|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
cuộc chơi quên ngày tháng… ý nhầm, quên giờ giấc. Và phần thắng. Dĩ nhiên ! Thuộc về Linh.
Nhưng mà cũng công nhận. Trò này vui lắm. Nó cười, cười nhiều là đằng khác. Cái miệng nhỏ xinh cứ toe toét ko ngớt.
Nó cứ đập, đập hết con này đến con khác. Luôn tay, nhanh…Mỗi con gián tựa như một nỗi buồn vậy, bay hết rồi. Bay đi để trả lại nụ cười như nắng mai của nó, như vốn dĩ nó phải thế.
Huy nhìn nó. Hãnh diện. Linh cười. Ha… Nhìn con nhỏ cười ko cười theo mới lạ.
Vui quá!
Huy thích nhìn thấy nó cười. Nó cười… đẹp lắm!
~~~~~~~~*********~~~~~~~~~
– Vui ko?
– Cũng vui.
– Cậu… đừng buông nữa nhé. Được ko?
– …
– Hứa đi nào. Vứt bỏ cái quá khứ đau buồn ấy đi. Sống tốt hơn với những gì mình đang có, như thế cuộc sống sẽ có ý nghĩa gấp nhiều lần.
– Có thể…vứt bỏ dễ dàng …thật sao?
– Đương nhiên rồi. chỉ cần cậu nghĩ đến những cái tốt đẹp nhất. Nghĩ rằng, mỗi ngày ta được sinh ra trên thế gian, được sống… đã là điều hạnh phúc và có ý nghĩa nhất rồi. Bên cạnh cậu vẫn còn rất nhiều người quan tâm tới cậu và…ko ai muốn nhìn thấy một Trần Hà Linh lúc nào cũng ủ rũ đâu.
– Nhưng…
– Mẹ cậu… đã rất đau lòng khi thấy cậu như thế.
– …
– Tớ cũng vậy. Ko dễ chịu chút nào đâu.
Nó vòng tay ôm ngang bụng Huy ( lúc này, Huy vẫn đang đèo nó), tựa vào lưng cậu bạn.
– Cho tớ mượn nhờ lưng cậu một chút nhé. Tớ buồn ngủ rồi.
Huy cười nhẹ. Tiếp tục đạp. Những guồng xe có phần nhẹ nhàng hơn. Chậm chạp hơn.
Dường như..n bé đã hiểu ra… “Giũ bỏ quá khứ buồn, sống tốt hơn với những gì mình có.” Nó ko cô đơn.
Trời ko trăng. Nhưng có sao. Lấp lánh cả một bầu trời. Ánh đèn đường chiếu rọi vào chiếc xe đạp màu da cam nổi bật đang lặng lẽ lăn trên đường. Bóng hình đôi trai gái in xuống mặt phố với bao suy nghĩ khác nhau. Nhưng sao… đâu đó..trên môi 2 người bạn trẻ…vẫn thấp thoáng nụ cười .
Chương 10
– Này , chị uống nước đi. – Ken đặt ly nước cam trên bàn, bảo nó.
– Sao tự dưng tốt bụng thế nhóc. – Nó ngạc nhiên.
– Không uống thì thôi. Tôi uống. – Thằng nhóc gắt gỏng.
– Ấy, chị có bảo là ko uống đâu. Cậu để đấy đi.
Ken để ly nước về chỗ cũ. Kéo ghế ngồi xuống cạnh nó.
– Nghe nói…tâm trạng chị ko … được tốt hả?
– Ừm. Nhưng giờ thì tốt hơn rồi. Chị… ko muốn làm mọi người lo lắng nữa. Từ nay, chị sẽ…cười. Sẽ ko buồn vì quá khứ nữa….sẽ.. yêu đời hơn.
– Thế mới tốt chứ. Thế này mới đúng là bà chị đanh đá của tôi. – Ken vươn người ra sau, nói bâng quơ…
– Hì…cậu cũng quan tâm…chị hả?
– Hơ…chị đừng tưởng bở quá. Tại mấy hôm nay chả có ai để tôi chọc tức cả. Nên chán. Qua đây hỏi chị xem bao giờ chị khoẻ để…hehe…
– Thế mà tôi lại nghĩ tốt cho cậu… – Nó xị mặt.
– Thì cứ coi tôi là người tốt đi. Tôi ko phản đối. Há há…
– Cái đồ… đười ươi.
– Ế. ko có con đười ươi nào đẹp trai như tôi đâu bà chị à.
– Xí…
Nó cười vang. Ah! Huy nói đúng. Cuộc sống sẽ càng có ý nghĩa hơn khi ta vui, khi ta cười.
– Chị…có định chơi piano nữa ko?
– Cậu cũng biết tôi biết chơi đàn hả?
– Đương nhiên. Hồi nhỏ . Tôi có nghe chị đàn rồi.
– Cũng ko biết nữa.
– Chị tham gia văn nghệ ở trường đi. Chị chơi đàn rất hay mà.
– Cậu đang khen tôi đấy hả?
– Cứ cho là thế đi. Nói đi nào. chị sẽ tham gia chứ.
– Sao lại muốn tôi tham gia thế?
– Vì chị chơi đàn rất tuyệt.
– Nhưng …lâu rồi..tôi ko…
– Đừng lo. Tôi sẽ giúp chị.
– Giúp…?
– Phải! – Thằng nhóc cười tươi.
~~~******~~~~~~
Nó lững thững bước đi trên con đường quen thuộc. Không khí trong lành, mát mẻ, dễ chịu.
Hôm nay, nó nói với Huy và Ken là muốn đi học một mình,
cho tinh thần sảng khoái hơn. Ban đầu, Huy nhất quyết ko chịu, sợ nó…nghĩ bậy bạ. Nhưng rồi…khi nghe “tiếng thét ra lửa” của nó, cậu đành ngậm ngùi đồng ý. Mặc dù trong lòng ko vui chút nào. Nghĩ lại, nó cũng thấy buồn cười quá. Cái mặt của Huy lúc tức xì khói mà ko làm được gì nó. Trông như trẻ con bị giành mất cây kẹo ngon ý, khổ sở lắm…
Đang đi, bỗng…
– Hi! Em. Em đi học một mình hả?
Nó quay lại. Trố mắt nhìn vào kẻ lạ mặt. Là anh chàng bí thư hôm trước đây mà … ôi chao!!
– Ớ…chào…chào anh. Anh..cũng đi đường này ạ. – Sao hôm nay nó ngoan thế nhỉ?
– Anh thì hôm nào chả đi đường này. Nhà em…gần đây hả?
– Vâng. À ko. Cũng ko gần lắm. Bình thường à…
– Ừ. – Anh Bí thư cười. Công nhận anh ý cười duyên thật. Lại đẹp trai nữa.
“Anh bí thư tên là Nguyễn Thiên Tuấn. Hiện đang học 12A1. Học trên nó 1 lớp. Tướng tá cao ráo, da trắng, mũi cao, rất ra dáng công tử bột. thêm vào đó là mái tóc lãng tử, và nụ cười chết người, chết cả “ruồi”. Thành tích học tập: Đáng nể. Thành tích thể thao: Miễn bàn. Thành tích “Sát gái”: Hiện chưa rõ thông tin. Túm lại là:duyệt.Anh là mẫu bạn giai lý tưởng của mọi cô gái hiện đại.”
– Sắp tới. Trường ta tổ chức kỷ niệm 50 năm ngày thành lập trường. Em có tham gia ko?
– Em…cũng ko biết.
– Sao thế? Sao lại ko biết?
– Em…khó nói lắm ạ. Anh… đừng hỏi em được ko?
– Có chuyện gì với em à? Nói cho anh được ko? … ừm…nếu em thấy anh đáng tin cậy…hì…
– …
– …
– Anh bí thư này…
– Gọi anh là Tuấn đi. Đừng gọi bí thư. Nghe ko thân thiết gì cả.
“Thân thiết ư? “
– À, vâng. Anh Tuấn. Nếu một người…vì em…mà… Ừm…em…em..xin lỗi. Nhưng em ko biết nói thế nào cả. Nói nữa thì em…sẽ khóc mất. Em xin lỗi.
– Ko sao mà. Khó nói thì thôi. Em thấy tin tưởng anh là anh thấy vui rồi.
– …
– Anh ko biết em buồn vì chuyện gì. Nhưng anhvẫn muốn nói với em rằng. Hãy luôn mỉm cười cho dù điều đó có khó khăn đến thế nào đi chăng nữa. Và, hãy khóc…khi điều đó làm cho em thấy dễ chịu hơn. Thế thôi. Cố lên nhé.
– Cám ơn anh. – Nó mỉm cười. Anh ấy thật sâu sắc.
– Ừ. ko có gì đâu. Rất vui khi được làm quen với em. À, mà em tên gì nhỉ ? Nói chuyện mãi mà vẫn chưa biết tên em ?
– À. Linh ạ.
– Hẹn gặp lại em nhé. Cố gắng lên. Anh sẽ rất vui nếu em tham gia hội diễn văn nghệ lần này. Sẽ vui lắm đấy. – Nói rồi, anh nháy mắt với nó rồi chạy thẳng vào lớp.
Chà ! Nhanh thật đấy. Mới đây mà đã đến trường rồi.
Hơi tiếc !!!
Mà hình như, nó…có…dịu dàng hơn thì phải.
~~~~******~~~
– Hôm nay mày đến sớm thế ? – Hà mí trố mắt ngạc nhiên. Cũng có gì là lạ đâu. Bình thường, nó luôn luôn là đứa đi học muộn nhất lớp mà.
– Thì phải có lúc người ta đổi khác chứ. chẳng nhẽ lúc nào tao cũng đi muộn à. – Nó cãi lại.
– Ơ. Là tao thấy…lạ…thôi mà. Mà này, chuẩn bị văn nghệ văn gừng đến đâu rồi ? Mày định hát hay hoà tấu….
– Zời ơi. Mệt quá. Tránh ra cho tao ngủ, cái bọn này.
***
***
Trang
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




