watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:42 - 07/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9271 Lượt

ai đuổi theo cậu à ?

– Ko, ko phải. Ko có chuyện gì hết. – Vy luống cuống trả lời.

– Thật vậy à ? – Nhật ngờ vực.

– Ừm.

Nhật ko hỏi thêm nữa. Nếu Vy có cái gì đókhó nói mà ko muốn nói cho cậu biết thì cậu sẽ ko hỏi nhiều làm gì. Nhật chỉ tình cờ nhìn thấy Vy trên đường từ bệnh viện về. Trời lại về khuya nên Nhật cũng nỡ để Vy về một mình trên con đường vắng vẻ đó. Dù gì cũng quen nhau được mấy năm rồi, tình bạn cũng có phần khăng khít hơn , quan tâm bạn bè cũng là lẽ thường tình thôi mà.

.

Hơi sương lành lạnh nhẹ nhàng phả vào mặt Vy. Nỗi buồn dường như đang tê cóng lại trong lòng. Vy có thể làm gì cho người con trai mà Vy yêu đây ? Làm gì để cậu ấy sẽ ko đau khổ khi biết được sự thật này ?

Vy nhẹ nhàng tựa đầu vào vai Nhật để tận hưởng một chút bình yên còn sót lại. Đôi mắt khẽ nhắm, dòng nước mắt nóng hổi từ từ rơi xuống.

– Vy ơi ! Đi ngủ đi con. Muộn lắm rồi đấy. Mai còn đi học nữa. – Mẹ Vy gõ cửa nhắc nhở.

– Vâng. Con ngủ ngay đây.

Ánh đèn cuối cùng còn sót lại trong căn phòng màu hồng vụt tắt. Ko gian tĩnh mịch ko một tiếng động. Ngoài trời, gió vẫn rít qua từng khe cửa đung đưa những tán lá xanh biếc như muốn hoà cùng từng dòng suy nghĩ của cô gái trẻ bên trong căn phòng.

Có lẽ, gió cần phải thổi mạnh hơn chăng?
Chương 22

– Có cần đi sớm vậy ko bà chị yêu quý của tôi? – Ken ngáp ngắn ngáp dài nhìn Linh. Nó đang vội chuẩn bị đồ ăn sáng cho mẹ để đem vào bệnh viện.

– Đương nhiên rồi. Chị ko muốn mẹ bị đói.

– Nhưng mới có 5h thôi mà, tầm này ai cho chị vào chứ? Mà chắc gì bác đã ngủ dậy.

– Cậu tưởng ai cũng ngủ như heo giống cậu chắc.

Nói rồi, nó vội vã xách hộp cơm đi. Mặc kệ thằng em họ vẫn đang đứng tựa cửa làu bàu, nói tới nói lui. Ra đến cửa, nó ngoái lại:

– Này, nếu muốn ngủ tiếp thì khoá cửa cẩn thận nhé. À, cái My nó bảo là lát cậu qua chở nó đi học, My dạo này hình như cũng ốm nên ko đi được xe bus.

– My bảo thế á? – Ken nhảy ngược lên.

– Chứ sao? Mà này, dạo này 2 cô cậu tình tứ lắm đấy nhá. Thôi chị đi đây.

– Nhiều chuyện. Dù sao My cũng đáng yêu hơn chị. Hứ…. – Ken hét đằng sau lưng nó rồi vội vã chạy lên phòng. Nó đoán là thằng nhóc đang chuẩn bị đầu tóc áo quần tươm tất để sắm sửa đi đón mỹ nhân rồi. Không ngờ, Ken với My lại tiến triển nhanh đến như vậy. Nó phì cười rồi chạy nhanh ra bến xe bus.

Bỗng, nó thấy một cái bóng đen lảng vảng gần bức tường cạnh nhà. Chiếc bóng ấy mặc một chiếc áo sơ mi trắng, quần jean đen, mái tóc bồng bềnh nhẹ bay, trên tay còn cầm một cái..hộp cơm nữa.

– Huy. Cậu làm gì ở đây vào giờ này? – Nó ngạc nhiên nhìn Huy rồi lại dán mắt vào chiếc cặp lồng trên tay cậu bạn.

– À..tớ đi tập thể dục, tiện thể ghé qua xem cậu dậy chưa thôi. Cậu là chúa muộn học mà. – Huy ấp úng giải thích.

– Tập thể dục mà cũng mang theo cả hộp cơm ư? Lại còn mặc luôn đồng phục nữa chứ. – Nó hỏi vặn lại.

– Ờ thì…thế thì đã sao nào. Tớ có mang ít đồ ăn mang tới cho cậu. Tớ biết cậu sẽ vào bệnh viện sớm nên chắc là chưa ăn gì. Nên… Cầm lấy. – Huy dúi cái hộp cơm vào tay nó, nói như ra lệnh.

– Ơ…

– Xe bus tới rồi, đi thôi.

– Đi đâu?

– Sao mà ngốc thế ko biết. Bệnh viện. Tớ sẽ đi cùng cậu, đề phòng trường hợp cậu đang “say” tớ vì tớ quá ga lăng dẫn đến hiện tượng đi lạc. hehe

– Chết tiệt. Ko thèm nói với cậu nữa. Đi cùng tớ thì cầm luôn đi.

Nó giơ 2 hộp cơm trước mặt Huy, đá mắt như nói rằng cậu-cầm-lấy-mau rồi thong thả bước lên xe bus. Mặc kệ anh chàng đẹp trai đang ngơ ngần ngẩn ngơ với hai hộp cơm to đùng.

– Mẹ ơi, mẹ dậy chưa? Con mang đồ ăn vào cho mẹ ăn sáng đây này. – Nó hí hửng bước vào phòng bệnh, miệng toe toét cười.

– Mẹ vừa dậy thôi. Huy cũng đến hả cháu?

– Vâng ạ. Bác thấy khoẻ hơn chưa?- Huy ngồi xuống cạnh giường trong khi Linh lúi cúi lấy đồ ăn ra.

– Khỏe lắm rồi cháu. Chiều bác có thể xuất viện rồi.

– Vậy thì hay quá. Chiều đi học về con sẽ qua đón mẹ.

– Thôi, mẹ tự về cũng được mà.

– Linh nói phải đấy bác, chiều cháu cũng sẽ qua đón bác luôn. – Huy cũng nhanh nhảu.

– Được rồi. – Bà Lan cười rồi đón lấy chén cháo từ tay con gái. – Hai con ăn luôn đi rồi còn đi học.

– Vâng ạ. Mẹ biết ko? Cái hộp cơm này là của Huy đấy. Cậu ấy nấu ko biết có ăn đc ko nữa. Có cần mua trước cho mẹ mấy viên thuốc đề phòng trước ko mẹ? – Nó lén nhìn Huy cười thầm.

– Này, tớ nấu ngon hơn cậu là cái chắc.

– Còn lâu đi. Tớ mới là số một. – Nó lè lưỡi trêu Huy. – Mẹ nhờ!

– Được rồi được rồi, cả 2 đều nấu ngon cả. Ăn đi các con. – Bà Lan hối. Cả 3 cùng cười nói vui vẻ.

Ánh ban mai len qua hàng cây nhoài qua khe cửa như muốn chung vui cùng. Nụ cười thật đẹp biết bao!

***

– Buổi sáng là đẹp nhất. – Nó vươn vai hít thở bầu ko khí trong lành của buổi sớm.

– Tất nhiên rồi. Mà Linh này, dạo này…hình như cậu gầy đi nhiều đấy. – Huy lo lắng nhìn nó.

– Tớ…tớ đang giữ eo mà. Cậu thấy tớ thon thả hơn đúng ko nào? Vậy là tớ thành công rồi.

– Thôi đi. Cậu đừng giả vờ nữa. Quen cậu lâu như thế rồi chả nhẽ tớ ko biết. Cậu đừng lo nghĩ nhều quá. Mà có chuyện gì xảy ra với cậu mà cậu ko kể với tớ đúng ko?

– Có chuyện gì đâu.

– Ko đúng. Cậu đang nói dối. Nhìn thẳng vào tớ, nói đi.

Huy bất chợt nắm chặt vai nó.

– Đã bảo ko có gì mà. – Nó bực tức vùng vẫy nhưng vô ích.

Cánh tay Huy bất chợt buông thõng. Đôi mắt thoáng buồn.

– Rốt cuộc, tớ là gì trong cậu hả Linh?

– Cái gì? – Một thoáng lúng túng đong đầy trong tâm trí.

– Với cậu, tớ là gì? – Huy lặp lại câu nói một lần nữa. Chiếc bóng đổ dài nghiêng ngả trên mặt đất.

– Là bạn thân. – Nó trả lời ngay tắp lự. – Thôi vào lớp đi. Chiều gặp lại nhé.

..

Huy vẫn đứngđó nhìn theo bóng dáng của Linh. Cậu cảm giác như vừa có cái gì đó chợt nhói lên trong tim.

“Chỉ là bạn thân thôi sao?”

Vừa bước vào cửa lớp, nó đã cảm thấy có gì đó khác lạ. Ko khí trong lớp dường như ko còn vui vẻ như mọi khi nữa. Mặt đứa nào đứa nấy cũng cứ như đưa đám.

Trang xù tới trước mặt nó, buồn xo.

– Mày ơi, có kết quả thi phần văn nghệ rồi.

– Sao? Có rồi ư? – Trống ngực nó chợt đập mạnh. Dự cảm ko lành chợt ùa đến.

– Ừ. Vừa dán trên bảng tin sáng nay.

– Tao…thế nào?

– Thật là bất công, BGK mắt mù hết hay sao? Tai bị điếc hết rồi à ? Thật là ko công bằng chút nào.– Trang tức giận hét ầm ĩ lên.

– Mày, nói đi. Tao với Minh Uyên, ai thắng ?

– Chắc chắn là con nhỏ đó hối lộ BGK rồi ! – Yến lùn xen vào.

Vậy là nó đã hiểu. Nó thua. Vậy đấy, những nỗ lực của nó. Giờ đây chỉ là một con số 0 tròn trĩnh. Chiếc cặp trên tay chợt rơi xuống đất. Ánh sáng mù mờ giữa buổi sớm mai đầy nắng.

– Thôi mày ơi, thắng thua ko quan trọng. Dù sao thì học sinh trong trường, đứa

Trang: [<] 1, 30, 31, [32] ,33,34 ,48 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT