cộng, như vậy sẽ khiến cô cảm thấy rất áp lực đó.
"Chỗ này nắng quá, cậu vừa mới. . . . . . Ngồi ở đây đối với cậu không tốt đâu, mình dẫn cậu về nhà trước." Tống Lương Thần nói xong liền bế lấy cô, bế cô đến chỗ đậu xe.
"Ah, cậu làm sao gì vậy, mau thả tôi xuống đi!" Hứa Tử Ngư giùng giằng đòi xuống, người đi đường cũng tò mò nhìn hai người, hiện tại gương mặt đẹp trai của Tống Lương Thần chứa đầy bi thương, cho nên cô cũng không dám nổi giận, chỉ có thể an tĩnh, ngoan ngoãn để cho hắn bế vào trong xe.
Tống Lương Thần ở bên kia lên xe, nhẹ nhàng giúp cô tah81t dây an toàn, khi bàn tay lướt qua bụng của cô, một trận lo lắng khó chịu. Đây là chỗ của người con gái tốt bụng mang thai con của hắn, cũng bởi vì hắn mà phải phá thai —— Hắn thật đúng là một tên khốn kiếp.
"Lớp trưởng, cậu sao vậy?" Hứa Tử Ngư chưa từng nhìn thấy hắn có biểu tình như vậy qua, còn tưởng rằng người thân của hắn đang xảy ra chuyện nghiêm trọng, trong lúc nhất thời không biết an ủi hắn như thế
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




