watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:28 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10258 Lượt

cô vui vẻ thở ra một hơi. Anh không đi.
“Anh không biết phải nói cái gì” Anh thẳng thắn nói.
Cô hỏi anh: “Anh chưa từng nghiêm túc quan hệ với phụ nữ sao? Anh chưa từng dụng tâm yêu người nào sao? Cùng giúp đỡ nhau, dựa vào nhau, chăm sóc nhau…”
Anh cúi đầu cười. “Anh thích hưởng thụ cuộc sống một mình” Anh nói rất có khí phách. “Anh tự giúp đỡ mình, tự dựa vào mình, tự chăm sóc mình, tại sao cần nhiều người đến quấy rầy anh chứ? Anh sống rất tự tại, không cần ổn định quan hệ với ai…”
Nhân Nhân bỗng nhiên nhảy qua tới trên người anh, hai tay chống lên hông anh, ánh mắt thông minh cúi xuống trừng anh, cô nói, tiếng nói trong trẻo nhưng giống như dao nhọn quẹt qua làm tổn thương trái tim anh. “Em biết rồi –” Cô nhạy cảm cùng thông tuệ bén nhọn đâm trúng huyệt chết của anh. “Anh sợ lệ thuộc vào quan hệ thân mật, anh sợ quen với ai đó, ngày nào đó cô ta đột nhiên biến mất, cho nên anh sẽ…”
“Đủ rồi!” Mắt Cảnh Chi Giới nghiêm lại, cô lập tức im miệng. Vẻ mặt của anh khẩn trương, ánh mắt nghiêm khắc mà dọa người. “Đừng chỉ đạo trái tim tôi như chỉ đạo con chó!” Tại sao cô có thể vạch trần anh bằng một

mũi châm? Anh không rét mà run, anh dùng sự tức giận che dấu rung động của mình.
Mặt Nhân Nhân cứng đò, anh tự tay đẩy cô ra, nhu tình mật ý bởi vì cô nói sai một câu mà tan thành mây khói.
Anh xuống giường, lạnh lùng nhanh chóng mặc áo, mặc quần, thắt dây lưng. Nhân Nhân ngây người ở trên giường, cảm giác anh bỗng nhiên cách nghìn núi vạn sông với cô.
Nhân Nhân nói không sai, trong lòng anh biết, nhưng anh lại cự tuyệt thừa nhận. Anh sợ bị cô xem thấu, anh cảm thấy tức giận, cô thì cảm giác khó xử. Cô có thể tỉnh táo thông minh xử lý công việc, nhưng không cách nào nắm chắc được một cách đối phó với anh.
“Thật xin lỗi” Cô nhỏ giọng nói.
Anh bỗng nhiên xoay người, ánh mắt giữa màn đêm u ám sắc bén giống như một con dao. Lời của anh nói sắc bén gọt dũa trái tim ấm áp của cô. “Em bao nhiêu tuổi rồi? Tư tưởng còn ngây thơ như vậy? Bối cảnh của tôi quá đáng thương, em muốn nghĩ cứu vớt tôi có phải không, tôi đoán em đại khái cũng là loại phụ nữ ngốc nghếch cho rằng tình yêu chân thật là vô địch có đúng không?” Giọng của anh đùa cợt chọc giận cô, cô ngẩng mặt lên phản kích.
“Anh hà cớ gì phải coi rẻ tình cảm của người khác? Tại sao phải chém người yêu mình đầy thương tích? Tại sao lại phải nhạy cảm giống như con nhím? Lời nói của em không có ác ý! Tại sao lại phải giống như con tê tê phòng bị em như vậy? Em chỉ thích anh, muốn gần gũi anhmà thô!” Cô thương cảm nói.
“Em đồng cảm với tôi sao? Em thương xót cho tôi tôi thì liền muốn dùng tình yêu cảm độngtôi sao?” Anh tàn khốc nói. “Thật là ngu xuẩn, em cứ việc đi ôm lấy tư tưởng tình yêu chân thật là vô địch ngu ngốc kia của mình đi, thẳng thắn nói cho em biết, tôi đã hết lòng tin vào những quy tắc, tình cảm cùng quan tâm của con người, tôi cũng không có gì lạ, không khát vọng, không cho phép ỷ lại!”
“Tại sao cái gì cũng phải làm trái với thế nhân, với quy luật, tại sao không dùng trái tim mà cảm thụ?”
“Cảm thụ?” Anh cười lạnh, đi tới, đứng ở mép giường nhìn cô. “Em đã nghĩ như vậy đã hiểu tôi, tôi sẽ nói cho em một chuyện. Khi còn bé mẹ tôi ở Hồng Kông biết một vị thương nhân ngành kiến trúc, bà ấy học làm một món trứng tráng của vợ ông ta, vị phu nhân kia tự nghĩ ra. Mẹ về Đài Loan làm cho bọn tôi ăn, đó là một món ăn tôi thích nhất, tôi thích ăn đến nghiện, bữa ăn nào cũng mong đợi có món ăn này. Sau khi cha mẹ tôi tự sát, tôi cũng không được ăn nữa. Tôi đã hỏi tất cả quán ăn nổi danh Đài Loan kiểu Quảng Đông, không ai nghe qua món ăn này. Nó cũng giống như mẹ tôi, từ đó biến mất khỏi nhân gian. Em hỏi tôi tại sao tôi lại không dùng trái tim cảm thụ? Tôi bây giờ sẽ nói cho em biết, nếu tôi biết bọn họ có một ngày sẽ bỏ tôi đi chết, tôi tình nguyện đời này vừa ra đời không cha không mẹ; nếu tôi biết tương lai cũng không thể ăn món ăn này nữa, tôi tình nguyện chưa từng ăn nó. Đây chính là quan điểm của tôi, thái độ xử thế của tôi, tôi đoán cuộc sống của em trôi qua quá tốt đẹp, mới có thể ngây thơ đến cho là yêu có bao nhiêu vĩ đại, em dù sao không phải là tôi, em chỉ là người đi qua đường đời tôi thì hiểu được cái gì? Em dựa vào cái gì mà dạy bảo tôi, làm một bộ dạng thật giống như em hiểu tôi biết bao nhiêu, thật là khó hiểu!”
Nhân Nhân nghe, cô không nói gì, vì cảnh ngộ của anh mà viền mắt cô đỏ ửng.
Anh cũng không nói thêm nữa, trong chốc lát gian phòng trở nên lúng túng im lặng. Anh mặc áo khoác vào, mở cửa, rời đi.
Cô ngồi ở trên giường, nghe thấy tiếng bước chân anh rời đi, nghe thấy tiếng anh đẩy cửa ra, rời khỏi nhà của mình. Cô lại chọc giận anh một lần nữa, Nhân Nhân ủ rũ ôm gối, cô cảm thấy bất lực mà suy yếu, thiếu anh, gian phòng lạnh quá đi.
Cô nghe thấy cửa đóng kín, anh đi. Cô thở dài, cảm thấy rất vô lực, vùi sâu mặt vào gối, tại sao cô luôn nói sai? Tại sao cô luôn là rất dễ dàng chọc giận anh? Cô khổ sở muốn khóc, hai vai khẽ run rẩy lên, hốc mắt ươn ướt …
Bỗng nhiên, một bàn tay lớn phủ lên đầu cô, cô chấn động, đột nhiên ngẩng mặt lên, bắt gặp ánh mắt thâm thúy của Cảnh Chi Giới! Anh chưa đi? Anh không phải là…
Cô kinh ngạc nhìn lại anh, ánh mắt mông lung.
Anh thở dài, vẻ mặt yếu ớt của cô làm anh thật khó chịu. Anh ngồi xuống ôm cô, cô lập tức dồn sức ôm lại.
“Chúng ta không nên cãi nhau…” Cô nói. Rất vui mừng khi anh chưa đi, cô vùi sâu mặt vào lồng ngực anh, không để ý đến cái gì mà khóc .
Vuốt vuốt lọn tóc của cô, cô ôm cô thật chặt vào lòng. Cô vốn có thể nói đúng tâm sự của anh, anh căm hận điểm này của cô, rồi sợ hãi bị người khác hiểu rõ. Anh vốn là muốn đi, thời điểm mở cửa lại nhớ tới vừa rồi cô yếu ớt địa yêu cầu anh đừng đi, anh bỗng nhiên không nỡ…
~~***
~~Bọn họ ôm nhau, thỏa mãn mà ngủ say.
Sáng sớm Nhân Nhân ngửi được mùi thơm của bơ, cô mở mắt ra, ngồi dậy.
Bàn ăn được bưng tới, đặt trên đùi cô. Bánh mì nướng quệt bơ lần lượt đặt trước mặt, cô thất thần, mờ mịt nhìn thức ăn, có chút không thể tin được.
Cảnh Chi Giới ngồi xuống mép giường, nhìn cô, đưa cà phê tới trước mặt cô. Anh nhìn ánh mắt mê võng của cô, giống như đối đãi với đứa trẻ, cưng chiều cười với cô, cô cảm giác nụ cười hòa tan cô hoàn toàn.
“Ăn đi, anh nghĩ em đói bụng”
Lần đầu tiên nhìn thấy một mặt ôn nhu như thế của anh, không, lần thứ hai, lần tranh chấp trên đường kia, anh cũng ngồi xổm xuống giúp cô đi giày đó thôi.
Nhân Nhân nhận lấy cà phê, liếc anh một cái. Anh bỗng nhiên ôn nhu như vậy, ngược lại làm cô có chút không biết làm sao. Mùi thơm của bơ nhanh chóng khiến cô có cảm giác muốn ăn, Nhân Nhân cầm lấy bánh mì nướng cắn một miếng, phát hiện Cảnh Chi Giới nhìn cô, cô có chút lúng túng.
“Hey, anh nhìn em như vậy, em làm sao

Trang: [<] 1, 26, 27, [28] ,29,30 ,45 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT