watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:01 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11793 Lượt

lý trí, không ngờ cũng có mặt cảm tính như vậy, điều đó khiến cô vừa bất ngờ vừa hiếu kỳ, bất giác hỏi: “Khi anh ngắm sao anh nhớ đến ai?”

“Nhớ em.”

“Nói dối.”

Ánh mắt sâu nhìn cô da diết, anh giơ tay vén tóc lọn tóc xõa trước trán cô, nhẹ nhàng hôn má cô: “Mao Lệ, em không bao giờ biết được anh nhớ em thế nào.”

Tối hôm đó, Mao Lệ ở lại căn hộ chung cư của Triệu Thành Tuấn.

Cuộc ân ái mãnh liệt khiến hai người toát đầy mồ hôi, chỉ cảm thấy gấp gáp, không thể kiềm chế giống như ngày mai là tận thế, chỉ có hòa trong nhau họ mới có thể mãi mãi không chia lìa… Một kích thích mạnh như vậy, rõ ràng sức khỏe Triệu Thành Tuấn không chịu nổi, trong cơn co rút của khoảnh khắc cuối cùng anh đổ gục bên cạnh Mao Lệ, dường như lịm đi. Rất lâu rất lâu sau anh mới dò dẫm đi vào nhà tắm, Mao Lệ vặn sáng đèn ngủ ở đầu giường, anh hét lên: “Mau tắt đi!” Cuộc giao hoan vừa rồi, anh không bật đèn, đêm tối khiến anh cảm thấy an toàn, nếu để cô nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của anh, anh thà chết còn hơn.

Anh ở trong nhà tắm rất lâu, khóa trái cửa, ngồi sụp xuống nền tựa vào cánh cửa, không còn sức di chuyển đến bồn tắm.

“A Tuấn, anh không sao chứ?” Bên ngoài có tiếng Mao Lệ gõ cửa.

“Không… không sao, bụng anh hơi khó chịu, em ngủ trước đi.”

“Có cần uống thuốc không?”

“Không, em ngủ đi, anh muốn tắm.” Triệu Thành Tuấn vừa nói vừa lê đến bên bồn, mở vòi nước, tiếng nước chảy ào ào tạm thời giúp anh che giấu sự hoảng loạn. Trên tường cạnh bồn tắm có lắp điện thoại không dây, anh cầm lên run run bấm số, lát sau trong máy truyền ra giọng ôn hòa của Henson: “A lô ai đấy?”

“Là tôi, Brant.”

Mao Lệ nằm trong chăn liên tục thò đầu ra nhìn cánh cửa phòng tắm, phía trên hắt ra ánh đèn màu da cam, tiếng nước vẫn ào ào, nhưng mãi không thấy anh ra.

Cô rất lo, cảm giác sức khỏe anh có thể tồi tệ hơn cô tường. Cô tỏ ra không để ý, nhưng không có nghĩa là không biết. Cô không nói ra chỉ vì nghĩ đến sĩ diện của anh, cũng như vừa rồi trên giường, mấy lần cô muốn bảo anh dừng lại nhưng không sao nói ra được, bởi động tác của anh dữ dội khác thường, dường như chỉ có như vậy mới chứng tỏ anh khỏe mạnh cường tráng. Nhưng chuyện này không giả vờ được. Lúc đó cô gần phát hoảng sợ anh sẽ chết, cơn co rút bất thường ở khoảnh khắc cuối cùng thật đáng sợ, mặc dù không bật đèn, nhưng cơ thể anh dán vào da thịt của cô, mọi phản ứng nhỏ nhất trên đó cô đều có thể cảm nhận… Cô phấp phỏng lo âu, luôn cảm giác anh giấu cô điều gì, không chỉ vấn đề sức khỏe, hình như còn chuyện khác…

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Triệu Thành Tuấn vẫn chưa ra.

Mao Lệ bật đèn ngủ, cô biết không nên làm vậy, nhưng vẫn không kiềm chế được, cúi người khẽ lôi ngăn kéo chiếc tủ thấp cạnh đầu giường, bởi vì vừa rồi khi thấy anh mở ô kéo đó với thái độ rất khác, bên trong có bí mật gì chăng?

Thực tế, trong đó ngoài đống chai lọ, chẳng có gì khác.

Mao Lệ đếm thử, ít nhất cũng đến hai chục chai lọ lớn nhỏ trên có ghi chú tiếng Anh, đèn lại tối, cô nhìn không rõ, nhưng cô biết, tất cả là thuốc.

Cô chỉ cảm thấy tim mình đột nhiên chìm xuống đáy vực, anh có bệnh gì giấu cô?

Đang suy nghĩ, điện thoại của Triệu Thành Tuấn ở đầu giường chợt rung lên, cô nhìn mãi chiếc di động màu bạc lóng lánh đang rung ầm ầm, ngắt hai lần, rồi lại vang lên như có việc khẩn cấp.

Cô do dự giây lát rồi cầm lên, nhấn nút nghe: “A lô xin hỏi ai đấy?”

Đầu bên kia im lặng.

“A lô, xin hỏi ai đang gọi?”

Vẫn im lặng. Nhưng có thể nghe thấy tiếng thở nặng nề ở phía đó.

“A lô, nói đi, là ai đang gọi?”

Vẫn im lặng.

Tim cô bỗng nảy lên, đột nhiên cô hiểu ra ai đang gọi, rõ ràng khoảng cách xa như vậy, thông qua tín hiệu đường dây, nhưng hơi thở đó, cảm giác đó không thể là người khác.

Hai người rõ ràng đã đoán được người kia là ai. Không khí đột nhiên như nghẹt thở.

Ba năm rồi, đây là lần đầu tiên họ nghe thấy hơi thở của nhau qua điện thoại.

Lát sau, giọng run run từ đầu bên kia truyền đến: “Mao… Mao Lệ?”

Chương 4: Mọi cuộc tương ngộ trên đời đều là cửu biệt trùng phùng

Mỗi thứ đồ đều có hạn sử dụng, cá thu sấy sẽ quá kỳ, thịt hộp sẽ hết hạn, ngay cả túi ni lông bảo quản thực phẩm cũng sẽ quá hạn, tôi bắt đầu hoài nghi, trên thế giới này còn có đồ vật nào không quá hạn?

__ “Rừng Trùng Khánh” __

Làm người nhất định phải có lòng tin

Sáng sớm, vườn hoa của bệnh viện chìm trong màn sương dày đặc, từng mảng sương mù trắng xốp bay qua cửa sổ vào phòng, ngước mắt nhìn ra, cả thế giới cơ hồ một màu trắng toát.

Chương Kiến Phi ngồi trên ghế sofa sát tường, lâu đến nỗi hai chân tê cứng, anh nhìn màn sương ngoài cửa sổ, một lần nữa xác định đây là hiện thực, không phải trong mơ. Sương mù như thế, phòng bệnh như thế, cảnh tượng này đã bao lần hiển hiện trong giấc mơ của anh, anh kêu khóc trong màn sương trắng lạnh, anh đã mất đứa con. Ba năm sau, một bi kịch giống hệt lại tái diễn, chỉ có điều người nằm trên giường bệnh là Triệu Mai, vợ thứ hai của anh.

Đêm qua, dường như trải qua một trận kịch chiến sinh từ giành giật sự sống, Chương Kiến Phi đã huy động mọi khả năng có thể, thậm chí dùng máy bay trực thăng đưa chuyên gia sản khoa giỏi nhất nước từ Kuala Lumpur đến, vẫn không thể cứu sống đứa trẻ. Không phải anh không lường trước kết cục đó, nhưng khi thực sự đối diện với nó anh vẫn không thể nào chịu đựng nổi, cú sốc chí mạng này là lần thứ hai trong đời anh.

Những cuộc cãi vã triền miên, nghi ngờ dai dẳng, đó là sự thực cuộc sống hôn nhân của anh và vợ. Triệu Mai bắt đầu hận anh vẫn nhó vợ cũ Mao Lệ, vì Mao Lệ anh không ngần ngại trở mặt với Triệu Thành Tuấn, tình anh em sâu nặng hơn hai mươi năm cuối cùng không bằng một mình Mao Lệ, điều này khiến cô không thể nào chấp nhận, mọi giải thích của Chương Kiến Phi đều càng chứng tỏ tâm địa bất minh của anh, càng khiến sự việc thêm phức tạp.

Trận xung đột gay gắt tối qua cuối cùng đã cắt đứt sợi dây duy nhất ràng buộc hôn nhân của hai người, họ đã mất đứa con.

Trên thực tế hai tháng trước khi sinh, tinh thần Triệu Mai khủng khoảng trầm trọng, tình trạng căng thẳng kích động cao độ đó ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe thai nhi, bác sỹ đã nhiều lần cảnh báo, nếu không kiểm soát tình trạng tinh thần, thai nhi dù sinh ra cũng sẽ xuất hiện vấn đề. Nhưng bất chấp cảnh báo của bác sĩ, bất chấp Chương Kiến Phi van nài cầu xin, Triệu Mai đều không thể nào bình tĩnh, suốt ngày cô la hét gào khóc trong phòng, suốt đêm không ngủ, đầu bù tóc rối, không thể ăn được gì, tất cả những tác động xấu đó trực tiếp dẫn tới thai nhi chết yểu.

Đứa trẻ được phẫu thuật lấy ra, một bé trai vô cùng khôi ngô, da trắng bóc, khuôn mặt giống hệt Chương Kiến Phi, hai bàn tay nhỏ bé nắm chặt, môi chúm chím như đang say ngủ, cấp cứu suốt mấy tiếng đồng hồ, huy động mọi thiết bị tiên tiến nhất đứa trẻ vẫn không thở, tim không đập, nó vẫn ngủ say…

Chương Kiến Phi đứng bên ngoài cửa kính phòng sản, nhìn sinh mệnh bé nhỏ được một nhóm bác sĩ và y tá vây quanh, lòng như bị đâm từng nhát, lúc đó anh không thể nói được, chỉ ngây dại nhìn những bóng áo trắng bận rộn, nước mắt lặng lẽ tuôn.

Triệu Mai được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật trước, do gây mê cục bộ, cô không nói được nhưng vẫn còn ý thức, ánh mắt tuyệt vọng nhìn Chương Kiến Phi, môi run run mấp máy liên tục, hình như muốn nói. Chương Kiến Phi ghé sát miệng cô lắng nghe, người anh lập tức cứng đờ, anh đã nghe rõ, Triệu Mai nói ba chữ: “Tôi hận anh.”

Phòng phẫu thuật cuối cùng trở lại yên tĩnh, Chương Kiến Phi cũng rất “yên tĩnh”, bởi vì từ lúc bước vào phòng sản, anh đã nghĩ tới kết cục này. Giờ đây anh cơ hồ mất trí, không nghe thấy gì hết, ngay cả những lời an ủi chia sẻ của mọi người. Đến khi y tá bế di thể bé bỏng đã lạnh ngắt đến trước mặt anh, anh mới sực tỉnh, run run giơ tay đón đứa con ghì vào lòng, một đứa trẻ vô cùng xinh đẹp, da căng mịn không một vết nhăn, khi rời lòng mẹ da vẫn ửng hồng, nhưng lúc này khuôn mặt bé nhỏ đó đã trắng toát. Chương Kiến Phi áp má vào ngực đứa con, nước mắt tuôn như suối…

“Con yêu, cha đây, con có nghe thấy cha nói không? Nhịp tim con đâu, hơi thở con đâu, con yêu quý, cha chờ con lâu như thế cha đã đặt tên cho con, cha đã sắp đặt tương lai cho con, nếu con không hài lòng, cứ khóc với cha vài tiếng, sao con cứ im lặng như thế… Con yêu của cha, cha xin lỗi con, cha mẹ yêu nhau chưa đủ đã kết hợp, không cho con cái nôi tình yêu, cho nên bị con từ chối, con thà ngủ mãi không tỉnh… Nhưng con trai, cha yêu con lắm, con biết không, cha đã một lần mất đi cốt nhục, lần này cha lại mất, nhất định tại cha đã gây nghiệp chướng quá nhiều, không có phúc được sống với con, con yêu, cha xin lỗi…”

Chương Kiến Phi ôm đứa trẻ thầm thì suốt hai tiếng đồng hồ, bác sĩ và y tá không có cách nào để anh buông tay, anh từ chối sự tiếp cận của mọi người: “Các người đi đi! Mau đi đi! Tôi không đưa con cho các người, nhà xác lạnh như thế, con tôi sẽ lạnh, nhất định nó cảm thấy thế gian quá ghẻ lạnh nên không chịu thức dậy, tôi phải đánh thức con tôi!…”

Anh đung đưa đứa trẻ trong lòng, nước mắt đầm đìa: “Con yêu, con

Trang: [<] 1, 33, 34, [35] ,36,37 ,69 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT