|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
thể khiến cậu tay không mà quay về, cậu rất băn khoăn đúng không.”
Khuôn mặt tươi cười của Hùng Bưu không còn nữa. “Mày muốn làm gì?”
“Tặng cậu lễ vật kỷ niệm.” Lôi Đình Lạc mạnh mẽ lấy một nhúm lá trà nhét vào trong miệng hắn, cũng cầm lấy ấm trà trên bàn đổ vào trong miệng hắn, sau đó che miệng hắn, thanh thản cười nói: “Đây là trà Hoàng Phủ tốt nhất, có thể làm giảm cơn tức, cậu cũng đừng khách khí.”
Mắt to của Hùng Bưu trừng lên che kín tơ máu, nước sôi làm hắn nóng máu lên tận não, tay chân bị giữ chặt chỉ có thể run run giãy dụa, ngay cả thủ hạ của hắn cũng không thể cứu hắn.
Lôi Đình Lạc cúi người ghé sát vào bên tai của hắn, giọng điệu vô tình lạnh như băng. “Một chuyến này chỉ sợ là cậu đi không được gì, chuyện Chu lão đại cùng với người Nhật Bản nói chuyện làm ăn tôi đã sớm biết, sáng nay ông ta còn gọi điện lại đây nói, tỏ vẻ giao vụ làm ăn này cho tôi đi nói chuyện với đối phương, thật đáng tiếc cậu chậm một bước. Đúng rồi, thiếu chút nữa đã quên nhắc nhở cậu, tôi cấm hút thuốc, lần sau đến làm khách đừng làm dơ thảm của tôi nữa.” Lấy đi điếu thuốc trên tay Hùng Bưu rồi dập tắt trên lồng ngực loã lồ của hắn, sau khi để lại một dấu vết, Lôi Đình Lạc liền đẩy hắn về phía đám thủ hạ của hắn.
Hùng Bưu lảo đảo đứng lên, tức giận đến toàn thân nổi gân xanh, nếu không phải thủ hạ đúng lúc giữ lấy hắn, hắn thiếu chút nữa mất đi lý trí đánh về phía Lôi Đình Lạc, cũng may dù sao không có động thủ, nếu không hắn liền thực trúng kế của Lôi Đình Lạc.
“Lôi Đình Lạc! Mày đừng đắc ý, cẩn thận ngày nào đó bị tao bắt được nhược điểm, nhất định cho mày chết không có chỗ chôn, chúng ta đi!”
Sau khi quẳng xuống lời độc ác Hùng Bưu bỏ đi, rồi hướng tất cả thuộc hạ ra lệnh. “Bọn mày nhất định phải tìm được ả đàn bà kia trước Lôi Đình Lạc, tao muốn lợi dụng con ả kia khiến cho Lôi Đình Lạc quỳ xuống chân cầu xin tao tha thứ!”
“Anh Bưu, làm gì khổ tâm lớn như vậy, không bằng để em thay anh âm thầm xử lý hắn!” Một gã thủ hạ trong đó xung phong nhận việc nói.
“Bọn mày không phải đối thủ của hắn, có thể âm thầm xử hắn tao đã sớm làm, sao còn chờ đến bây giờ? Tóm lại mấy người đi trước tra xét tung tích của Sở Tương Bình, chỉ cần ả ta rơi vào trong tay của tao, tao cũng không tin Lôi Đình Lạc còn có thể ra vẻ bao lâu!”
“Anh Bưu, Sở Tương Bình chẳng qua là loại con gái từng trải, Lôi Đình Lạc chưa chắc sẽ đi vào khuôn khổ.”
“Bọn mày không hiểu, họ Lôi kia tìm tung tích con ả đó một năm rồi, đến bây giờ còn không có buông tha! Có thể thấy được hắn cực kỳ vừa ý ả, tao muốn lợi dụng nhược điểm này của hắn để làm khổ chết hắn.”
“Đến lúc đó thiếu họ Lôi, anh Bưu ở trong tổ chức chúng ta liền trở thành người tâm phúc nhất trước mặt Chu lão đại.”
“Này còn phải nói, đến lúc đó toàn bộ miền nam này — không, phải nói này toàn bộ thị trường thuốc phiện Đài Loan đều là phạm vi thế lực của Hùng Bưu tao.”
“Anh Bưu mưu tính sâu xa, chúng em theo anh là đúng.”
“Muốn thăng quan phát tài liền chăm chỉ chút, đi tìm người đàn bà kia, mặc kệ sống hay chết đều phải có kết quả.”
“Vâng! Anh Bưu.”
Tươi cười âm hiểm, Hùng Bưu không chút nào che dấu tâm tình hận thấu xương của hắn với Lôi Đình Lạc. Nếu không có Lôi Đình Lạc, Chu lão đại đã sớm đem thị trường Đài Loan giao cho hắn quản lý, không nghĩ rằng nửa đường nhảy ra một Trình Giảo Kim như hắn làm hỏng chuyện tốt của mình, mà ngay cả con ả kêu Sở Tương Bình kia cũng bị hắn cướp đi, Chu lão đại trọng dụng hắn, ả ta thương hắn; còn Lôi Đình Lạc – Hùng Bưu hắn còn xông pha cái gì!
