|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
rồi trả phòng cho trung tâm. Ai cũng phấn khởi, ai cũng hồ hởi. Nhận chứng chỉ xong tôi nhắn tin cho chị, chị vui lắm, chị bất ngờ, chị vui vì từ mai chị lại được gặp tôi thường xuyên hơn.Chị vui vì mỗi khi nhớ tôi chị có thể vào gặp tôi mà không phải đợi chờ mong mỏi. Tối thứ 6 và cả ngày thứ 7 tuần đó tôi và chị quấn lấy nhau, không rời nhau nửa bước. Tôi nâng niu nhẹ nhàng chị ngọt ngào cháy bỏng. Chị mềm mại và ướt át tôi mạnh mẽ rực lửa hồng, tôi và chị đi vào trong nhau.
Sáng nay chị về quê ăn hỏi chị Phượng. Chị nói có lẽ sáng thứ 2 chị sẽ từ nhà lên thẳng cơ quan làm luôn. Vì trời lạnh nên chị đi xe bus về, ở lại một mình tôi đi ra lại đi vào, cũng chẳng có việc gì. Gọi cho hội bạn cùng lớp trọ trên Cầu Giấy thì mấy thằng rủ tôi lên đó chơi. Vừa đi tập quân sự về nhưng vì mệt nên không thằng nào về quê. Lấy xe của chị tôi đi lên chỗ hội bạn trọ. Đến nơi vào phòng thấy 3 thằng ngồi ôm ba cái PC đua xe với nhau, một máy để trống. Đợi mấy thằng đua xe xong tôi ngồi vào máy còn trống rồi chia đội đánh đế chế đến trưa. Hai thằng thua lóc cóc đi chợ mua đồ về nấu cơm uống rượu. Cuộc sống sinh viên là thế, thiếu thốn thì lúc nào cũng thiếu thốn,nhà chu cấp đầy đủ nhưng lúc nào cũng thấy thiếu đủ thứ. Nhưng đặc biệt hễ gặp nhau mà hợp cạ thì đủ trò bày ra, không chơi game thì rượu chè, tán phét, trêu đùa nhau. Chiều hôm đó chị nhắn cho tôi nhắc tôi nấu cơm ăn uống đầy đủ, mai chị mới lên. Tôi nhắn lại cho chị biết tôi đang ở nhà bạn, chị nhắn lại bảo tôi uống ít thôi và đừng có để say ở đó. Tối hôm đó tôi ở lại cùng hội bạn, chơi game đến nửa đêm rồi mới ngủ. Sáng hôm sau 4 thằng mắt nhắm mắt mở lên trường xem lịch học mới. Xem xong tôi từ biệt mấy chiến hữu về qua cơ quan đón chị.
Thời gian sau đó chuyện giữa tôi và chị cứ thế êm đềm trôi qua, những khó khăn, những thử thách cũng dần vơi đi. Chị đi làm còn tôi đi học. Đi làm về chị lại qua phòng tôi, một tuần chị xuống ở qua đêm với tôi 1 đến 2 lần. Còn những buổi trưa, trưa nào chị cũng tranh thủ vào phòng ăn cơm xong rồi nghỉ trưa cùng tôi. Hạnh phúc của tôi và chị ấm áp và ngọt ngào tưởng như không gì có thể chia cắt được nữa. Chị ân cần, dịu dàng như một người vợ, chị chăm chút lo lắng cho tôi từ những điều nhỏ nhặt nhất. Trong suy nghĩ của tôi và chị lúc này cả hai đều đã nghĩ đến cuộc sống gia đình sau này. Một lần về quê tôi đặt vấn đề đi làm thêm với bố mẹ, bố mẹ dặn dò tôi vài điều và rồi đồng ý. Sau đó nhờ mối quan hệ của bố tôi đến làm ở một công ty truyền thông trong nội thành vào những buổi không phải đến trường, vừa tích lũy kinh nghiệm cũng vừa để kiếm thêm chút tiền tiêu vặt. Dù ít ỏi nhưng tôi rất vui vì nó do công sức của tôi bỏ ra. Còn chị hàng tháng lĩnh lương chị chỉ gửi về cho bố mẹ chị một phần, còn lại chị để chi tiêu và để ra một khoản cố định. Chị nói chị để dành để sau này khi nào tôi ra trường chị và tôi làm đám cưới luôn, lúc đó nếu như tôi chưa xin được việc làm mà chị lại có em bé thì cũng có cái mà tiêu mà lo lắng cho gia đình của tôi và chị và đỡ phải ăn bám bố mẹ chồng. Thời gian đầu tôi đi làm chị lo lắng lắm. Chị lo tôi ra ngoài vất vả,chị lo tôi ra ngoài sẽ gặp người khác rồi bỏ chị… Nhưng rồi dần chị cũng hiểu tình yêu tôi dành cho chị là rất lớn. Không ai có thể thay thế chị trong tôi. Chị là tất cả những gì tốt đẹp nhất của tôi lúc này.
Những ngày hè oi bức nắng chói chang làm ai cũng cảm thấy mệt mỏi. Buổi chiều đi làm về vừa vào đến phòng chị lao thẳng vào nhà tắm xả nước tắm xong rồi mới ra bấu vai bấu cổ tôi. Tôi vừa đi làm về đang ngồi hóng mát ở cửa phòng. Ngồi xuống cạnh tôi quay quạt ra phía chị chị nói:
– Nóng quá chồng nhỉ. Khiếp, đi có một đoạn đường từ cơ quan về đây mà kinh quá. Chồng về lâu chưa? Nay chồng làm có mệt không?
– Anh vừa về. Nóng quá. Nay vợ không về nhà bác à?
– Nay vợ ở đây với chồng. Ăn xong vợ chồng mình đi hóng mát đi. Nóng quá… nóng quá.
Vừa nói chị vừa rong áo lên cho gió lùa vào người rồi chị nhìn tôi cười cười. Chợt chị giật mình khi nhìn thấy mấy ông hàng xóm vừa chuyển đến ở phòng đối diện đang chăm chú nhìn chị qua xong cửa sổ.
– Úi, chết. không biết mấy cậu kia có nhìn thấy gì không chồng? – Gục mặt vào lưng tôi chị nói khe khẽ rồi cười hihi.
– Chắc thấy vợ xinh quá đấy mà. – Tôi quay lại nói nhỏ chỉ đủ chị nghe.
– Hì hì…thôi chồng vào tắm đi rồi vợ chồng mình đi. Để vợ vào kì lưng cho chồng nhé.
– Oki. He he.
Chị vào xả nước trước, tôi chốt cửa xong lấy quần áo, định bước vào nhà tắm thì điện thoại của tôi đổ chuông. Số nhà tôi gọi lên:
– Mẹ à?
– Không, em đây. Sếp à?
– Th à? Có việc gì thế? Nay thi thế nào? Có làm được bài không, đang định lát gọi về hỏi thăm chú.
– Em làm được, mẹ bảo gọi lên cho anh xem anh đi làm về chưa, ăn cơm chưa?
– Trẫm sắp ăn. ở nhà bố mẹ ăn chưa?
– Bố mẹ với em ăn rồi. Thế trẫm ăn mì tôm à? Đi làm về có nấu cơm không? Thôi anh nói chuyện với mẹ này.
– Ừm..
– …
– T à, làm có mệt không, có khó không con? Các anh ở công ty thế nào?
– Cũng bình thường mẹ ạ.
– Ừ, cố gắng để ý các anh làm rồi học hỏi. Chuyện tiền nong thì đừng để ý con nhé. Các anh cho đến học hỏi là tốt rồi.
– Vâng ạ.
–
Với lại không được chểnh mảng việc học ở trường con nhé.
– Dạ.
– Mẹ bảo này. Nay thằng út thi tốt nghiệp xong rồi. Để nó nghỉ một hai ngày rồi bố mẹ cho nó lên đấy ôn thi. Mai con tranh thủ đi tìm lớp học cho em. Tìm chỗ học gần chỗ con trọ thôi để em đi lại đỡ vất vả.
– Vâng ạ. Mẹ cứ cho nó lên đây.
– À, còn chuyện này nữa. Nãy cô X mẹ cái H sang xin số điện thoại của con.
– Có chuyện gì thế mẹ?
– Trong xóm trọ con đang ở có còn phòng không?
– Có 2 phòng vừa về nghỉ hè mẹ ạ.
– Ừ, thế con thuê luôn một phòng cho con H nhé. Tìm lớp học ôn thì tìm luôn cho con H nhé để nó với thằng út nhà mình ôn cùng nhau luôn. Được không?
– Vâng, để con hỏi cô V chú Đ xem đã có ai thuê chưa.
– Ừ, chắc lát cô X gọi cho con đấy.
– Vâng.
– Thôi, cứ thế nhé.
Rồi tôi cầm quần áo vào nhà tắm. Chị hỏi mẹ gọi có việc gì. Tôi nói mẹ bảo cho Th và H lên ôn thi. Cười cười chị nói: “ bé H ngây thơ và nhát quá, chắc ra ngoài bố mẹ H cũng lo nên mới nhờ chồng”. Tắm xong tôi và chị chở nhau thong rong lên cầu thị xã, rẽ vào quán nước ven Sông Nhuệ tôi và chị ngồi cùng nhau uống nước và nói chuyện đi làm của tôi rồi cả chuyện hai vợ chồng sau này. Mỗi khi nghĩ đến cuộc sống vợ chồng sau này của tôi và chị tôi biết chị vui và hạnh phúc lắm. Tôi biết chị luôn tin tưởng,luôn hi vọng ở tôi. Bởi chị đã dành cho tôi quá nhiều. Chị đã hi sinh vì tôi quá nhiều…
Đêm mùa hè tiết trời có vẻ dễ chịu hơn. Đường phố đã vắng bóng người tôi và chị mới lên xe trở về. Đêm đó tôi lại lao vào chị, lại dập dìu những yêu thương. Hạnh phúc và đam mê vẫn còn vẹn nguyên như những ngày đầu,ôm chị trong tay tôi chỉ mong hạnh phúc này là mãi mãi, những giây phút như thế này là bất tận.
Sáng nay tôi dậy sớm. Đúng là mùa hè, chưa 6h mà trời đã sáng bừng, nhìn qua cửa sổ phía đông mặt trời đã lấp ló. Tranh thủ lúc chị còn đang ngủ tôi chạy ra nhà cô chủ nhà hỏi phòng cho H xong rồi quay về đánh răng rửa mặt. Chị vẫn ngủ ngon lành, gió từ chiếc quạt bàn vẫn thốc thẳng vào chị, những sợi tóc mai bay lất phất, còn những sợi tóc ngây thì vương xuống cánh mũi chị, chị vẫn thở đều đều, nhìn chị ngủ sao mà xinh và đáng yêu quá, bỗng lòng tôi trào lên cảm giác nhẹ nhõm và êm ái đến vô cùng. Tôi thầm nghĩ mong sao chị và tôi sẽ mãi được như này, bình yên và gắn bó với nhau trọn đời. Đánh răng rửa mặt xong thấy vẫn còn sớm nên tôi bật máy tính rồi ngồi chơi game. Hơn 7h chị tỉnh giấc. Lấy chăn quấn ngang người che đi cặp vú trắng hồng chị nói:
– Giờ nào rồi mà chồng vẫn ngồi chơi game. Chồng không đi học à?
– Nay anh được nghỉ ôn thi kỳ 4. Vợ ngủ say thế?
– Mệt quá, tại chồng đấy. hihi.
Rồi chị xuống giường đi vào nhà tắm đánh răng rửa mặt. Xong đi ra chị lại hỏi tôi:
– Thế lát chồng đưa vợ ra cơ quan nhé, xong rồi chồng lấy xe đi tìm chỗ ôn thi cho Th đi. Mai Th lên rồi còn gì.
– Ừm, anh cũng đang định thế.
– À chồng hỏi cô V luôn đi xem còn phòng để thuê cho bé H không? Không có người ta lại thuê mất.
– Nãy anh ra hỏi rồi. Còn một phòng.
– Ừm, nhiệt tình thế. Giờ chồng sướng nhé. Có Fan hâm mộ lúc nào cũng ở cạnh. hihi.
– Vợ thì…linh tinh.
– Ừm biết đâu đấy. Nhưng mà vợ vẫn phải cảnh giác mới được. hì hì.
– Thôi, vợ thay quần áo đi rồi đi ăn sáng.
Ăn sáng xong tôi đưa chị ra cơ quan còn tôi lên ĐHKHTN đăng ký 2 xuất ôn cho Th và H. Xong việc tôi qua điểm công ty đang thi công hệ thống mạng cho một cơ quan nhà nước để phụ các anh trong công ty. Đang làm thì thấy điện thoại của chị Phượng gọi lên cho tôi. Không hiểu có chuyện gì, tôi ra hành lang rồi bắt máy:
– Chị Phượng à?
– Không, T hả?
– Dạ, ai đấy ạ.
– Cô là mẹ của Phương.
– Dạ…bác…, vâng ạ…bác…bác có chuyện gì thế ạ. – hơi bất ngờ và run
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




