|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
cùng lo sợ.
Tống Lương Thần ngoài mặt thì trấn tĩnh, nhưng tay của hắn đang nắm lấy tay cô cũng có chút ướt.
Đến khoa siêu âm, người thân không thể đi vào, Hứa Tử Ngư thấy bác sĩ đang thoa một ít kem lên bụng của cô, dùng một vật gì đó dọc theo bụng của cô mà dò.
"Cô xem, đây là bào thai, và là con của cô" Lời nói của bác sĩ rất dịu dàng, chỉ lên màn hình máy vi tính rồi nói :"Đây là đầu, đây này là trái tim, cô xem tim của bé đập rất mạnh kìa. Hiện tại bào thai trong bụng của cô đã thành hình rồi, bé dài khoảng 3,8 cm, nặng 7g. Da vẫn còn trong suốt, có rất nhiều mạch máu đã lộ ra rồi. Hiện tại xương của bé đã bắt đầu trở nên cứng rắn, rất nhanh cũng có thể nắm lại và mở ra quả đấm nhỏ rồi. Nhìn trên màn hình cũng không quá rõ ràng, thật ra thì cơ thể của bé đang phát triển, giống như đang ở trong nước múa balle vậy . . . . . ." Cuối cùng bác sĩ nói một câu :"Dựa vào quan sát của tôi thì bào thai này hiện đang rất khỏe mạnh." Câu nói này khiến cho tảng đá ở trong lòng của Hứa Tử Ngư cũng được đặt xuống.
Hứa Tử Ngư vừa ra khỏi phòng siêu âm, Tống Lương Thần liền vội vàng đi tới, cô cười cười đưa kết quả xét nghiệm ở trong tay, khi đó hắn mới yên tâm thở phào.
Trở lại phòng khám vừa nãy, bác sĩ xem kết quả một chút. Sau đó bác sĩ dặn dò hai người chú ý tình hình, còn đặc biệt dặn dò Tống Lương Thần nữa :"Vợ của cậu không nhớ rõ chu kỳ kinh nguyệt coi như thôi, nhưng thuốc tránh có uống hay không uống cũng không rõ, thật đúng là đủ qua loa. Mặc dù hiện tại bào thai phát triển rất khỏe mạnh, nhưng vẫn cần phải chú ý nhiều hơn so với người bình thường một chút mới được, mặc kệ là ăn, mặc, ở hay là đi lại cũng không được qua loa, cậu thân làm chồng nhất định phải lưu ý nhiều hơn."
Tống Lương Thần vội vàng gật đầu một cái.
Khám thai xong thì cũng đã gần trưa rồi, hai người đến bệnh một quán ăn cũng không tệ ở gần bệnh viện để ăn trưa. Lúc cơm còn chưa được dọn lên, Hứa Tử Ngư lấy hình ảnh siêu âm 3 chiều vừa nãy ở trong túi xách ra cho Tống Lương Thần xem :"Cậu xem đi, bác sĩ nói thêm một thời gian nữa, sau khi bảo bảo hoành thành cách mô trổ mã thì sẽ bắt đầu biết cựa quậy. Còn nữa có thể là qua tháng sau mình có thể sẽ cảm nhận được cử động của bảo bảo đó, rất là thần kỳ."
Tống Lương Thần nhận lấy hình ảnh siêu âm từ trong tay của Hứa Tử Ngư, mặc dù đó chỉ là một khối nho nhỏ, nhưng dáng vẻ chân thật như vậy, thật sự là một loại cảm xúc khó nói thành lời. Đây là đứa con của hắn, chính là đứa con của hắn và cô.
Đang lúcấy thì phía sau vang lên một giọng nói dịu dàng :"Thật là trùng hợp, Tiểu Ngư."
Hứa Tử Ngư bất ngờ, trong nháy mắt có chút cứng lại :"Thích. . . . . . Duy Hiên." Hôm nay Đào Duy Hiên mặc một cái áo sơ mi trắng, phía dưới là quần Jean màu xanh dương, nụ cười sáng lạng trên mặt cùng giọng nói đó, trong giây phút ấy cô cảm thấy hình như Thích Uy đang đứng trước mặt của cô.
Chương 47
Đào Duy Hiên lơ đễnh ngồi xuống ở bên cạnh Hứa Tử Ngư, ân cần hỏi han :"Hai ngày nay em đi đâu vậy, không có nghe tin tức gì của em."
"Ah, hai ngày trước em về nhà, lúc ấy có chút gấp nên không kịp nói cho anh biết." Hứa Tử Ngư nhìn Tống Lương Thần sau đó xoay qua nhìn Đào Duy Hiên, tình huống này thật lúng túng. Tuy hai người đàn ông bên cạnh không ai nói lời nào, nhưng khí thế mạnh mẽ của hai người lại rất giống nhau, ánh mắt của hai người va vào nhau tia lửa như bắn ra bốn phía vậy.
Tống Lương Thần rót một ly trà cho Đào Duy Hiên mà nói :"Lần trước Tiểu Ngư ngã bệnh, cũng may nhờ có bác sĩ Đào đưa đến bệnh viện, tôi còn chưa có dịp nói cám ơn."
"Tống Tổng không cần khách sáo." Đào Duy Hiên xoay qua nhìn Hứa Tử Ngư nói chuyện với cô thật dịu dàng :"Kỳ thật dựa vào quan hệ của tôi và Tử Ngư, thì làm những chuyện này cũng là đúng lẽ thôi."
Hứa Tử Ngư ngồi ở chính giữa cảm thấy hai bên như đang bắn ra tia lửa vậy, rất khổ sở mà không nói ra được. Vừa may lúc này nhân viên phục vụ bưng món giấy bạc bao gà và trái cây lên, Hứa Tử Ngư vội vã nói :"Duy Hiên, anh có muốn cùng chúng tôi ăn không?"
Đào Duy Hiên tươi cười nhìn cô nói :"Được thôi." Không ngoài dự đoán trong giây phút đó hắn nhìn thấy trên mặt của cô có một tia ấm ức. Sau đó lại nói :"Anh cũng rất muốn dùng cơm với em lắm, nhưng đáng tiếc bạn của anh đang chờ ở bên kia, hai người cứ dùng cơm đi, hôm nào có cơ hội thì anh sẽ hẹn em đi ăn."
Hứa Tử Ngư vội vàng gật đầu một cái, đưa mắt nhìn người đàn ông mới rời đi sau đó thở phào nhẹ nhõm.
Xoay đầu lại nhìn Tống Lương Thần hình như hắn đang suy nghĩ cái gì đó, cô đưa tay nhéo má của hắn một cái :"Cậu tức giận?"
"Ngốc quá, sao lại tức giận được chứ." Tống Lương Thần gắp một miếng thịt gà lên bỏ vào trong chén của cô mà nói :"Chẳng phải là cậu thích ăn món này nhất sao, cẩn thận nóng đó." Hứa Tử Ngư gật đầu một cái, rất không ưu nhã đưa tay lột giấy bạc ra, chất mật cùng hương thơm của thịt hòa vào nhau khiến cho cô cầm lòng không được, cô cắn một miếng không nhịn được tấm tắc khen ngon :"Tống Lương Thần cậu mau nếm thử đi, đây chính là cực phẩm nhân gian đó."
Đào Duy Hiên xoay người, đi vào một phòng riêng của quán cơm, đối diện với người đàn ông đang pha trà hỏi
"Là bọn họ?"
"Ừh."
"Cho nên, cậu thật quyết định?"
Đào Duy Hiên lấy ra một điếu thuốc đưa lên môi, suy nghĩ một chút lại để xuống mà nói :"Ừh, quyết định."
"Ta thật ra thì tôi cũng không quá hiểu rõ cách làm của cậu, dù sao cậu trở về nước cũng là vì chuyện này. . . . . ."
"Anh Lăng, anh cũng không cần thiết phải biết đâu, chuyện này thật sự rất là phức tạp ."
Người đàn ông ngồi đối diện với Đào Duy Hiên gật đầu một cái nói :"Lúc đầu tôi cũng đã tính rời khỏi công ty rồi, nhưng hiện tại Tống Lương Thần đến thì tôi lại muốn ở lại, xem cậu ta có phải giống như trong truyền thuyết hay không." Sau đó hắn liền cười híp mắt, có lẽ trong công ty còn có một người tương đối quan trọng, khiến cho hắn không nỡ đi.
"Hai ngày trước tôi có nhận được một tin, có người ở nước Anh đang điều tra về tung tích của tôi, rất là mánh khoé, nếu như không phải là tôi nhanh trí, chỉ sợ đã bị lộ tẩy rồi."
"Cậu cảm thấy, tay chân của Tống Lương Thần có thể vươn xa đến như vậy không?"
"Dù sao anh ta cũng đã từng đi du học ở nước ngoài, ở bên kia anh ta cũng có quen biết rất nhiều người. Ah, không nghĩ tới anh ta còn đối với tên tình địch này còn rất coi trọng đó."
"Chuyện của cậu có cần thiết phải giữ bí mật như vậy sao?"
"Đối với bọn họ mà nói, đương nhiên là không biết chuyện thì sẽ tốt hơn."
"Chậc chậc, sao tôi cứ cảm giác chuyện này càng ngày càng hấp dẫn rồi đó."
Đào Duy Hiên nhìn người đàn ông đối diện đang biểu tình hứng thú, Đào Duy Hiên bất đắc dĩ lắc đầu. Nghĩ tới chuyện hắn mới vừa trông thấy Hứa
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