Hơn nữa từ một năm trước hắn làm mất con chip, ở trước mặt C
Chương 1
Chương 1.1:
Rốt cục tới tay
Sở Tương Bình nắm chặt con chip (nhỏ nhỏ, lưu trữ dữ liệu trong máy tính) trong tay, thật vất vả mới lấy được chương trình giấu mật mãtừ trong tổ chức của trùm thuốc phiện thành công, có được cái này cô có thể hoàn thành nhiệm vụ, báo cáo kết quả công việc, cũng có thể thoát khỏi thân phận vũ nữ giả mạo, làm nằm vùng hai năm, vất vả bấy lâu cuối cùng cũng có được kết quả.
Chạy suốt đêm về đến nhà trọ, khẩn trương thu thập đồ nữ trang chuẩn bị đào tẩu, để tránh đêm dài lắm mộng cô phải nhanh chóng biến mất khỏi nơi này, nếu không, một khi lão đại của tổ chức này phát hiện con chip quan trọng bị mất, ắt sẽ rất nhanh tìm tới cô.
“Tương Bình, Tương Bình! Không được rồi!” Là Phỉ Phỉ – vũ nữ khách sạn, vẻ mặt khẩn trương chạy vào.
” Có chuyện gì xảy ra vậy?” Cô bình tĩnh hỏi, đồng thời đáy lòng cảm thấy dấu hiệu của một loại điềm xấu.
“Có một đám đàn ông không khách khí xông vào khách sạn chỉ tên muốn tìm cô, bọn họ người người vạm vỡ, hơn nữa lại hung dữ vô cùng, khiến tất cả mọi người sợ hãi, cô không phải đã gây ra phiền toái gì chứ?”
Quả nhiên! Vẫn là chậm một bước, xem ra tạm thời không đi được. Đề phòng nguy hiểm, cô đồng thời lén lút đem con chip giấu vào trong người, lập tức có hai người đàn ông tướng mạo không tốt đi đến, hung tợn trừng mắt nhìn các cô quát hỏi: “Ai là Sở Tương Bình?”
Phỉ Phỉ sớm bị dọa đến chân mềm ra, dựa góc tường run rẩy như lá khô ngày mùa thu.
“Là tôi.” Sở Tương Bình bình tĩnh đáp lại, đã có giác ngộ khi cần thiết phải đánh ra vòng vây.
Bọn họ kèm hai bên, đem cô đến sảnh trước, hung thần ác sát Hùng Bưu ngồi ở trên sô pha, khách sạn đã bị thủ hạ của hắn vây quanh kín không kẽ hở, không ai ra được, đương nhiên, cũng đừng mong đi báo cảnh sát.
“Anh Bưu, các phòng đều soát qua, không tìm được.” Một gã thủ hạ ghé vào lỗ tai hắn nhỏ giọng báo cáo.
Hùng Bưu hung hăng trừng mắt nhìn vũ nữ khách sạn kiều diễm tuyệt mỹ lại hiển nhiên có mưu đồ khác này, hắn thiếu chút nữa bị cô mê hoặc quay vòng vòng mà không biết.
“Thứ đó đâu?” Hắn hỏi cô.
“Cái gì vậy? Anh Bưu, đây là có chuyện gì?” Sở Tương Bình giả bộ sợ hãi vô tội.
“Đừng có giả bộ, con chip ở đâu, mau giao ra đây!”
“Đừng hung dữ như vậy, hồn của tôi đều bị anh dọa bay mất, anh Bưu, anh không phải bởi vì tôi không chịu làm người tình của anh mà vu oan tôi chứ!” Giọng nói của Sở Tương Bình mềm mại dụ dỗ, cùng với dáng người kiều mỵ trấn an Hùng Bưu, hy vọng có thể giấu giếm lừa gạt qua.
Nhưng đánh mất con chip quan trọng nhất của tổ chức, điều đó khiến cho Hùng Bưu mất đi tính nhẫn nại, một phát hắn bắt được cô hung tợn nói: “Đừng tưởng rằng như vậy là có thể đã lừa gạt tao, đem cha mày mê hoặc quay vòng vòng, cái gì ngon ngọt cũng chưa cho, lại còn dám trộm con chip của cha mày!”
Tay cô bị hắn bóp đến bầm tím, nhưng vẫn chịu đựng đau đớn, dáng vẻ vô tội nói: “Tôi không biết con chip gì cả, hơn nữa không phải thủ hạ của anh đã nói không tìm được sao? Không bằng không chứng làm sao có thể vu oan cho tôi, buông tay ra!”
“Phòng đã kiểm tra qua, nhưng mà trên người mày vẫn chưa có soát.”
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




