watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11756 Lượt

nồi đất nấu cơm, cái người này bây giờ là thời đại nào rồi mà còn dùng cách này nữa."

"Dùng nồi đất nấu cơm mới thơm và ngon."

"Ah, cậu thật là người có tính kiên nhẫn." Hứa Tử Ngư múc hai chén cơm, bưng lên để trên bàn.

"Có một số việc chính là như vậy, cần phải có đầy đủ kiên nhẫn, mới có thể làm tốt được." Tống Lương Thần bưng tô canh đang tỏa hương thơm ngào ngạt tới bàn nói :"Lúc trưa cũng chưa ăn cơm, cậu mau ăn đi."

Chương 45

Mỗi một món Tống Lương Thần đều gắp cho Hứa Tử Ngư một miếng, Hứa Tử Ngư cảm thấy có chút đói bụng, nhưng không biết vì sao cảm thấy trong cổ họng như có cái gì đó chặn lại vậy, cô nuốt không trôi. Mấy ngày nay thường xuyên xuất hiện cảm giác này, cô cảm thấy cổ họng rất chua, giống như bị người nào đó đổ nửa bình dấm vào vậy.

"Món cá này là lần đầu tiên mình trổ tài đó, nếm thử xem như thế nào." Tống Lương Thần gắp một miếng cá bỏ vào chén của cô, Hứa Tử Ngư nhớ lại, hôm đó ở trong công ty cô ăn bữa ăn dành cho phụ nữ mang thai cũng chính là loại cá này, ngẩng đầu nhìn, cá, trứng, đậu hũ, rau dưa, quả nhiên thực đơn đều là những món của hôm đó.

Trong lòng dâng lên một cái gì đó rất khó nói thành lời, hốc mắt có chút nóng, cô để đôi đũa xuống, cúi đầu.

"Chẳng phải đã đói lắm rồi sao, mau ăn đi, kẻo đó bụng đó."

"Sao thế, không hợp khẩu vị àh?"

"Chỗ nào không thoải mái vậy?" Tống Lương Thần cảm thấy Hứa Tử Ngư có cái gì đó không đúng, vội vàng buông chén đũa xuống lại gần hỏi thăm :"Chỗ nào không thoải mái, mau cho anh biết đi!"

"Không có." Bình thường Hứa Tử Ngư đều là nói chuyện không lưu loát, nhưng bây giờ lại không muốn ngẩng đầu lên.

Tống Lương Thần cúi người xuống, có chút luống cuống đưa tay sờ sờ đầu của cô :"Tiểu Ngư, tại sao khóc vậy?"

Hứa Tử Ngư lắc đầu một cái, muốn nói không có việc gì, nhưng làm thế nào nước mắt cũng không thể ngừng lại được. Bình thường cô cũng không phải loại phụ nữ thích khóc, nhưng vào giờ phút này trong lòng của cô lại có quá nhiều tâm tình, trừ khóc ra căn bản là không tìm được lời nào để nói cả.

"Tiểu Ngư, có chuyện gì thì cứ nói với mình. Đừng khóc, nếu khóc sẽ rất khó chịu." Tống Lương Thần không biết tại sao cô đột nhiên

lại trở thành như vậy, hắn cũng không có kinh nghiệm dụ dỗ con gái, nhất thời tay chân có chút luống cuống. Hắn lấy khăn giấy đưa cho cô, Hứa Tử Ngư nhận lấy sau đó lau nước mắt và xì mũi, ngẩng đầu nhìn Tống Lương Thần mà nói :"Mình cảm thấy mình thật bại hoại."

Tống Lương Thần nhất thời dở khóc dở cười, liền vội vàng hỏi :"Sao lại nghĩ như vậy chứ, bạn học Tiểu Ngư vẫn luôn là một người rất lương thiện."

Hứa Tử Ngư ho một tiếng, giọng khàn khan nói :"Nhưng cậu đối với mình tốt như vậy, vì mình mà nghĩ chuyện này chuyện kia, mà mình thì lại bắt nạt và khi dễ cậu như vậy."

"Khi dễ mình, sao mình không có cảm thấy như vậy? Còn nữa, chuyện này vừa mới bắt đầu chính là do mình xử lý không tốt, hiện tại coi như cậu khi dễ mình, cũng là việc mình nên làm."

"Cậu đừng đối xử với mình tốt như vậy, Tống Lương Thần." Nếu không mình sẽ ỷ lại vào cậu mất.

"Cô bé ngốc." Tống Lương Thần vỗ vỗ vai của cô :"Mau đi rửa mặt, rồi trở lại ăn cơm."

Hứa Tử Ngư gật đầu một cái, một mình đến phòng vệ sinh.

Nhìn vào trong gương mắt của cô có chút sưng, chóp mũi có chút đỏ, dùng nước lạnh vỗ vỗ mặt, cô nhìn hình ảnh mờ mịt của mình trong gương, không biết nên đi con đường nào. Mấy ngày nay cô thấy mình càng ngày yếu đuối, như vậy thật không tốt.

Lúc cô trở lại phòng ăn, Tống Lương Thần đang ngồi ở trên ghế :"Mau ăn cơm đi." Hứa Tử Ngư gật đầu một cái, trở lại chỗ ngồi.

Vừa nãy cổ họng của cô còn cảm thấy như có cái gì đó chặn lại, bây giờ đã bị nước mắt cuốn trôi hết rồi, lập tức cảm thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Hứa Tử Ngư gắp đồ ăn bỏ vào trong chén của Tống Lương Thần. Nói thật, tay nghề của Tống Lương Thần quả thật không tệ, hắn nấu ngon hơn so với đầu bếp ở bên ngoài.

"Hương vị thế nào?" Tống Lương Thần tròn mắt nhìn cô, giống thầy giáo chờ câu trả lời từ học trò nhỏ vậy.

Hứa Tử Ngư hé miệng cười nói :"Ăn rất ngon."

"Người nào lúc nãy vừa khóc vừa cười, làm giật cả mình." Tống Lương Thần làm bộ vỗ ngực một cái, rồi gắp rất nhiều thức ăn cho cô, sau đó còn bản thân mới từ từ ăn cơm.

"Thế nào, nhìn thấy gian nan thì cứ suy nghĩ lại đi." Hứa Tử Ngư nuốt cơm trong miệng xuống rồi nói :"Thật ra thì mình rất tùy hứng, đừng vì vẻ bề ngoài dịu dàng của mình mà bị mê hoặc."

"Dịu dàng?" Cơm trong miệng của Tống Lương Thần chút nữa là nuốt đến khí quản rồi :"Quen biết cậu gần mười năm rồi, cũng chưa bao giờ thấy cậu dịu dàng qua."

"Mình ở nhà không dịu dàng sao?" Hứa Tử Ngư nổi đóa.

Tống Lương Thần suy nghĩ rồi nói :"Quả thật, lúc cậu ở nhà rất biết điều, nhưng sau khi rời nhà liền thay đổi không giống chút nào nữa."

"Mình cũng cảm thấy như vậy" Hứa Tử Ngư gắp cho Tống Lương Thần một miếng đậu hũ rồi nói :"Đừng mải nói chuyện, cậu cũng ăn nhiều một chút đi."

Tống Lương Thần gắp miếng đậu hủ còn chưa bỏ vào trong miệng liền cười, thấy như vậy Hứa Tử Ngư giống mèo xù lông "Ah, cậu cười cái gì thế, dáng vẻ thật lạ."

"Không có nha" Tống Lương Thần đem miếng đậu hũ bỏ vào trong miệng, vui vẻ nhai, sau đó mới nói :"Ăn được miếng đâu hủ của cậu, mình thật sự thấy rất vinh hạnh."

"Ah, cậu là tên lưu manh!" Hứa Tử Ngư tiện tay ném một chiếc đũa về phía hắn, nhưng lại bị Tống Lương Thần một phát liền bắt được nói :"Chưa nghe nói qua sao, lưu manh biết võ thuật, ai cũng không ngăn được."

Lúc này Hứa Tử Ngư cười sặc sụa.

Tống Lương Thần thấy cô tràn đầy nụ cười rốt cuộc cũng yên tâm, lấy một đôi đũa khác đưa cho cô :"Được rồi, ăn nhanh lên một chút, sắp nguội rồi."

Sau khi ăn xong Hứa Tử Ngư chủ động dọn dẹp chén đũa, còn nói nếu Tống Lương Thần đã nấu cơm thì cô phải rửa chén. Tống Lương Thần gật đầu một cái nói :"Đừng để quần áo bị dính bẩn, mặc tạp dề vào đi."

Lúc nãy Hứa Tử Ngư dọn dẹp thức ăn nên tay cũng đã bị dính dầu, đang đưa tay ở trước vòi nước mà rửa.

"Để mình giúp cậu mặc vào nhé." Tống Lương Thần cởi cái tạp dề từ trên người xuống. Hứa Tử Ngư gật đầu một cái, nghiêng người hất mái tóc dài qua một bên, lộ ra cái cổ trắng để cho Tống Lương Thần mặc tạp dề vào dễ dàng. Sau khi mặc tạp dề vào Hứa Tử Ngư cũng có chút buồn bực, cô phải thu cái dây lên mới không để cho vạt của tạp dề lết xuống đất —— Tạp dề này là của Tống Lương Thần size XXL, mặc ở vào người Hứa Tử Ngư size S, thật sự có chút không hợp.

Hứa Tử Ngư mặc cái đầm màu xanh lục, cô cúi đầu lộ ra cái cổ mảnh mai trắng noãn. Tống Lương Thần ở phía sau giúp cô thắt dây sửa tới sửa lui. Từ phía sau truyền tới hơi thở của hắn khiến cho Hứa Tử Ngư cảm thấy nhột, cảm giác như thế vốn là không được tự nhiên, nhưng hắn như không phát hiện ra điều gì không

Trang: [<] 1, 43, 44, [45] ,46,47 ,99 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT