|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
dò, trong đầu Hứa Tử Ngư như một quả bom phát nổ vậy, gương mặt cũng theo đó mà đỏ lên. Cô run rẩy bắt lấy bả vai của hắn, đầu lưỡi của cô rụt về phía sau, lại bị đối phương rượt đuổi nhất quyết không chịu buông tha.
Cũng không biết là bắt đầu từ lúc nào, môi lưỡi của hai người dần dần quấn quít lấy nhau, vốn định muốn đẩy cánh tay đang giữ cô thật chặt của hắn ra, nhưng hiện tại toàn thân của cô cũng không còn chút hơi sức, hiện tại cơ thể cô giống như bị lửa đốt vậy rất là nóng. Cô càng ngày càng cúi người thấp hơn, cuối cùng cô đành phải dựa vào ghế sa lon, thân thể mềm mại dán thật chặt vào lồng ngực của hắn, cự ly gần như vậy, hai người có thể nghe được tiếng nhịp tim đập của đối phương đang đập rất kịch liệt.
Một tay khác của hắn từ phía sau ôm lấy lưng của cô, một tay khác nâng gương mặt của cô lên, khiến cho nụ hôn này càng thêm sâu hơn.
"Ừh. . . . . ." Hứa Tử Ngư không tự chủ khẽ rên lên một tiếng, ngay sau đó cô mới phát hiện tiếng rên đó là của chính mình phát ra, mặt đỏ tới mang tai muốn đẩy Tống Lương Thần ra.
"Đừng động. . . . . ." Hắn thấy cô giãy giụa nên đè người cô lại, thở hổn hển ngẩn đầu lên nói :"Nếu cậu còn cử động nữa mình không dám cam đoan, cậu và đứa bé có thể sẽ bị thương hay không đó."
"Mình. . . . . ." Cô chợt cảm thấy nơi nào đó trên người của hắn đang có phản ứng, hắn rên lên một tiếng, vì vậy rốt cuộc cô cũng đã hiểu rõ ý tứ của hắn, cô đỏ mặt để mặc cho hắn ôm. Trong đầu chợt nghĩ, trước đây có một người làm ảo thuật đã từng nói qua :"Các khán giả thân mến, phía dưới chính là thời khắc nữ tình bắn ra bốn phía . . . . . ."
Tiếng thở dốc của Tống Lương Thần dần dần cũng trở lại bình tĩnh, Hứa Tử Ngư nhẹ nhàng đẩy hắn một cái :"Xong chưa?"
"Vẫn chưa."
"Ah."
Người đàn ông đó cười nhẹ một tiếng, duỗi ngón tay ra chạm nhẹ lên cánh môi có chút sưng của cô mà nói :"Ngày mai chúng ta sẽ cùng nhau trở về nhé."
"Ừh." Cô trả lời theo bản năng, ngay sau đó mới phát hiện không được :"Ah, ngày mai còn phải đi xem mắt."
"Còn phải xem mắt?" Tống Lương Thần im lặng nhìn cô, cảm giác hai bên huyệt Thái Dương của mình cũng bắt đầu đau.
"Thật ra thì mình cũng không muốn đi xem mắt đâu, vì anh chàng phỏng vấn đó phiền phức muốn chết đi, nhưng mà người đứng ra làm mai là trưởng thôn, mình lo lắng nếu không đi thì sẽ phật lòng người ta, cho nên ngày mai vẫn phải đi một chuyến để đối phó nha."
"Anh phỏng vấn?"
"Chính là người đàn ông mà lúc chát ở trên mang giống như là đang phỏng vấn nhân viên vậy. . . . . . Khiến cho người ta không biết đường trả lời."
"Vậy nếu như người đó thích cậu, thì cậu sẽ làm sao?"
"Cậu yên tâm đi, ngày mai mình sẽ cố gắng đem hết toàn bộ kỹ năng vốn có của mình ra để hù dọa cho hắn phải bỏ chạy, tuyệt đối không thể nào thích được."
"Làm sao có thể hù dọa đây?" Tống Lương Thần nhìn mặt mày hớn hở của cô, không nhịn được tó mò
mà hỏi.
"Bí mật. . . . . . Nhưng nếu cậu muốn phối hợp với mình, thì mình sẽ nói cho cậu biết." Hứa Tử Ngư gian xảo nháy mắt, mang theo dáng vẻ của tiểu nhân rất đắc chí, Tống Lương Thần đột nhiên cảm thấy, hắn cảm thấy mình đối với chuyện ngày mai rất có hứng thú.
"Phối hợp cũng được. . . . . ."
"Cậu đồng ý phối hợp sao?" Hứa Tử Ngư nhìn Tống Lương Thần, người nghiêm túc như hắn mà cũng có lúc thông đồng với cô để đi chỉnh người khác àh?
Tống Lương Thần tươi cười, trong mắt hiện ra một tia xảo trá. Có phải cô đang nhìn thấy ảo giác rồi hay không, sao cô thấy hắn càng ngày càng có khuynh hướng biến thái vậy?
Chương 42 : Ăn quả nho không nhả vỏ nho (JQ) . . .
"Ah, nói thật đi, cậu đã nói những gì với mẹ của tôi thế? Chúng nên bàn bạc để trả lời cho chính xác, để tránh tình trạng nói chuyện không khớp nhau." Hứa Tử Ngư ngồi xếp chân bằng ở trên giường bên trái, tay cô cầm lấy một chùm nho ăn, cô ăn say sưa rất ngon lành.
"Mình nói với mẹ cậu, là từ thời cấp ba mình đã thầm mến cậu, lúc học đại học mỗi lần mình từ nước ngoài trở về, cũng đều len lén đến trường học để nhìn cậu một chút, sau khi tốt nghiệp liền cố gắng tìm mọi cách để đến gần cậu. Nhưng mà cậu vẫn không yêu thích mình, gần đây mới có chút hy vọng theo đuổi cậu, nhưng hai ngày trước lại không cận thận làm cho cậu tức giận." Tống Lương Thần nằm trên cái giường nhỏ hai tay gối sau đầu hai mắt nhìn lên nóc nhà bên giường phải, bởi vì chân của hắn quá dài nên dư ra một khúc lớn. Hứa Tử Ngư rất lo lắng hắn sẽ làm sập giường của cô.
"Ah. . . . . . Có phải từ trước đến nay cậu chưa từng nói láo qua phải không, nội dung như vậy thật không đáng tin, lỡ như mẹ mình mà hỏi thì mình biết trả lời như thế nào đây!"
"Mình không có nói láo nha!" Tống Lương Thần vô tội nói.
"Sao?" Hứa Tử Ngư kinh ngạc nhìn Tống Lương Thần, trong miệng đang ngậm một quả nho còn chưa có nhai thiếu chút nữa đã trực tiếp nuốt xuống.
"Ah. . . . . ." Tống Lương Thần nhìn dáng vẻ cùng bộ mặt ngơ ngác của cô, hắn không nhịn được liền bật cười.
"Ah, làm mình sợ muốn chết." Hứa Tử Ngư đưa tay đánh hắn mấy cái, lại tiếp tục cúi đầu ăn nho :"Mình đâu có mị lực lớn như vậy chứ, lúc học cấp ba nhìn còn rất ngốc nghếch."
"Đúng vậy đó." Tống Lương Thần đồng tình gật đầu một cái :"Mình còn nhớ lớp 11 có làm thí nghiệm hóa học, cậu lại đem axít sun-phu-rit bắn lên mặt."
"Đâu chỉ có vậy, sau khi bắn lên mặt mình lại cuống cuồng dùng nước để rửa, kết quả lại còn tệ hại hơn, lúc đó mình sợ dung nhan của mình sẽ bị phá hủy." Nói tới chỗ này Hứa Tử Ngư chợt nhớ ra :"Khi đó cũng may nhờ cậu ngồi ở phía trước mình, bình tĩnh giúp mình xử lý và lau sạch, sau đó còn đưa mình đến phòng y tế, nếu như xử lý chậm một chút chắc sẽ bị phỏng một mảnh lớn rồi đó. Bây giờ vẫn còn có thể nhìn thấy vết sẹo của axit đó."
"Vậy sao?" Tống Lương Thần quay đầu nhìn cô "Ở đâu thế?"
"Ở chỗ này, ở bên cạnh huyệt Thái Dương." Hứa Tử Ngư duỗi tay ra vén tóc lên :"Thấy không?"
"Có sao?" Tống Lương Thần nhíu mắt nhìn một rồi nói :"Không có mà."
"Làm sao lại có thể chứ, ở đây này này." Hứa Tử Ngư nhìn hắn đang nghiêng bên cạnh cô, đưa tay vén một mớ tóc lên xem. Khóe miệng của Tống Lương Thần vểnh lên, hắn nhanh chóng nhỏm dậy hôn lân vết sẹo đó một cái rồi nhanh chóng nằm trở về vị trí cũ sau đó nói :"Ừh, thấy rồi, nhìn vết sẹo đó rất giống con bươm buớm."
Tay của Hứa Tử Ngư đang cầm quả nho bị bất ngờ như vậy lúc đầu sửng sốt sau đó một lát mới phản ứng được :"Tống Lương Thần, cậu . . . . . . Thôi, nể cậu năm đó đã cứu mình, cho nên coi như chúng ta huề nhauđi."
"Thôi, mình hối hận rồi." Tống Lương Thần suy nghĩ một chút rồi nói :"Cậu trả lại cho mình đi." ( Anh này ghê quá, còn biết lắc léo nữa chứ.)
"Trả cái gì chứ?"
"Thì cái hôn vừa nãy đó, mình thấy như vậy mà huề nhau thì thật quá
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




