|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
hôm nay em không có ngủ trưa, có muốn ngủ một chút không?"
"Sao anh vừa nhắc đến, em liền thấy có chút buồn ngủ . . . . ."
" . . . " Tống Lương Thần ngồi xổm xuống bên cạnh cô, rồi nói :"Anh cõng em."
"Không cần đâu." Hứa Tử Ngư nhìn hai bên một chút, cách đó không xa có một anh lính đang đứng nghiêm trang như bức tượng ở đó.
"Không sao đâu." Tống Lương Thần kéo Hứa Tử Ngư tới sau lưng của hắn, Hứa Tử Ngư lén lén lút lút nhìn bốn phía thêm một lần nữa, thấy người lính đó đều chỉ nhìn về phía trước, không có chú ý đến bọn họ, cho nên cô mới mè nheo nằm úp sấp lên lưng của Tống Lương Thần, hai tay nhẹ nhàng ôm lấy cổ của hắn.
Tống Lương Thần đứng dậy vững vàng bước đi, Hứa Tử Ngư nằm ở trên lưng của hắn cũng ngáp liên tục. Cô nhớ tới lúc nhỏ cô được cõng hình như là hồi còn học tiểu học, khi đó cô đi học trời mưa to cô bị trượt chân ngã
chảy máu, ba cô cõng cô trên lưng lội qua bùn lầy, mỗi bước chân đều rất vững vàng đi đến nhà của bác sĩ ở thôn khác. Trời mưa lớn như vậy, quần của ba đều ướt hết rồi, nhưng còn cô thì khoác áo mưa, vẫn là khô và sạch.
"Ba đã nói, đem chính mình phó thác cho anh ta đi." Hứa Tử Ngư nghĩ như vậy, mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.
Chương 54
Sau khi đi gặp ông ngoại thành công, Tiểu Bạch cũng chủ động đi ăn cơm trưa một mình mà không kéo cô theo nữa, công ty cũng bắt đầu đi vào chính sách mới, tan ca thì hưởng thụ sự chăm sóc của Tống Lương Thần, thời gian gần đây có thể nói cuộc sống của Hứa Tử Ngư trôi qua rất thuận buồm xuôi gió, rất là hài hòa. Nhưng chỉ là khoảng thời gian tốt đẹp luôn trôi qua quá nhanh, Sau đó cuộc sống của Hứa Tử Ngư như một giấc mơ vậy, sau cái ngày cô bị bà chị Ngô Thiên Thiên anh dũng đụng phải, cô nhất thời biến mất không hình bóng.
Chuyện xảy ra có vẻ hơi Quỳnh Dao.
Cha của Ngô Thiên Thiên chính là Ngô Tông Phủ là học giả tài chính ở trong nước có chút danh tiếng, còn là thầy hướng dẫn của đám nghiên cứu sinh phương diện tài chính ở trong trường đại học nổi tiếng trong nước. Khi Tống Lương Thần còn chưa trở về nước, Ngô Tông Phủ có mang tên tuổi cùng tư cách vận tác án lệ của hắn ra nói với nghiên cứu sinh của ông ấy, Ngô Thiên Thiên cũng là mưa dầm thấm đất cũng có nghe nói qua một chút. Cô cũng từng vì tướng mạo anh tuấn của Lương Thần mà kinh ngạc, nhưng người ta ở phía xa, cho nên cũng không ảnh hưởng gì đến bản thân, tự nhiên đối với hắn cũng không có mưu tính gì, chuyện đi qua liền quên.
Hôm đó cũng thật đúng lúc, thời gian trước khi Tống Lương Thần còn chưa có chính thức tiếp nhận công ty này, hắn cũng đã từng đến đây một chuyến, đi thang máy của nhân viên, khi đó cô cũng vừa vặn ở trong thang máy đó. Trong thang máy Tống Lương Thần đang nghe phụ tá RoByn báo cáo hành trình tiếp theo của buổi trưa, Ngô Thiên Thiên càng xem càng thấy hắn rất quen mắt, cho nên không khỏi nhìn thêm vài lần. Tống Lương Thần nhạy cảm cảm thấy được ánh mắt của người bên cạnh, lúc nói chuyện Tống Lương Thần nghiêng đầu nhìn cô một cái, sau đó tiếp tục cuộc nói chuyện của mình. Chỉ như vậy Ngô Thiên Thiên cảm thấy như có một mũi tên nhọn bắn về phía cô, trong lòng giống như sóng nước xôn xao, từ trước đến nay lòng của cô chưa từng như vậy qua.
Cô trở lại phòng làm việc liền vội vàng gọi điện thoại cho Ngô Tông Phủ, cô hỏi cha cô trước đây từng kể có một người gốc Hoa ở Mĩ thu mua công ty, người đó tên là gì. Đúng lúc đó Ngô Tông Phủ đang tham gia một cuộc họp quang trọng, ông cúi xuống dưới cạnh bàn nhỏ giọng nói :"Àh, là Tống Lương Thần. Đúng rồi, năm nay hắn đã trở về nước." Vừa muốn dặn cô tan việc về nhàsớm ăn cơm, nhưng chưa kịp nói đã nghe tiếng cúp máy rồi, Ngô Tông Phủ vừa lắc đầu một cái, liền cúp điện thoại sau đó tiếp tục vừa họp vừa ngủ gật.
Ngô Thiên Thiên liền lên mạng tra thêm thông tin của hắn, nào là hình ảnh, cuộc sống, sự nghiệp, cảm thấy trái tim bồi hồi rung động, giống như hồi mười năm trước khi cô còn đi học thích một bạn nam của lớp bên cạnh vậy.
Sau đó cô còn nhờ cha cô đi hỏi thăm chỗ này chỗ kia mới biết, Tống Lương Thần lại muốn thu mua công ty của bọn cô. Nhiệt huyết của Ngô Thiên Thiên nhất thời sôi trào, cũng theo thời gian mà bộc phát càng kịch liệt hơn, cho đến sau khi Tống Lương Thần đến công ty làm việc, rốt cuộc cũng sôi trào thành một tầng hơi nước. Lúc liên hoan với đồng nghiệp cùng ngành do cô uống quá nhiều, lại không cẩn thận mà nói ra :"Lập chí đem Tống Lương Thần bắt lại trong tay" lời nói trong lúc say như vậy, sau đó đồng nghiệp xôn xao giúp cô loan truyền đi.
Chỉ là lời đã ra khỏi miệng, cũng không có điều gì kinh khủng cả. Nam chưa cưới nữ chưa gả, người nào ra tay trước thì coi như là thuộc về người đó.
Gần đây Ngô Thiên Thiên càng phát hiện ra, thật ra trước đây cuộc sống của mình trở nên vô vị cũng là do chờ đợi sự xuất hiện của hắn. Tống Lương Thần trẻ tuổi, có năng lực lại đẹp trai, còn là trai độc thân nữa, hiện tại lại là ông chủ của mình —— Cô vốn dĩ cho là sau khi thu mua công ty này xong thì hắn sẽ giao cho trợ lý của hắn quản lý, thế nhưng ai biết tác phong của hắn xưa nay chưa thấy lại mãi trấn giữ ở công ty của bọn họ, còn là ngày ngày đúng hẹn đi làm, cái này không phải duyên phận thì là cái gì đây? Phải biết, cho dù là cô gái xinh đẹp như Ngô Thiên Thiên đây, cũng không thể không nói đến loại duyên phận quỷ dị ấm áp này.
Nhưng ai biết khi Tống Lương Thần tới công ty về sau, Ngô Thiên Thiên lại không có cơ hội nào để đến gần hắn cả. Thứ nhất Tống Lương Thần rất ít khi đến lầu dưới, cô lại làm ở bộ phận tiêu thụ cho nên thường xuyên chạy ra ngoài; thứ hai trên công việc cô không có trực tiếp báo cáo với hắn, cho dù là đến được tầng thứ 12 đi chăng nữa thì cũng bị Ri¬Ta ngăn cản lại. Tuần trước mọi người trong công ty xôn xao loan truyền sự kiện dấu hôn trên cổ của hắn, đây cũng coi như là đã gióng lên hồi chuông báo động, cô cảm thấy nếu mình không động ra tay thì sau này sẽ phải hối hận rồi.
Lấy tướng mạo năng lực và gia thế của nhà Ngô Thiên Thiên, cho dù là phải tranh giành với đám nhân viên trong công ty năm sáu trăm người này thì cô cũng sẽ là ứng cử viên đứng nhất hay nhì mà thôi. Phụ tá Ri¬Ta đẹp thì đẹp thật nhưng cô ấy là người có cá tính lạnh lùng, mọi người đều đồn rằng cá tính của Tống Lương Thần cũng là rất lãnh khốc, nếu hai người này mà ở chung một chỗ chắc chết rét mất thôi —— Cho nên khả năng với RiTa cũng không lớn lắm. Nghĩ tới nghĩ lui, Ngô Thiên Thiên cảm thấy mình là tốt nhất, thật ra thì chỉ thiếu một cơ hội mà thôi.
Cơ hội này rất nhanh liền xuất hiện rồi.
Ngày hôm nay lúc hết giờ làm cô tan ca muộn hơn một chút, đi tới bãi đỗ xe tầng ngầm vừa vặn trông thấy Tống Lương Thần đang chậm rãi khởi động chiếc Land Rover, Ngô Thiên Thiên ngồi trên xe tay cầm lái, cắn răng khẽ nhấn ga liền hướng chiếc xe Land Rover mà đụng tới. Mặc dù trực giác cảm thấy có chút nguy hiểm, nhưng là không quản được nhiều như vậy, cơ hội chỉ xuất
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




