|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
đi.
Bàn tay nhỏ của Nhân Nhân nắm chặt, bỗng nhiên quay đầu lại gọi anh: “Cảnh Chi Giới!”
Hờ hững xoay người lại, anh nghi ngờ mà nhếch mày rậm lên.
Nhân Nhân cao giọng hỏi: “Anh là… con của Cảnh Thức Hùng?”
Ánh mắt của anh trầm xuống. “Đúng. Là em trai tôi nói cho em sao -” Cảnh Chi Giới trợn mắt nhìn Úy Nhân Nhân bỗng nhiên chạy tới, giương cánh tay ôm lấy anh, dịu dàng ôm lấy anh, tại trước ngực anh thở dài. Nhân Nhân nói một câu nói, giống như châm chọc sắc bén, không hề báo động trước, châm chích vào tâm khảm Cảnh Chi Giới.
“Thì ra là như vậy” Không trách được anh lãnh khốc bạc tình như thế, Nhân Nhân nhắm mắt thở dài. “Đứa trẻ đáng thương…” Thoáng chốc con ngươi đen láy của Cảnh Chi Giới co rút lại, cả người căng cứng.
Cảnh Thức Hùng là kỳ nhân giới kinh doanh, một tay sáng lập tập đoàn Uy Thắng, nhưng một lần làm dự án, bởi vì bạn tốt bán đứng ông, đưa đến đầu tư sai lầm, cực khổ thành lập xí nghiệp một phút chốc bị phá hỏng. Tài sản bị mất hết, chu chuyển không hiệu nghiệm, Cảnh Thức Hùng từ tỷ phú bi thảm rơi xuống thành nợ nần chồng chất, cuối cùng bởi vì chịu không được áp lực ép trả nợ khổng lồ, vứt bỏ con thơ, cùng vợ uống thuốc tự sát.
Năm đó chuyện này vô cùng náo động, mấy tờ báo đăng chừng mấy ngày, ở giới kinh doanh không ai không biết chuyện này, Nhân Nhân đã từng nghe thấy kết quả thảm đạm của thương nghiệp này. Tuyệt đối không nghĩ tới, cô sẽ gặp phải người có liên quan đến tin tức năm đó.
Hai tay Nhân Nhân dịu dàng, ôm chặt thân thể Cảnh Chi Giới, so sánh anh lúc trước khiến cô phẫn nộ và khóc lóc cùng với quá khứ khổ nạn của anh, căn bản là việc nhỏ bé không đáng kể. Cô đau lòng trước cảnh ngộ của anh, cô dùng tình yêu muốn an ủi anh. Anh tàn khốc và lạnh lùng, lúc này phảng phất cũng có thể lý giải.
“Không trách được… Không trách được anh vô tình như vậy” Cô khổ sở thay anh. Người nào có thể chịu được trong một đêm mất tình cảm chân thành của cha mẹ? Năm đó anh còn nhỏ sao?
Cảnh Chi Giới căng thẳng thân thể, tay lớn nắm giữ ở bả vai cô đẩy ra.
“Em cho rằng em là ai?” Giọng nói của anh rất nhẹ, nhưng lạnh lùng làm cho người khác run lên.
Ánh mắt anh sắc bén làm Nhân Nhân sợ hãi. “Em… Em chỉ là vì anh mà cảm thấy khổ sở”
Anh giận đến muốn bóp chết cô. “Em có bệnh sao? Đồng tình với tôi để cảm thấy mình rất kiêu ngạo phải không? Mẹ kiếp! Muôn vàn người phải làm kẻ lang thang, không bằng em đi đồng tình với bọn họ, đi lên giường cùng bọn họ, đi ôm bọn họ, đi nói những lời như thế! Em đồng tình với tôi cái gì, không hiểu được!” Anh căm hận ánh mắt đồng tình của cô, nói thương cảm anh. Anh mất đi tỉnh táo, nói với cô những lời ác độc.
Nhân Nhân cũng nói lại. “Anh… Không cần phải nói khó nghe như thế, em không có ác ý”
“Còn có lời khó nghe hơn –” Anh cười lạnh, giống như một con dã thú, hung mãnh nham hiểm khát máu. “Em muốn nghe sao? Nói thật, tôi ngoài ý nghĩ em còn là xử nữ, em thoạt nhìn có bộ dạng không kịp đợi lên giường cùng tôi, muốn thì nói, cần gì phải phô trương tiết mục đồng tình với tôi, có đủ ác tâm!”
”
ㄏㄡ
‘!” Nhân Nhân che miệng. “Chúa tôi! Anh có tỉnh táo không? Em chỉ quan tâm…”
“Gặp quỷ!” Anh hung ác trừng cô. “Ai cần em quan tâm? Tự mình đa tình!” Anh gầm thét, cô ngơ ngẩn. Anh nhìn cô ngạc nhiên mà trừng mắt nhìn, ánh mắt cô sáng rỡ, trong nháy mắt ẩm ướt. Trong lòng anh căng thẳng, xoay người sải bước rời đi, bước vào bên trong xe, chạy nhanh như bay. Anh thật lâu không có mất đi lý trí như vậy, nghe cô nhắc tới chuyện cũ, hồi ức anh khó có thể quên, anh điên cuồng, giống như con nhím vội vàng bảo vệ mình.
Cho tới bây giờ không ai mắng cô như vậy, chưa từng có! Nhân Nhân quá mức kinh ngạc, ngây ngốc ở ven đường, đưa mắt nhìn anh rời đi.
Không biết sao, bộ dáng anh gầm thét cô, hại trái tim cô rất đau đớn, thương tâm không phải là mình, mà là một loại cảm giác khác đau lòngcho anh, tràn đầy ngực.
~~***
~~“Mẹ kiếp!” Cảnh Chi Giới chạy nhanh như bay dừng lại dưới ánh đèn da cam bên cầu vượt, nhạc nhảy điếc tai, từng cái như đập vào ngực anh.
Cô dựa vào cái gì mà như vậy? Dựa vào cái gì mà thương cảm cho anh? Cô tự ình là ai? Không giải thích được!
Sau khi ba mẹ tự sát, anh và em trai sống nhờ ở nhà thím. Cảnh Chi Giới nhìn toàn bộ sắc mặt, thiếu niên bất lực hoảng hốt kia sớm chìm ngập dưới những năm tháng tàn khốc. Những thứ chua xót kia, những thứ giày vò kia, cái loại không chịu nổi và khuất nhục kia, lúc này đều bị giấu dưới gương mặt khôn khéo.
Anh thành công như bây giờ, ngay cả thím ban đầu xem thường bọn họ, cũng ngược lại kỳ vọng nịnh bợ anh, kiếm chút lợi từ anh.
Anh hiện tại xuất chúng như thế, sẽ không có người nào dùng ánh mắt đồng tình làm nhục anh nữa.
Song…
Cảnh Chi Giới nắm chặt tay lái, mãnh liệt nhấn ga. Đáng giận! Biểu tình đêm nay của Úy Nhân Nhân, tựa như một móc câu, câu toàn bộ chuyện cũ trong hồi ức ở chỗ sâu trong hắc ám câu ra ngoài.
Người phụ nữ chết tiệt này!
____________
Chương 4
“Oa a!” Hà Phi kinh hô. “Anh ta mắng cậu như vậy?” Nghe xong tổ trưởng nói, Hà Phi mở to mắt.
Úy Nhân Nhân gẩy gẩy tóc, một bên hiệu chỉnh lại đồ án thiết kế, sửa đổi chỗ không đủ chu toàn.
“Không trách được người kia sao lại lạnh lùng, thì ra là không phải vấn đề do mình, chậc chậc!” Nhân Nhân nhíu chặt chân mày. “Nhìn không ra anh ấy có quá khứ như vậy, không biết anh ấy sao mà chống đỡ tới được, Hà Phi…” Cô hỏi. “Cậu có thể tưởng tượng ba mẹ cậu tự sát không?”
“Việc này…” Hà Phi ngửa mặt cau mày suy nghĩ sâu xa, cô nghiêm túc suy nghĩ đủ hai phút, lúc này mới nhìn lại Nhân Nhân trả lời. “Thứ nhất, tớ không có ba, rất khó tưởng tượng ông ấy tự sát. Thứ hai, mẹ tớ đã bỏ đi rất sớm, cho nên tớ thật sự rất khó tưởng tượng loại tâm tình này”
“Không mong đợi được gì!” Khóe mắt Nhân Nhân giật giật. “Thật… Thật đáng thương” Đã thế, cô ấy nghĩ lâu như vậy làm gì chứ?
Trần Dĩnh bước đi thong thả, đặt đề án phác thảo cuối tuần trên bàn Nhân Nhân, xoay người muốn đi.
“Dừng lại!” Nhân Nhân lạnh lùng gọi cô. Thân ảnh cao quý kia dừng lại, bễ nghễ nhìn Nhân Nhân ngồi trên ghế.
“Có chuyện gì?” Vẻ mặt lạnh như băng.
“Trần Dĩnh” Nhân Nhân nheo mắt lại. “Cậu sớm biết ba của anh ấy là ai đúng không?”
Trần Dĩnh nhếch mi, môi mỏng mỉm cười. “Sao? Đá trúng tấm sắt nữa?” Tròng mắt cô đột nhiên phát sáng.
Trần Dĩnh chết tiệt! “Hừ” Úy Nhân Nhân nghiêng mắt nhìn cô một cái. “Thật là lòng dạ hiểm độc, cũng không nói trước một tiếng”
Trần Dĩnh khom người, nhìn thẳng ánh mắt mỹ lệ của Nhân Nhân. “Đại tiểu thư, tớ sớm khuyên cậu bỏ qua, bây giờ cuối cùng cũng biết anh ta quá khó khăn để bắt lấy chưa? Cam nguyện rồi? Ha ha…”
Nghĩ đến lời Cảnh Chi Giới tối qua nhục mạ cô, lưng Nhân Nhân lại phát lạnh. Cô là xử nữ thì khẳng định
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




