|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
còn dùng cả tiếng Anh, tiếng Nhật còn có tiếng Đức nữa.
Hứa Tử Ngư bị vây ở chính giữa, làm các loại kiểm tra hỏi thăm cũng cả một tiếng đồng hồ, cô được giải thoát là nhờ bác sĩ phụ trách cực kỳ kích động mời họ qua phòng họp mà bàn bạc. Tống Lương Thần do dự một chút, sau đó vội vàng dẫn theo chuyên gia dinh dưỡng đi theo.
Tiếng nói chuyện ầm ĩ trong phòng liền trở nên yên lặng, Giải Triều Chính cũng đứng dậy mà nói :"Tiểu Ngư có thấy mệt không, mau nghỉ ngơi một chút đi, hai hôm nữa chú sẽ trở lại thăm cháu."
"Chú Giải ngồi nữa một chút nữa đi, chú vừa mới đến không bao lâu."
"Được rồi, chú thấy cháu bị mấy chuyên gia kia quấy rối cũng không ít, cháu cũng nên nghỉ ngơi đi, đừng khách sáo với chú. Nếu có việc gì cần chú giúp thì cứ nói với chú." Giải Triều Chính đi được hai bước suy nghĩ gì đó, lại xoay người hỏi :"Cháu muốn ăn gì thì cứ gọi điện thoại nói cho chú biết, chú sẽ cho người đưa đến cho cháu."
"Được, vậy chú đi đường cẩn thận nha." Hứa Tử Ngư đưa mắt nhìn Giải Triều Chính rời đi, cô thấy bóng lưng của ông ấy so với lần đầu tiên gặp mặt thêm mỏng manh hơn, cô cũng không khỏi khẽ thở dài một tiếng.
"Chị Tiểu Ngư, chú ấy là ai vậy? Sao có nét giống với anh Tống quá?" Tiểu Bạch bị Hứa Tử Ngư dạy dỗ đừng luôn miệng gọi Tống Tổng này Tống Tổng nọ, gọi như vậy sẽ rất lạnh nhạt, sau khi đã qua một đêm suy nghĩ nghiêm túc hiện tại cô đổi thành anh Tống vậy.
"Cậu cũng phát hiện?"
"Ừh, mặc dù mặt của Tống Tổng bình thường vẫn luôn đen, nhưng dáng vẻ vẫn luôn là dễ chịu, nhưng lần này mình có cảm giác có cái gì đó không đúng nha. . . . . ."
"Thật ra thì. . . . . . Người đó chính là ba của Lương Thần đó."
"Sao?" Tiểu Bạch thiếu chút nữa là bị nghẹn chết :"Ba của anh Tống, vậy sao anh ấy lại?"
"Nói ra rất là dài dòng. . . . . ." Tuy nói đây là chuyện trong nhà của Tống Lương Thần, và trong lòng của Hứa Tử Ngư cũng muốn tìm cách cứu vãn mối quan hệ này của hai người, nhưng khổ nổi không có cách nào cả. Về xã giao quan hệ thì Tiểu Bạch cũng không giỏi hơn cô bao nhiêu, nhưng dù sao hai người thì sẽ có cách hơn là một mình. Do dự một chút, Hứa Tử Ngư đem chuyện của hai người bọn họ kể ra.
Tiểu Bạch nghe xong nửa ngày cũng không nói gì cả, cuối cùng chỉ thở dài một cái rồi nói :"Cũng khó trách."
"Khó trách cái gì?"
"Cậu suy nghĩ một chút đi, một đứa trẻ mới vừa lọt lòng đã bị mất mẹ, còn bị giáo dục hận cha của chính mình. Lớn lên trong hoàn cảnh này là kinh khủng biết bao nhiêu chứ, không nói gạt cậu, trước đây mình còn cảm thấy tính cách của hắn có chút trầm, bây giờ nghĩ lại, hắn được như hôm nay cũng đã là rất được rồi."
"Ah, thật sự mình cũng đau lòng thay cho anh ấy." Hứa Tử Ngư có chút bất đắc dĩ nói :"Chuyện năm đó dù sao cũng là chuyện mà tất cả mọi người đều không muốn xảy ra, chú Giải cũng không nghĩ đến sẽ xảy ra chuyện đó . . . . . . Nhưng hai người bọn họ đều là bướng bỉnh giống nhau, ai cũng cố chấp không muốn cùng nhau ngồi xuống nói chuyện, cho nên mình cũng không có cách nào cả."
"Tiểu Ngư, mình nghĩ phương pháp này đang ở trên người của cậu." Tiểu Bạch nhìn Hứa Tử Ngư chỉ tiếc rèn sắt không thành thép thôi, thật kỳ quái, sao thứ đơn giản như vậy mà cô cũng không nghĩ ra nhỉ.
"Mình làm được gì chứ, chắc cậu không biết đó thôi, lần trước mình có nói chuyện này với Tống Lương Thần, phản ứng của anh ta rất là tức giận."
"Cậu là người trong cuộc cho nên mơ hồ không biết đó, mình là người ngoài cuộc cho nên sáng suốt hơn ai hết. Vừa rồi cậu không nhìn thấy sao, mặc dù anh Tống nhìn thấy chú Giải có một chút phản ứng, nhưng khi sắc mặt của cậu thoáng biến đổi anh ấy liền đến an ủi cậu. Theo như trường hợp trước kia mà cậu vừa nhắc đến, có lẽ Tống Lương Thần cùng chú Giải chính là Thủy Hỏa Bất Dung, chẳng phải vừa nãy hai người cũng không nói gì sao?"
"Ý của cậu là?"
"Mình nghĩ anh Tống chắc không phản đối chuyện này đâu, bây giờ cậu là bệnh nhân mà, hay là lần sau chúng ta gọi chú Giải đến thêm vài lần nữa đi."
"Nhưng mà Lương Thần sẽ thấy không được tự nhiên."
"Chị Ngư ơi, trái tim đều làm bằng thịt cả, mình khẳng định tâm địa của anh Tống cũng không phải là sắt đá, huống chi vấn đề này nếu không ngồi xuống nói đàng hoàng thì mãi mãi sẽ không thể nào giải quyết được."
Hứa Tử Ngư suy nghĩ một chút, cảm thấy chuyện này đúng là phải làm như vậy, vì vậy cười hai tiếng rồi nói :"Tiểu Bạch, mình phát hiện gần đây cậu thật thông minh nha, tính tương người cũng đã tăng lên theo, chẳng lẽ là đã được Lăng Tổng giáo dục lại sao?"
"Nào có, mình vốn dĩ đã rất thông minh rồi." Vừa nhắc tới Lăng Tổng, lời nói của Tiểu Bạch lập tức ấp a ấp úng, biểu hiện như vậy khiến cho Hứa Tử Ngư cảm thấy giữa bọn họ hình như có chút gian tình, vì vậy cô cũng không thể dừng lại việc truy vấn ngọn nguồn. Tiểu Bạch chỉ là ấp úng nói hiện tại quan hệ của hai người chỉ là nam nữ thuần khiết mà thôi. Hứa Tử Ngư uyển chuyển bày tỏ, chỉ là quan hệ nam nữ thuần khiết mà đã khiến cô thành ra như vậy rồi, vậy tương lai con rể Lăng sẽ phải tốn nhiều tâm huyết lắm đây, Tiểu Bạch nghe hiểu ý nghĩa trong câu nói đó, mặt của cô đỏ giống như quả đào vậy, chửi bới Hứa Tử Ngư lớn tuổi mà nói năng lộn xộn, Hứa Tử Ngư làm mặt dày chỉ cười trừ mà không trả lời. Trước khi Tiểu
Bạch đi, Hứa Tử Ngư còn dặn dò cô lần sau đến đây nhớ dẫn theo Lão Lăng, để cho cô xem xem mối quan hệ thuần khiết giữa nam nữ là như thế nào, trước khi đi Hứa Tử Ngư còn trêu Tiểu Bạch đỏ mặt.
Hôm đó sau khi các chuyên gia thảo luận xong, liền lên một danh sách dinh dưỡng thật cặn kẽ cho Hứa Tử Ngư. Hiện tại mỗi ngày Hứa Tử Ngư trừ chuyện uống thuốc ra, còn phải làm một chút vận động đơn giản, một ngày ba bữa ăn bao gồm cả trái cây đồ ăn vặt và nước uống cũng đều phải theo chế độ. Cứ như vậy qua mấy ngày bệnh tình của cô căn bản cũng đã ổn định. Tất cả mọi người cũng thở phào nhẹ nhõm. Trong thời gian này Hứa Tử Ngư có mấy lần gọi điện thoại cho Giải Triều Chính, chính là làm nũng ăn vạ nhằm gọi ông ấy đến thăm cô. Tống Lương Thần cũng bó tay với cô luôn, mỗi lần Giải Triều Chính đến hắn cũng không nói chuyện cũng không hề tức giận, chỉ trực tiếp trốn vào phòng bên cạnh buồn bực xử lý công việc thôi. Hai người từ đầu đến cuối cũng không có nói chuyện với nhau, như vậy kế hoạch của Hứa Tử Ngư tiến hành không mấy hiệu quả. Trong lòng Hứa Tử Ngư nghi ngờ chú Giải có phải là chòm sao Ma Kết hay không, bởi vì chỉ có hai người đàn ông mang chòm sao Ma Kết mới có thể dễ dàng tạo ra loại khí thế trầm mặc mạnh mẽ như vậy mà thôi. ( diepdiep: không biết phải là chòm sao Ma Kết không nhỉ, mình cũng không rành về cái này cho lắm.)
Bác sĩ nói hiện tại tình hình của Hứa Tử Ngư đã ổn định, có thể về nhà nghỉ ngơi, nếu như làm theo phương pháp của chuyên gia dinh dưỡng, thì bà mẹ và đứa nhỏ cũng sẽ không có vấn đề gì. Trước đó mấy ngày Tống Lương Thần cũng không rời cô nửa bước mà túc trực ở phòng bệnh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




