|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
hứng thú gì đặc biệt”
“Vậy bạn bè, thích kết giao với kiểu bạn bè như nào?” Xem người trước tiên xem bạn.
“Không có bạn bè đặc biệt thân cận”
Sắc mặt Nhân Nhân biến hóa, cắn răng lại hỏi: “Được, vậy anh ấy thường gặp những kiểu phụ nữ nào?”
“Anh ấy không có kiểu bạn gái cố định” Trần Dĩnh cười híp mắt nói. “Trên thực tế khi học đại học có một đám phụ nữ bị anh ấy mê hoặc đến xoay vòng vòng, nhưng anh ấy chưa từng thừa nhận ai là bạn gái”
“Được được được, vậy cậu tóm lại biết một chút gì không? Thí dụ như ủng hộ đảng nào, thích mặc loại quần áo nào, xem loại phim nào, nghe loại âm nhạc nào, khinh bỉ những ca sĩ nào? Những minh tinh anh ấy không ưa? Tóm lại không có một chút dấu vết sao?” Trừ phi anh không ăn lửa khói nhân gian, trừ phi anhcăn bản muốn xuất gia làm hòa thượng.
Trần Dĩnh tà tà ngắm cô, lười biếng nói: “Thành thật mà nói, tớ không biết, trên thực tế, cho dù cậu hỏi người biết anh ấy, tớ tin đáp án cũng giống nhau” Trần Dĩnh mỉm cười, ánh mắt sắc bén hướng về Nhân Nhân. “Bây giờ cậu biết tớ tại sao khuyên cậu bỏ cuộc chưa, Cảnh Chi Giới căn bản là một câu đố, đàn ông như vậy thưởng thức là được rồi, anh ấy khó nắm bắt, phảng phất đối với cái gì cũng không nghiện, cũng không trầm mê, tâm tư trầm trọng đến ai cũng không biết, anh ấy không có khuyết điểm của người phàm, anh ấy quả thực là thần, Nhân Nhân, cậu ở chung một chỗ với thần chỉ biết mệt chết mình” Trần Dĩnh cười hì hì.
Đáng giận, ăn nói khép nép xin xỏ Trần Dĩnh, sao mà một chút thông tin cũng đào không được?
Nhân Nhân phát cáu. “Như cậu nói có nói cũng như không” Nhân Nhân còn chưa từ bỏ ý định, please, cõi đời này còn có thần sao? Cô mê mẩn với Cảnh Chi Giới thần bí hơn. Anh quả thực rất thú vị! Nhân Nhân nghiêng người, nghiêm túc hỏi Trần Dĩnh: “Đại tiểu thư, xin cậu làm ơn thử nghĩ xem, chẳng lẽ thật sự không có chuyện gì của anh ấy có thể nói ình biết ?”
Thật sự bội phục nghị lực của Nhân Nhân, vẻ mặt Nhân Nhân bây giờ kích động vô cùng, tựa như cố ý muốn đi tiêu diệt một bài toán nan giải, tìm không được đáp án, Trần Dĩnh biết cô sẽ không buông tha.
“Được rồi, tớ nhớ đến một chuyện, xã đoàn bọn tớ từng làm qua một lần hoạt động, muốn ra nước ngoài chơi một tuần, nhưng Cảnh Chi Giới không chịu đi, lý do của anh ấy, là cá”
Nhân Nhân mở to mắt. “Cá?”
“Đúng, cá. Anh ấy thật giống như có nuôi cá. Anh ấy không đi xa được, vì cá”
“Thế này là được rồi!” Nhân Nhân vỗ tay. “Cá đúng là đề tài tớ nói chuyện với anh ấy, Hà Phi!” Nhân Nhân quay đầu hướng đến Ôn Hà Phi ở đứng ở góc xem tạp chí, nhàm chán đến ngáp một cái.
“Ặc, sao?” Hà Phi mệt nhọc. “Tớ có thể trở về sao?”
“Không thể” Nhân Nhân nheo mắt lại cười hì hì nói. “Cậu phải đi mua cá với tớ”
Hà Phi trố mắt “Cậu muốn nuôi cá?”
Trần Dĩnh giội bát nước lạnh. “Cá rất dễ dàng chết, khó khăn nuôi”
Hai tay Úy Nhân Nhân chống nạnh cười ha ha, lại là một câu kia: “Không có cái gì có thể làm khó tớ – Úy Nhân Nhân”
Trần Dĩnh ngáp một cái. “Xem ra mèo của tớ lại có cá ăn”
_________
Chú thích:
Vô tiền tuyệt hậu [1">: Câu thành ngữ này có nghĩa là việc trước đây chưa từng có và sau này cũng sẽ không có. Miêu tả về sự vật hiếm có, độc nhất vônhị.
Chương 2
Quán ăn nào đó ở khu Đông, các tinh anh thương nghiệp nhận được lời mời tham gia party của công ty khoa học kỹ thuật.
Úy Nhân Nhân hỏi thăm được Cảnh Chi Giới ở trong danh sách khách mời, ha ha ha, vì thế cô đã bỏ ra hai ngày đọc sách hướng dẫn nuôi cá, cũng trang điểm lộng lẫy tham dự party, nắm chặt cơ hội săn nam này.
Kế hoạch của cô như sau — Trước tiên làm bạn bè với Cảnh Chi Giới, gia nhập vào cuộc sống của anh. Phóng điện với anh, nhưng mà thích hợp dè dặt. Cố ý ám chỉ, dụ chú ý của anh. Dĩ nhiên, khi anh bị cô mê hoặc đến chịu không nổi, anh sẽ mở miệng hỏi số điện thoại của cô, cô dĩ nhiên sẽ không cho anh, cuối cùng là cô lưu lại số điện thoại của anh, mà cô sẽ “Không” quá một tuần lễ không gọi. Chiêu này gọi lấy lui làm tiến, lạt mềm buộc chặt. Cô tính toán chỉ tâm sự với anh, tìm kiếm khẩu vị của anh, chờ ước hẹn vượt qua ba lần mới để cho anh nắm tay mỹ lệ nhỏ bé của cô, vượt qua mười lần mới cho anh hôn nhẹ, nếu như anh biểu hiện tốt, mới có thể tiếp tục bước thứ ba, tư.
Ha ha ha, cô nghĩ đến thật là đẹp. Tiệc rượu bắt đầu không bao lâu, Úy Nhân Nhân xinh đẹp đã thành công hấp dẫn chú ý của đám đàn ông, bọn họ bắt đầu lôi kéo sự chú ý, nói cười với cô.
Ngồi ở bên cạnh đám đàn ông, cô tập mãi thành thói quen mà hưởng thụ tư vị được ái mộ, cuối cùng Cảnh Chi Giới cũng tới. Vị trí của hắn thật là khéo, ngay đối diện với Nhân Nhân.
Hì hì, đương nhiên là dày công lập kế hoạch, an bài vị trí là cô bạn tốt làm quản đốc của cô.
Nhân Nhân câu được câu chăng mà mỉm cười đáp lại đám người ái mộ theo đuổi, một bên giấu diếm dấu vết mà lẳng lặng quan sát Cảnh Chi Giới.
Anh mặc bộ âu phục màu xám đậm, tóc mái hơi mất trật tự, nhưng không sao, điều đó càng nổi bật lên sự cuồng dã không chịu gò bó tràn đầy mị lực của nam giới. Ánh mắt của anh biếng nhác, lại không gia nhập hàng ngũ ái mộ Nhân Nhân, cũng không mở miệng nói chuyện phiếm, nhưng anh thỉnh thoảng có dùng một loại ánh mắt sắc bén chuyên chú như con báo nhìn cô.
Cuối cùng Nhân Nhân cũng dẫn đề tài tới cá, dụ anh đi vào đề tài.
“Tôi nuôi một bể cá, tôi rất thích cá…” Cô thấy khóe môi anh khẽ nhếch, nhưng anh không nói gì. Ớ, không có phản ứng? Anh không phải là thích nuôi cá sao?
“Úy tiểu thư thích cá à?” Nhưng một gã đàn ông hói đầu bên cạnh lại có phản ứng. “Úy tiểu thư thật lãng mạn”
“Cá không dễ nuôi!” Gã đàn ông gầy như cây
gậy trúc phía bên trái, gã đàn ông tựa như Cổ Long sặc chết chen vào nói. “Tôi nuôi qua, không biết có vinh hạnh, xem một chút cá Úy đại mỹ nhân nuôi hay không!” Ông ta cười ha ha, nướ
c miếng tung bay.
Ông đợi kiếp sau đi! Nhân Nhân lễ phép mỉm cười. “Ồ, lời nói thật hữu duyên!” Shit! Cảnh Chi Giới thế mà không có phản ứng, anh không phải là nuôi qua cá sao?
Cảnh Chi Giới nâng cằm, lười biếng nhìn Nhân Nhân một cái, trong tiếng nói chuyện của đám đàn ông, ánh mắt của bọn họ có một trong thoáng chốc giao nhau, ánh mắt của anh sắc bén tự tin, giống như bất cứ trò hề nào cũng không thể gạt được ánh mắt anh. Trong nội tâm cô không khỏi căng thẳng, nhìn thấy anh nhếch khóe môi, ánh mắt của anh nhìn cô nguội lạnh, ngạo mạn… Cùng tàn nhẫn.
Biểu tình ưu nhã tôn quý, thân hình to lớn khỏe mạnh tuấn mỹ, anh lẻ loi quyến rũ ngồi ở đó, chân dài miễn cưỡng đặt trên mặt đất, nói thờ ơ với của chuyện bọn họ, cũng không có hứng thú. Bỗng nhiên, anh mỉm cười với cô, cười đến thật giống như hổ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




