watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:28 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3855 Lượt

Tương Bình trầm ngâm một lát, không đáp hỏi lại: “Vừa rồi cô nói tôi cự tuyệt hắn, là ý tứ gì?”
“Cự tuyệt chính là cự tuyệt, còn có ý tứ gì? Chính cô cũng nói qua là xem anh Lạc như khách, một chút tình ý cũng không có, hiện tại lại da mặt dày ở nơi này, đừng tưởng rằng anh Lạc thích cô, thì cô có thể tùy ý đùa bỡn tình cảm của hắn!”
“Ý của cô là, tôi cùng hắn không phải một đôi tình nhân ân ái?”
“Đầu cô có vấn đề a! Rõ ràng nói qua mình có người trong lòng, không hề có ý gì với anh Lạc, bây giờ còn đến tranh đàn ông với Chu Mỹ Lị tôi. Cảnh cáo cô, tôi tuyệt không đem hắn tặng cho cô!”
Sự tình không đúng lắm, theo như lời nói của người phụ nữ gọi Chu Mỹ Lị trước mắt này, lại không giống Lôi Đình Lạc nói với cô, rõ ràng Chu Mỹ Lị không biết cô mất đi trí nhớ, bởi vậy trong lúc vô tình đã nói ra tình hình thực tế, nói cách khác nghĩa là Lôi Đình Lạc lừa cô.
Cô cùng Lôi Đình Lạc kỳ thật cũng không phải một đôi tình nhân, hắn lừa gạt cô đơn giản là lấy được cô, cô khẳng định Lôi Đình Lạc đã che giấu mình việc gì đó.
Trong lòng cô nhất thời nảy lên một cỗ tức giận.
“Này! Tôi đang nói chuyện với cô đó, đừng tưởng rằng giả bộ câm điếc là có thể qua loa cho xong.” Chu Mỹ Lị không khách khí đ
đẩy cô một cái, lại bị Tương Bình phản ứng lanh lẹ né đi, cô ta nhào vào khoảng không thiếu chút nữa té ngã, nhất thời thẹn quá hóa giận cùng cô giao thủ, nhưng cô ta cũng không phải đối thủ của Tương Bình, Tương Bình dễ dàng giữ chặt cô ta.
“Buông ra! Cô dám vô lễ với tôi, tôi sẽ nói cha tôi dạy dỗ cô!”
“Cô – con bé ngang ngược này cần được dạy dỗ một chút.”
“Cô muốn làm gì?”
“Đành phải ủy khuất cô tạm thời làm thế thân của tôi.”
Chu Mỹ Lị trừng to mắt, còn chưa kịp kháng nghị, liền thấy cổ bị đau ngất đi.
Mới gần tối Lôi Đình Lạc đã chạy về nhà, một lòng thủy chung đặt ở trên người giai nhân.
“Cô ấy đâu?” Hỏi một gã thủ hạ trong những ngườiphụ trách an toàn ở đại sảnh.
“Sở tiểu thư ở trong phòng nghỉ ngơi, nhưng mà —” thủ hạ có chút chần chờ.
“Nói!” Hắn mệnh lệnh.
“Dạ, buổi sáng hôm nay Chu tiểu thư có tới.”
Lôi Đình Lạc nheo lại con ngươi không vui. “Cô ta tới làm cái gì?”
“Tới chỗ này náo loạn nhỏ một chút, bất quá sau lại khóc lóc chạy đi.”
Lôi Đình Lạc đi thẳng vào khuê phòng ở lầu hai, chỉ thấy được bóng lưng nghiêng nằm ở trên giường của người đẹp, hắn lẳng lặng đi vào ngồi xuống bên cạnh cô, đẩy ra bộ tóc dài ngăn trở mặt của người đẹp, tròng mắt tuấn tú nguyên bản nhu tình nhưng sau khi nhìn đến tướng mạo của người đẹp, nháy mắt chuyển thành tức giận.
Người phụ nữ nằm ở trên giường không phải Sở Tương Bình, mà là Chu Mỹ Lị đang hôn mê bất tỉnh! Rống giận của Lôi Đình Lạc khiến tất cả thủ hạ kinh sợ, sau khi biết mình thất trách, bọn thủ hạ đều toát ra mồ hôi lạnh, tính tình của anh Lạc không ai dám chọc.
“Truyền lệnh xuống, mau chóng tìm được cô ấy, nếu cô ấy có gì bất trắc, dùng mạng của các người đến đổi, mau cút!”
“Vâng. . . Vâng! anh Lạc!” Không người nào dám trì hoãn một giây nữa, tranh nhau chạy như bay ra ngoài cửa.
Cô chưa nói đã đi khiến cho Lôi Đình Lạc mất đi tính nhẫn nại, hắn hung hăng đánh gãy ván cửa. Cô vừa rời khỏi, chẳng khác nào khiến cho bản thân rơi vào nguy hiểm, chết tiệt! Hắn phải tìm được cô trước khi người khác lấy mạng của cô!
——————
Ở một siêu thị nhỏ truyền thống ở vùng ngoại thành, gần đây buôn bán không tồi, mấy ngày hôm trước bà chủ thuê một cô gái, làm việc chịu khó lại hiệu quả, khuôn mặt xinh đẹp khiến cô cực kỳ có duyên với khách, rất nhiều hàng xóm láng giềng đến mua đồ do cô bán.
“Tương Bình a, giúp tôi đem gừng này cắt nhỏ một chút.” Một ông lão nói.
“Bác trai, gừng cắt ra sẽ không còn tươi như mới, không tốt bằng mua cả củ lớn.”
“Quá lớn ăn không hết !”
“Trừ bỏ dùng để xào rau, cũng có thể nấu canh gừng uống, rất tốt cho sức khỏe, hơn nữa cháu còn có thể tính rẻ cho bác một chút!”
“Nếu như vậy, liền giúp tôi bọc lại đi!”
Tương Bình nở nụ cười ngọt ngào cùng thái độ buôn bán thân thiết khiến cho rất nhiều bác gái bác trai thích mua đồ của cô bán.
Ông lão lại tiếp tục hỏi: “Tương Bình a, cô xem hôm nay phải làm món ăn gì mới ngon?”
“Uh. . . Để cho cháu ngẫm lại. . .”
“Này, ông già, không cần mượn cớ cùng cô gái trẻ tuổi nói chuyện phiếm, người ta còn bận rộn nhiều việc lắm!” Đại thẩm ở kế bên giễu cợt làm cho ông lão vẻ mặt ngượng ngùng.
Tương Bình cười nói: “Làm sợi gừng xào dây mướp đi! Mùa hè ăn thực nhẹ, nếu muốn phong phú một chút, phối hợp với con sò thì hương vị càng ngon nha! Hôm nay thịt sò cực mập, thuận tiện bác mua về một ít đi!”
“Nếu như vậy, liền chọn giúp tôi một cân đi!”
Cô ăn nói khéo léo, khiến cho siêu thị nhỏ này thường ngày buôn buôn bán thường thường, nhưng đến nay lợi nhuận gia tăng không ít, bà chủ cũng vui vẻ tăng lương cho riêng cô.
Cô sở dĩ lựa chọn loại siêu thị truyền thống tầm thường này, ngoài việc tin tưởng có thể tránh né ánh mắt của Lôi Đình Lạc mà phương thức lĩnh tiền lương ngày đối với cuộc sống cần dùng gấp tiền mặt của cô rất có ích.
Cũng giống bình thường, Tương Bình bận đến tối, rửa xong trong ngoài tiệm liền chấm dứt một ngày làm việc, bà chủ ngồi ở trước máy thu tiền thì kiểm kê buôn bán hôm nay.
Tương Bình vừa từ kho hàng đi ra vừa nói: “Bà chủ, kho hàng đã quét dọn xong, đồ ăn còn lại có thể cho tôi mang về —” lời cô nói được một nửa thoáng chốc bỏ dở vì cảnh tượng trước mắt, một gã lưu manh cầm Khai Sơn đao, đang uy hiếp bà chủ đem tiền giao ra đây, sau khi nhìn đến Tương Bình từ kho hàng đi ra, hắn quát: “Lại đây! Đừng kêu to! Ai kêu tôi liền chém người đó!”
Bà chủ một bên sớm bị dọa mặt trắng xanh, ngơ ngác đứng không dám động, mặc cho cướp lấy đi tiền mặt trên bàn, Tương Bình theo mệnh lệnh của cướp chậm rãi đi vào bên cạnh bà chủ.
“Tiền. . . Cầm. . . . Đừng có giết chúng tôi. . .” Bà chủ run run cầu xin.
Cướp bóc loại thương gia nhỏ không có máy ghi hình lại nhát gan sợ phiền phức này, là dễ dàng nhất, đàn ông lòng tham không đủ, phát hiện phía dưới máy thu tiền còn có cái ngăn kéo khóa, quát: “Đem ngăn kéo mở ra!”
“Uh! Uh!” Nhưng bà chủ quá mức khẩn trương, lại khiến cho cái chìa khóa rơi xuống đất, tên cướp mắng một tiếng rồi ra lệnh cho Tương Bình: “Cô nhặt lên mở ra!”
Tên cướp khinh địch căn bản là không biết mình gặp dạng phụ nữ gì, Tương Bình làm bộ ngồi xổm người xuống, dùng thế đánh bất ngờ vồ lấy ống quần của hắn kéo mạnh, tên cướp nhất thời mất cân bằng ngã chổng vó, cô thừathế đoạt đi dao nhỏ để ở cổ của hắn, mới thoáng chớp

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20,21 ,33 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT