|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
mà đi thôi, mời”
Nhân Nhân túm chặc túi xách. “Anh người này sao lại như vậy?” Nhân Nhân tức giận điên rồi. “Tôi đặc biệt làm đồ ăn cho anh ăn, anh ném nó đi, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn tới. Anh là đồ quái thai! Tôi sợ anh đói, thay anh gọi pizza, anh ăn nhưng lại bảo tôi lăn? Tôi sợ một mình anh chờ thợ khóa có buồn bực, mới ở cùng anh, anh lại kính mời tôi rời đi? Cảnh tiên sinh, anh có bệnh à? Máu lạnh như vậy?” Quả nhiên người đáng thương tất có chỗ đáng hận.
“Tôi là có bệnh” Anh chậm rãi đặt pizza xuống, giương mắt nghênh đón dung nhan tức giận của cô. Ánh mắt của anh sâu mà trầm xuống, cảm giác ngạo mạn tàn nhẫn lại dửng dưng như không, anh biếng nhác cười nói: “Bệnh của tôi là vô cùng chán phụ nữ tự mình đa tình, nhất là loại người như em tự cho là tôi cần được cứu vớt, nhiệt tình quá đáng ngu ngốc, em cho là tôi thiếu niên mười bảy tuổi phải không? Vì một người dễ dàng mà cảm động đến rơi nước mắt quỳ xuống tới ôm lấy bắp đùi em, hôn ngón chân em, run rẩy lấy nói em thật tốt, hô to em là Thiên Sứ, cám ơn sự ấm áp của em cứu vớt tôi thoát khỏi vực sâu Địa Ngục. Đây chính là em muốn sao!? Em xem phim truyền hình nhiều quá rồi đó!”
Nhân Nhân giận đến phát run. “Anh, anh, anh…”
“Nếu có thể khiến cho người đàn ông máu lạnh như tôi yêu em, bị em làm cho cảm động, em sẽ hư vinh mà cảm thấy rất kiêu ngạo, rất có cảm giác thành công, có đúng hay không?”
“Anh, anh, anh…” Mắt hạnh cô trừng trừng, giận đến choáng váng. Ngược lại với vẻ kích động của cô, giọng nói của anh lại có vẻ rất bình tĩnh.
“Tôi càng không cần em, em lại càng chú ý tôi có đúng hay không?”
“A ~~” Trời ạ! Nhân Nhân bưng lấy đầu, rên rỉ. “Không!”
“Không?” Anh nhíu mi, ánh mắt sắc bén phảng phất có thể hiểu rõ hết thảy. “Tôi nói sai rồi?”
“Không ~~” Nhân Nhân sụp vai xuống, suy yếu nói. “Chúa tôi, anh nói đúng” Cô đạp vách tường một cái, giọng điệu ảo não.“Đáng chết! Anh nói đúng” Anh phân tích tâm tình của cô đến rõ rõ ràng ràng, Nhân Nhân rất là kinh hãi. “Trời ơi, anh nói đúng cực kỳ” Cô lại không có nói phản bác. Hu hu, người đàn ông này ác ma đó!
Cô không nói dối? Cô nhưng lại chán nản đầu hàng nhận thua? Cảnh Chi Giới ngạc nhiên, chợt ngửa đầu cười to.
“Ha ha ha!” Cô thật sự rất thú vị. “Trời ạ ~~ Em thật sự đúng là thừa nhận, chúa tôi!” Thua ở cô.
Cô đáng thương mà nhìn anh. “Bởi vì anh nói đúng!” Cô phát hiện mình quả thật là có loại tâm trạng này.
Cô mím môi đỏ mọng, rất không cam lòng mà thừa nhận. Bộ dáng kia của cô, đáng yêu làm cho tim anh đập nhanh, thoáng chốc rất muốn kéo cô vào trong lòng hôn một nụ hôn nóng bỏng. Ánh mắt Cảnh Chi Giới tối sầm lại, ăn no ấm áp nên suy nghĩ dâm dục, dưới ánh đèn mờ nhạt, vẻ mặt cô vô tội vứt bỏ vũ khí đầu hàng, cả người anh căng thẳng, còn muốn kéo cô tới chỗ tối điên cuồng ân ái.
“Úy Nhân Nhân”
“Hử?” Cô cảm thấy rất chán.
Anh lắc đầu, tiếp theo như có điều suy nghĩ, cơ hồ có thể nói là dùng một loại vẻ mặt rất ôn nhu nói với cô: “Em tùy thời tùy chỗ cũng đẹp như thế sao?”
Thoáng chốc, Nhân Nhân đỏ mặt, ố ồ ~~ anh vừa biến thành người đàn ông khích tình.
~~***
~~“Em buông tha đi”
“Không!” Giọng nói rất kiên trì
“Chờ mở khóa đi”
“Không, chờ đã đủ lâu” Nghe rất cố chấp.
Tiếng cười thấp trầm quanh quẩn ở hành lang.
Cảnh Chi Giới lười biếng duỗi thẳng chân dài, ngồi yên trên ghế. Anh nhìn chăm chú giai nhân xinh đẹp ở trước cửa đang cố chấp. Bên ngoài cánh cửa làm bằng inox, không giống bên trong chỉ cần mật mã có thể mở. Nhân Nhân không muốn chờ đợi nữa, cô tìm đến một đoạn thép nhỏ, biểu diễn kỹ năng đặc biệt tựa như vọng tưởng có thể mở được khóa.
Cô nghĩ đến quá ngây thơ rồi!
“Vô dụng” Anh cười cô. Nhìn cô thỉnh thoảng khom người, thỉnh thoảng kéo cánh cửa, thỉnh thoảng nhún chân, nhìn cô mím môi nghiêm túc dán lấy cánh cửa, thử dò xét vị trí ổ khóa, nhưng vẫn thất bại. Cô khom người, bộ ngực tuyết trắng như ẩn như hiện; cô nhún chân, mắt cá chân mảnh khảnh rung động lòng người. Mỗi một lần thất bại, cô liền ảo não mà mắng một tiếng, nhưng vẫn kiên trì không chịu buông tha, cô thật là một cô gái kỳ quái.
Cảnh Chi Giới thưởng thức từng tư thái mạnh mẽ nhanh nhẹn của cô, anh thỉnh thoảng mỉm cười, thỉnh thoảng cười nhẹ ho khan. Anh bỗng nhiên không vội muốn gặp thợ khóa, anh tình nguyện thưởng thức các tư thế uyển chuyển của cô, anh thỉnh thoảng mở miệng chế nhạo cô.
“Nếu dễ dàng có thể mở ra như vậy là, thợ khóa còn làm được trong giang hồ sao?”
“Nhất định có thể!” Cô đổ mồ hôi nhễ nhại mà trừng anh một cái, lai tiếp tục thử dùng đoạn thép mở khóa. “Chỉ cần để cho em chạm vào được ổ khóa, làm được, nhất định có thể” Tay cô rất nhỏ, ra ra vào vào ở khe hẹp song sắt.
Hai mươi phút sau cô còn không buông tha, anh nhíu mi không nhịn được lại chế nhạo cô.
“Đứa ngốc, em thật cố chấp” Rốt cuộc có gì phải kiên trì ?
“Anh mới ngốc!” Cô nắm chặt lấy cửa, mũi chân phải chống lên cánh cửa. “Chỉ biết là ngồi chờ chết. Đần!” Cô đổi từ bên trên khe cửa lia nhanh vào khe, cô có chút thở gấp, lại phản bác anh: “Em mới không cần ngây ngốc chờ thợ khóa, chính mình có thể đối phó”
“Nếu em thần kỳ như thế, đầu tôi chặt xuống cho em đá” Anh nói ra rất giống lời của Trần Dĩnh.
“Rất rất tốt, tất cả mọi người đều thưởng cầu cho em đá –” Dứt lời, “Rắc” một tiếng, Cảnh Chi Giới ngơ ngẩn, cửa mở ra!
Ánh mắt Nhân Nhân sáng lên Yeah thật to một tiếng, rút que thép ra. Quay đầu lại, ánh mắt sáng ngời vô cùng đắc ý trừng anh, cô nhếch miệng cười, tay phải cầm que thép, tay trái chống ở ngang hông. “Cửa mở ra” Cô nháy mắt mấy cái, khiến tim của anh đập chậm nửa nhịp. Cô vô cùng đắc ý tươi cười nói: “Trên đời này, không có việc gì mà em – Úy Nhân Nhân làm không được. Như thế nào?” Cô nhếch mi, đưa tay, cao giọng hô: “Chặt đầu ra!”
“Còn tốt chứ” Không nổi cáu, Cảnh Chi Giới bỗng nhiên đi lên, trực tiếp đi đến hướng cô, cô bỗng nhiên sợ, lùi sau một bước. Anh dừng ở trước mặt cô, đưa tay túm lấy tay nhỏ bé của cô, ánh mắt khêu gợi thâm trầm rơi vào trên mặt cô, thân hình cao to kiện tráng làm Nhân Nhân không khỏi khẩn trương lên. Trên người anh phát ra nhiệt khí hại cô hô hấp rối loạn.
Anh buông mắt xuống nhìn cô, anh nắm lấy cằm cô, nâng mặt cô lên, anh khom người cho đến khi mặt anh vẻn vẹn cách cô mấy tấc, hô hấp của anh hại cô ý loạn tình mê, tiếng nói thấp trầm hòa tan đầu óc thông minh của cô. Ánh mắt của anh cực nóng, có rất nhiều tính xâm lược.
“Nhân Nhân” Anh cười thâm sâu, cười đến có chút giảo hoạt, giống như một lão hồ ly. “Em thật làm cho tôi vui mừng” Tầm mắt nóng bỏng từ ánh mắt của cô rơi vào
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




