|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
nhìn đám người này, phẫn nộ nói :
– Các người …. không sợ tôi báo cảnh sát sao … Đừng ! Đừng lại đây …. Tôi … tôi báo cảnh sát đó !
Võ Kiết lăm lăm cây súng trong tay, từ từ bước tới trước mặt Lý Ngọc Vân, hắn chỉ súng vào đầu Lý Ngọc Vân rồi nói :
– Chỉ trách mày dám phá đám tao ! Ha ha, nếu có kiếp sau thì đừng làm người nữa !
Võ Kiệt bóp cò, tiếng súng nổ vang. Bất quá không có cảnh máu tươi lẫn não trắng bắn ra tung tóe như trong tưởng tượng của hắn. Võ Kiệt trợn mắt nhìn Lý Ngọc Vân, trong mắt tràn đầy vẻ không tin được.
Lý Ngọc Vân từ từ đứng dậy, hắn vươn tay chụp lấy khẩu súng từ tay Võ Kiệt, khẽ dùng lực bẻ gãy nòng súng rồi vứt cục sắt ấy sang một bên. Tất cả hành động này chỉ có vài giây. Tới khi mấy người kịp thời phản ứng thì đã chậm, chỉ thấy Lý Ngọc Vân từ từ bước tới, trên gương mặt mang theo nụ cười sáng lạn :
- Ha ha ! Đừng bất ngờ như thế, dù sao tao cũng đùa với tụi mày một chút mà thôi. Bất quá diễn xuất của tụi mày quá kém khiến cho tao chả vui được chút nào, thôi thì chúng ta chấm dứt cuộc chơi tại đây nhé.
Lý Ngọc Vân vươn tay nắm lấy Lam Trượng vừa mới xuất hiện, một tia sáng xanh thẫm bắn tới mấy người này.
” Oành ! “
Tia sáng phóng mạnh tới phía trước rồi phát nổ mạnh, khiến cho khu nhà bỏ hoang xung quanh rung động không ngớt, có vài căn nhà chịu không nổi sức công phá nê đổ sập xuống.
” Rầm ! Rầm ! Rầm ! ”
Khói bụi bốc lên mù mịt, giọng nói của Lý Ngọc Vân lạnh nhạt vang lên :
– ” Biết thế thì ra tay từ sớm, đỡ phải tốn thời gian. ”
Lý Ngọc Vân cất bước chuẩn bị rời khỏi nơi này, bỗng nhiên cảm thấy một luồng sát khí hùng mạnh từ sau lưng bắn tới. Lý Ngọc Vân nhanh chóng vận dụng khinh công lướt sang một bên.
” Ầm ! ”
Đối phương tấn công ra một tia sấm chớp mạnh mẽ giáng thẳng xuống mặt đất, Lý Ngọc Vân thấy vậy liền giật mình, phù trận dưới chân liền xuất hiện đưa thân thể hắn đi ra xa xa.
” Khặc khặc ! Ngươi rất khá ! ” Giọng nói lạnh lẽo như ác quỷ dưới vực sâu vang lên, một bóng người trong áo choàng đen kín mít hiện ra. Hắn giương ánh mắt đỏ lòm nhìn chằm chằm Lý Ngọc Vân, tử trượng trong tay lập lòe tia sáng màu tím yêu dị.
- ” Lại là áo choàng đen ! ” Lý Ngọc Vân thầm kêu không hay,nhanh chóng dùng khinh công lướt ra xa, vừa vặn né tránh mười hỏa cầu dùng tốc độ ánh sáng bắn về phía mình.
“Ầm ! Ầm ! ….. “
Vô số tiếng nổ vang lên, một vùng rộng lớn đều bị mười hỏa cầu phát nổ san bằng thành bình địa. Lý Ngọc Vân âm thầm kinh hãi, hắn không dám ngừng chân mà lướt đi, né tránh những đòn đánh boom từ phía đối phương, lại cố gắng áp sát người áo choàng đen nọ.
Vô số hỏa cầu, tia chớp lần lượt trút xuống vị trí của Lý Ngọc Vân khiến cho hắn né tránh có chút vất vả, đầu tóc cũng bị cháy xém nhiều chỗ.
Lý Ngọc Vân thầm than cách này không ổn, chỉ sợ hắn sẽ là người mệt trước tiên mà thôi. Pháp sư áo choàng đen kia rất nhàn nhãn, một lần vung quyền trượng liền phóng liên tục ra hơn mười viên hỏa cầu hoặc mười tia sấm sét kinh khủng, hễ Lý Ngọc Vân rút ngắn khoảng cách lại với hắn thì thân hình của hắn chợt lóe lên rồi biền mất, nhanh chóng xuất hiện ở phía xa xa , cố gắng không cho Lý Ngọc Vân tiếp cận mình.
Người Vô Tâm
Tác giả: Vân Tiên Khách
Chương 37 : Tử Thần
Nguồn:
Lý Ngọc Vân khẽ ngẫm nghĩ cách đối phó, hắn thử dùng nhiều cách nhưng đều bị đối phương né tránh được cả, trong lòng thầm than có chút không xong.
” Pháp sư cũng thật khó chơi ! Đánh liều vậy ! ” Lý Ngọc Vân quyết tâm liều mạng, thân hình liền biến thành một ngọn gió phóng tới bóng người áo choàng đen. Như Ý Lăng hóa thành một thanh trường côn xuất ra mười tám bóng côn ảnh, mang theo luồng lực đạo kinh người đánh về lồng ngực đối phương.
Pháp sư hắc ám vung tử trượng, mười viên hỏa cầu nhanh chóng bắn tới trước mặt Lý Ngọc Vân, hắn nhìn thấy hành động này của hắn chỉ cười nhạt một tiếng, cũng không cảm thấy sợ hãi mà chỉ thấy như một con kiến đang vùng vẫy trong đau đớn mà thôi.
Nhưng mà lần này Lý Ngọc Vân không tránh né, mặc cho mười hỏa cầu nổ mạnh lên cơ thể của hắn, khiến cho quần áo toàn thân của hắn bốc cháy thành tro. Lý Ngọc Vân vận Vô Sương Quyết tới cực hạn tạo thành một lớp băng dày bảo vệ toàn thân, nên cũng không bị lửa nóng gây thương thích.
Rất nhanh, Lý Ngọc Vân đã lướt tới trước mặt pháp sư hắc ám, mười tám chiêu côn lần lượt đánh lên người của y. Pháp sư hắc ám ” hừ ” một tiếng, tử trượng vung ra đón đỡ lấy bạch côn trong tay Lý Ngọc Vân, giọng nói của hắn có chút mỉa mai :
– Khặc khặc ! Chỉ vậy thôi sao.
Lý Ngọc Vân vung tay ném Như Ý Lăng tới phía trước, song quyền của hắn vung ra , ” Liên hoàn 108 quyền ” với tốc độ ánh sáng đánh tới lồng ngực đối phương !
- Binh ! Binh ! Binh ! …..
” Liên hoàn 108 quyền ” đánh trúng đối phương, thân hình pháp sư nọ như diều đứt dây bay thẳng ra bên ngoài, tạo thành một đường parabol tuyệt mỹ.
” Khặc !
Khụ … ” Pháp sư hắc ám phun ra một vệt máu xanh, thân hình đảo trên không trung rồi đáp xuống đất, bất quá lúc này ánh mắt của hắn lại càng hung dữ hơn hết.
- ” Thằng nhóc, khá lắm ! Mi là người đầu tiên làm cho ta bị thương. Hãy đón nhận Tử Thần Hàng Lâm, đón nhận cái chết đi ! Khặc khặc ” Pháp sư hắc ám vung tử trượng lên không trung, trong miệng nhanh chóng đọc xong một câu thần chú dài ngoằn.
Không gian lẫn thời gian dường như đọng lại, sau đó bỗng nhiên chấn động . Một hố đen xuất hiện bên trên pháp sư kia, sau đó dần dần trở nên to lớn .
” Húuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu “
Tiếng tru từ không gian bên kia truyền tới, cực kỳ hung ác, cực kỳ man rợ.
Một chiếc lưỡi hái đen sì sì thò ra khỏi hố đen, tiếp theo sau đó là một con người bước ra. Toàn thân của hắn đầy lông lá, thân cao bắng một tòa nhà hai lầu. Gương mặt của con quái vật được bao phủ bởi một màu đen, đúng là một màu đen đặc sệt. Con quái vật ngửa đầu gào lên một tiếng, chấn động cả một vùng xung quanh .
” Húuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu ! “
Dường như mặt trời cũng vì tiếng tru của nó mà nhạt nhòa đi hẳn, mây đen nhanh chóng kéo tới che lấp đi tia nắng cuối cùng, không gian liền tràn ngập bóng tối.
Lý Ngọc Vân như bị định thân tại chỗ, hắn trợn mắt há hốc mồn nhìn con quái vật to gấp năm lần hắn này, trong lòng dân lên một cỗ khiếp sợ.
” Khặc ! Khặc ! …. ” Quái vật phát ra tiếng cười kinh khủng, dường như đang nhìn con người nhỏ bé trước mặt mình. Lưỡi hái đen tuyền chém thẳng xuống, mang theo vô vàn oán hồn, lệ quỷ gào thét đánh xuống đỉnh đầu Lý Ngọc Vân !
” Mẹ nó ! ” Lý Ngọc Vân hoảng sợ, hắn vận Vô Sương Quyết lên tới mức cực hạn rồi nhanh chóng lướt thân ra xa. Như ý Lăng trong tay của hắn cũng biến ảo thành một tấm khiên chắc chắn, đón đỡ lấy luống tấn công của đám oán hồn này.
” Gàoooooooooooooo “
Oán hồn công kích tới Như Ý Lăng liền bị đánh bật ra, chúng phát ra tiếng gào phẫn nộ, bóng dáng con quái vật kia dường như cảm thấy con người nhỏ bé dám tránh thoát một đòn này của hắn. Con quái vật gào thét không cam lòng, lưỡi hái liền vung lên, hóa thành vô vàn bóng ảnh chém xuống vị trí Lý Ngọc Vân.
” Tử Thần Trảm ! Đệ nhất thức : Võng Ma Bất Sinh ” Giọng nói lạnh lùng phát ra từ trong chốn u minh vang vọng khắp không gian, trên bầu trời đã hiện ra vô vàn bóng ảnh lưỡi hái tử thần, chúng xếp lại với nhau thành một tấm lưới chụp xuống vị trí Lý Ngọc Vân. Lưỡi hái đen tuyền mang theo luồng hơi lạnh từ bốn phương tám hướng bổ xuống.
” Lần này thảm rồi ! ” Lý Ngọc Vân không kịp suy nghĩ nhiều, hắn lập tức vung Như Ý Lăng trong tay hóa thành một thành tấm khiên vững chắc đón đỡ lấy thế công hung mãnh của tối phương, sau đó liền nhanh chóng niệm thần chú triệu hồi siêu thần thú Lôi Long
Lôi Long nghe thấy lời triệu hồi của hắn liền bất mãn, gầm gừ nói : ” Cậu bé, vì sao gọi ta ?! “
Tâm thần của Lý Ngọc Vân nhanh chóng nói : ” Ra giúp đỡ tôi, nhanh lên ! “
” Hừ ! Nhưng ta còn chưa có phục hồi năng lực, có ra cũng vô ích. Cậu bé ngươi phải cố gắng lên. ” Lôi Long có chút không muốn giúp đỡ, nói giỡn , năng lượng của hắn vừa mới phục hồi một phần mười, còn lâu lắm mới trở lại thời đại đỉnh cao như trước. Nếu không may hắn bị đánh bị thương thì chắc chắn phải ngủ đông mấy vạn năm mới tỉnh lại, Rồng nhà ta còn chưa muốn như thế đâu.
Tâm thần của Lý Ngọc Vân có chút nóng nảy, Như Ý Lăng hình như chống đỡ không dứt dưới đòn tấn công của con quái vật , hắn nhanh chóng nói với Lôi Long : ” Ra giúp lẹ đi, có cái tên tự xưng là Tử Thần đòi lấy mạng của ta, sau đó bắt con rồng ngươi làm đồ nhắm rượu kìa ! Hừ, nếu không muốn chết thì mau ra đây .”
- ” Cậu nhóc, ngươi nói hắn là Tử Thần sao ? Có phải cái tên đầy lông lá, cầm trong tay cái lưỡi liềm gặt lúa đó chứ ? ” Lôi Long có chút kích động nói.
- ” Nó đó, hừ ! Ta sắp không xong rồi . ” Đúng lúc này Như Ý Lăng đã không thể chống đỡ được nữa mà thoát phá, biến trở lại mảnh lụa trắng rơi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




