watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:42 - 07/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9244 Lượt

Tôi cũng thừa nhận là tôi đã từng rung động, chỉ một chút thôi, ấy là khi tôi thấy cậu ấy dịu dàng với tôi, khi tôi gục trên đôi vai cậu ấy mà khóc nức nở. Cậu ấy luôn hiểu và biết tôi muốn gì.

Nhưng tôi lại chưa từng nghĩ rằng chúng tôi sẽ tiến xa hơn trong mối quan hệ đó, dù tôi biết cậu ấy cũng có chút ít cũng có gì đó với tôi. Tôi luôn mong chúng tôi mãi vô tư như ngày xưa, chẳng cần suy nghĩ gì nhiều, sống lạc quan và yêu đời hơn. Nhưng đó là lúc trước, khi mẹ yêu của tôi vẫn còn, giờ thì tôi chẳng còn ai cả, tôi phải tự lo cho mình, thử hỏi tôi còn có thể yêu đời được nữa ko đây.

Cũng có thể là tôi muốn dùng lý do đó để lấp liếm đi cái điều mà tôi hằng lo sợ bấy lâu nay. Tôi sợ tôi sẽ làm tổn thương Huy, cậu ấy sẽ vì tôi mà đau khổ, tôi chưa từng làm cho Huy điều gì, so với những gì mà Huy đã dành cho tôi thì tôi chỉ là một con nhỏ chuyên ỷ lại và dựa dẫm vào người khác. Tôi ko muốn thế, tôi nợ Huy nhiều và ko muốn đón nhận từ Huy cái gì nữa cả.

Tôi sắp đi. Và đây cũng là điều kiện tốt để tôi tự rèn luyện chính bản thân mình. Tôi muốn tự lập.

Bất chợt tôi nhớ đến những điều mà Ken nói tối hôm trước, ẩn ý trong câu nói của Ken ko phải là tôi ko hiểu mà là tôi cố tình như thế. Lưu luyến ư ? Có, tất nhiên là có, tôi lưu luyến bạn bè tôi, mái nhà nhỏ của hai mẹ con tôi, trường học, thầy cô, cả bụi cỏ hay khóm hoa trước cửa nhà nữa. Tôi lưu luyến nhiều thứ lắm.

Tôi biết cái mà Ken nói thực chất là gì, chỉ là tôi…

Đúng vậy, kỷ niệm của tôi ở nơi này. Từ nhỏ tới lớn, tôi đã sinh ra và lớn lên từ đây, mỗi chặng đường mà tôi đã đi qua đều đồng hành cùng tôi theo năm tháng, cho tôi những phút giây hạnh phúc, cả những chuyện buồn mà tôi ko bao giờ muốn nhớ. Tất cả đều vương vấn hình bóng của Huy.

Có thể tôi đang trốn chạy, tôi nhu nhược, tôi ko muốn đối diện với quá khứ đau thương, tôi sợ mình sẽ ko vực dậy được thêm một lần nữa.

Chắc chắn những gì mà tôi sợ hãi đều ko liên quan đến Huy, nhưng trong tôi bao giờ cũng chất chứa hàng ngàn, hàng vạn bức ảnh có Huy trong đó.

Tôi quen Huy khi chúng tôi mới 5 tuổi, cái thời trẻ con còn vô tư lự ấy, lúc đó, tôi bướng bỉnh và Huy lúc nào cũng vì tôi mà chịu nhún nhường. Ko phải chỉ mình lúc bé, ngay cả khi lớn lên rồi, Huy vẫn thế, vẫn nhường nhịn quan tâm tôi hết mực, mặc cho con bé ko bao giờ biết thế nào là nũng nịu, nịnh nọt như tôi, ngay cả một câu dịu dàng e lệ con gái cũng chả vắt ra được.

Huy vẫn chịu đựng được tôi, dù cho tôi có ích kỷ, ngang ngược như thế nào.

Ngay lúc này đây, tôi sẽ chấm dứt toàn bộ những suy nghĩ vẩn vơ đó trong đầu, tôi chỉ muốn thực hiện ước mơ của tôi cũng như của mẹ tôi. Tôi sẽ thay mẹ biến niềm đam mê mà mẹ đã truyền cho tôi thành hiện thực, mẹ tôi chắc hẳn sẽ vui lắm.

..

Có lẽ tôi đã ở ngoài này khá lâu, gió mỗi lúc một mạnh khiến tôi bất giác rùng mình vì lạnh. Lũ tiểu yêu hình như đã vào bên trong nhà hết, chỉ còn mình tôi ngồi thu lu bên chiếc xích đu này thôi.

– Cậu ngồi yên đấy.

Tôi định đứng dậy thì thoáng giật mình khi nghe giọng nói như ra lệnh đó của Huy. Cậu ấy đến từ lúc nào mà tôi ko hề hay biết nhỉ.

– Cậu ở đâu chui ra thế ?

Tôi cố châm chọc cậu ấy. Nhưng dườngnhư Huy ko để ý đến câu bông đùa của tôi, mắt cậu ấy hình như đang dán chặt vào tôi, tự dưng tôi cảm thấy ko tự nhiên chút nào.

– Mặc kệ cậu, tớ lạnh rồi, tớ muốn vào trong nhà. – Tôi cố bướng bỉnh và toan bước đi.

– Tớ bảo cậu ngồi yên đấy mà.

Huy đang ra lệnh cho tôi kìa. Cậu ấy bắt tôi ngồi yên một chỗ thì tôi sẽ ngoan ngoãn nghe theo sao. Đã thế thì tôi cứ ko nghe đấy. Mặc cho cậu ấy thế nào, tôi vẫn cứ đứng lên, định bước thật nhanh vào bên trong.

Nhưng, tôi ko bước nổi nữa. Tay tôi… đang bị Huy nắm chặt.

– Cậu nghe lời tớ một lần được ko ?

Nghe Huy nói tôi bỗng thấy chạnh lòng. Huy chưa bao giờ cầu xin tôi một điều gì cả. Giọng cậu ấy như nài nỉ, thôi thì cứ ngồi xuống thêm một lúc nữa. Nghĩ vậy, tôi liền ngồi xuống vị trí cũ, yên lặng chờ xem cậu ấy định nói gì với tôi.

Nói thật là tôi ko dám nhìn thẳng vào Huy, trong cái giờ khắc mà cả hai đều ko nói được câu nào ấy, tôi dám thề là cậu ấy khác, khác rất nhiều thường ngày, điều này làm tim tôi bỗng nhiên đập mạnh lên trong lồng ngực.

– Linh… – Huy lên tiếng phá vỡ bầu ko khí yên lặng.

– Hả ?

– Cậu có thấy ngôi sao sáng nhất kia ko ? – Huy chỉ tay lên trời rồi nói.

Tuy rất ngạc nhiên nhưng tôi cũng ngước lên theo tầm tay của cậu ấy.

– Có.

– Ngôi sao ấy có đẹp ko ?

Huy có sở thích ngắm sao từ bao giờ thế nhỉ ?

– Đẹp.

– Còn ngôi sao nhỏ bên cạnh, cậu có thấy ko ?

Huy bảo tôi ngồi yên đây chỉ để ngắm sao cùng cậu ấy thôi à. Tôi căng mắt nhìn lên, bên cạnh ngôi sao sáng nhất đó, quả nhiên cũng có một ngôi sao nhỏ khác, tuy nó rất mờ và ko sáng lắm nhưng nó đứng rất gần ngôi sao to kia. Tôi gật đầu.

– Có thấy, nhưng hơi nhỏ thì phải.

– Đúng vậy, ngôi sao đó rất nhỏ. Nhưng ngôi sao đó lại là ngôi sao hạnh phúc nhất đấy.

– Vì sao ? – Tôi ngạc nhiên nhìn Huy.

Cậu ấy cười, ánh trăng như đang chiếu thẳng vào cậu ấy, lúc này, trông cậu ấy mới đẹp làm sao.

– Bởi vì…ngôi sao nhỏ luôn đứng đằng sao ngôi sao sáng nhất, dù rằng rất nhỏ bé, đôi khi chỉ là một dấu chấm rất mờ tựa như vô hình nhưng ngôi sao ấy lúc nào cũng được ở bên cạnh ngôi sao sáng kia. Chẳng phải như vậy sẽ rất hạnh phúc sao ?

– Hai ngôi sao luôn ở cạnh nhau ?

– Đúng vậy.

– Như vậy quả thật là rất hạnh phúc rồi, chắc hẳn ngôi sao nhỏ rất thích và quan tâm ngôi sao lớn nhỉ. – Tôi lơ đãng nói.

– Cậu nghĩ vậy sao ?

– Ừ, nếu ngôi sao đó ko có cảm tình đặc biệt với ngôi sao lớn thì việc gì phải đứng đằng sau ngôi sao lớn rực rỡ đó, dõi theo từng tia sáng của nó chứ.

Bất chợt, Huy thở hắt ra, như vừa trút bỏ được cái gì đó nặng nề lắm.

– Nếu tớ muốn…làm ngôi sao nhỏ đó, cậu có đồng ý làm ngôi sao lớn nhất kia ko ? – Huy nói thật chậm rãi.

Ko gian dường như đóng băng đột ngột. Tôi khựng lại trong vài giây, rồi ngước mắt lên nhìn thẳng vào Huy, đôi mắt trước mặt tôi cũng đang nhìn tôi, trong đó đong đầy sự chân thành. Tôi bỗng cười, nụ cười ngu ngốc nhất, chắc chắn cậu ấy đang nói đùa.

– Đừng đùa nữa. Chúng ta đâu phải sao trăng gì. Đi vào….

Tôi thậm chí còn chưa nói hết câu ‘‘đi vào nhà’’, Huy đã nắm lấy tay tôi kéo lại đứng đối diện cậu ấy mặc cho tôi có ra sức vùng vẫy thế nào.

– Tớ ko đùa đâu.

Rồi Huy rút trong túi quần ra một vật gì nhỏ nhỏ, trông rất quen, đó là chiếc vòng cổ có hình hoa lan với đá saphire màu xanh nhạt. Đây chính là chiếc vòng mà tôi thích sáng nay. Tôi ko mua chỉ vì tôi ko mang đủ tiền để trả cho chiếc vòng đó

Trang: [<] 1, 45, 46, [47] ,48

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT