|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
nhưng anh vẫn kiên trì ôm lấy, không chocô nằm xuống.
Anh làm sao có thể chậm lại? Cô càng chặt, khoái cảmmang đến cho anh càng mãnh liệt hơn, động tác dưới hông càng thêm mạnh mẽ.
“Cục cưng!” Cô kinh hô, nước mắt cũng chảy ra, sợ hãiloại kích tình quá mức cường đại này.
Anh vươn tay xoay cằm cô lại, hôn lên môi cô, dùng đầulưỡi nuốt hết tiếng la trong miệng, hương vị tình dục nồng đậm bên trong khiếncô mất hết lí trí.
Hướng Phù Nhã chỉ có thể phát ra những tiếng kêu rênkhông rõ lời, khoái cảm dưới thân không ngừng tăng lên, sợ hãi trong lòng cànglớn, hai loại cảm giác mâu thuẫn liên tục va chạm trong cơ thể khiến thần trícô dần dần trở nên hoảng hốt, ánh mắt cũng trắng bệch.
Anh nhắm mắt lại hưởng thụ, khi cô một lần nữa đạt tớicao trào, cực lạc của anh cũng theo đó mà đến.
Mất đi bàn tay to chống đỡ, cô vỗ về bụng, mềm nhũnnằm xuống giường, đáng thương hề hề thở gấp, gương mặt ửng hồng toàn bộ ướtnhẹp nước mắt, chật vật đến tột cùng.
Trên giường một đống hỗn độn, dấu vệt sâu nhạt khắpnơi, trong không khí cũng tràn ngập hơi thở tanh ngọt hòa lẫn mùi xạ hương thơmngát.
Chương 8
Bảo bối của anh, tình yêu là cái gì vậy nhỉ? Một khingọt ngào đã qua đi, chờ đón chúng ta sẽ là điều gì nữa?
Mang thai đến tháng thứ bảy, bụng của Hướng Phù Nhãcàng ngày càng nặng, khi đi kiểm tra, bác sĩ chỉ cười bảo, cô mang thai một cụccưng rất tham ăn nên phát triển cực kì tốt, thể trạng cũng rất ổn định. Mangbầu một cục cưng mập ú thì kết quả chính là cô hết sức vất vả, bụng lúc nàocũng cảm thấy áp bách hết sức rõ ràng, chỉ hơi đi lại một chút thôi đã thở hồnghộc rồi. Mỗi tối ngủ cũng không thoải mái, không thể nằm lâu quá một tư thếđược. Mỗi lần xoay người, cô thậm chí còn khoa trương cảm thấy toàn bộ bụngmình cũng “xôn xao” theo động tác luôn.
Cô cảm thấy mình vừa ngốc vừa nặng, động tác chậm chạpđần độn, điều này khiến Hướng Phù Nhã vô cùng uể oải, thường xuyên nước mắtlưng tròng. Mỗi lần nhìn đến cái bụng lớn đùng của cô, Quan Thần Cực đều đaulòng vô cùng.
Mỗi khi cô lên cầu thang dù cao hay thấp đều cẩn thậndìu, nếu không phải bác sĩ đề nghị trong thời gian mang thai nhất là trước khisinh cô cần đi lại nhiều một chút sẽ có lợi cho việc sinh con hơn thì chỉ sợanh sẽ ôm cô suốt ngày, một bước cũng luyến tiếc không cho đi mất.
Ban đêm, cô bởi vì bụng to mà khó ngủ, anh sẽ ôm côvào ngực mình, bàn tay dịu dàng vuốt ve vòng eo đau nhức, ở bên tai cô thì thàotỉ mỉ nói lời an ủi để làm giãn ra thần kinh luôn buộc chặt của cô.
Tình ái bởi vì mang thai đang tiến vào thời gian chuẩnbị sinh mà trở nên thiếu thốn, từ lúc ban đầu một tuần vài lần giảm bớt còn mộtlần, sau đó thậm chí là hai ba tuần liền cô mới chịu cho anh làm một chút.
Chủ yếu là vì mỗi lần anh kích động nổi lên thì cái gìcũng không quản, động tác hung mãnh dọa cô sợ chết khiếp mới thôi. Khoái cảmđạt được cùng sự sợ hãi cứ tăng lên theo cấp lũy thừa, cô sợ anh sẽ làm hại đếnđứa nhỏ mặc dù anh cứ cam đoan mãi, nói mình đã hỏi qua bác sĩ để nghe lờikhuyên rồi, tử cung nằm ở nơi kín đáo, cục cưng lại nằm trong nước ối nên anhcó thể bảo hộ cục cưng khỏi bị chấn động vì va chạm.
Nói thì chuyên nghiệp, lại êm tai nhưng có ích lợi gìchứ? Còn dám đến hỏi bác sĩ loại chuyện này, anh quả nhiên không biết xấu hổmà!
Hướng Phù Nhã nó thế nào cũng không chịu thông suốt,ngẫu nhiên, nếu thấy anh quá mức khó chịu, cô mới đồng ý để cho anh làm. Đươngnhiên, người đàn ông tà ác này còn thường xuyên dụ dỗ cô lấy tay hoặc miệng đếngiải quyết giúp mình, nghĩ đến vô số lần trước đây tuy không có làm chuyện gì nhưnglại ái muội như thế, khuôn mặt của cô liền đỏ ửng cả lên.
Ai! Lại thở dài trong lòng lần nữa, cô nhẹ nhàngnghiêng người, động tác nhẹ nhàng mà tốn hết sức, ngủ mãi cũng không được.
Chớp chớp đôi mắt to, lại chớp chớp, nghe thấy tiếnghít thở đều đều vững vàng của người bên cạnh, cảm giác an tâm trong quá khứliền lập tức biến hết thành ủy khuất, áp lực và khổ sở. Vì sao, vì sao? Cô mớimười tám tuổi mà thôi, Bối Bối cùng Thủy Tinh vẫn còn đang hưởng thụ cuộc sốngđại học sung sướng của sinh viên, hôm nay Bối Bối còn gọi điện thoại nói với cômình đã tìm được một công việc làm thêm mới ở một tiệm cà phê, làm bán thờigian, tiền lương rất được, ông chủ còn là một kẻ tốt bụng nhưng hay thẹn thùngnữa.
Cuộc sống của cô ấy trở nên bận rộn và phong phú vìcông tác cùng việc học, còn cô thì sao, cả ngày không ăn thì ngủ, đến bây giờđi vài bước đã thở dốc không ngừng, mỗi ngày bụng đều nặng nề đến mức đòi mạng,ngủ cũng ngủ không được.
Tất cả mọi chuyện đều là do người đàn ông bên cạnh nàymang đến, ai bảo anh tham hoan mà không chịu làm công tác phòng hộ, thích là cứnhào tới làm thôi, thống khổ thì để lại mình cô thừa nhận. Cô rất phiền lòng,rất khổ sở.
Tiếng khóc thút thít bỗng nhiên cứ thế phát ra từmiệng cô, một khi đã bắt đầu liền ngừng cũng không được.
Tiếng khóc của cô nhanh chóng đánh thức Quan Thần Cựctừ trong giấc ngủ say tỉnh lại, con ngươi xanh lam mặc dù trong đêm tối vẫn lóera ánh sáng độc đáo như cũ.
“Bảo bối, làm sao vậy?” Anh lập tức hoảng hốt khôngngừng, bật sáng đèn đầu giường, ôm lấy cô nhìn một lần từ trên xuống dưới, xácđịnh là cô vẫn mạnh khỏe, không có dấu hiệu muốn sinh non, cũng không thoải máiở chỗ nào mới an tâm hơn chút. “Bảo bối ngoan, nói cho anh biết, rốt cuộc làlàm sao vậy?”
Anh cúi đầu dụ dỗ, đau lòng thương tiếc lau nước mắtcho cô, từ khi ở cùng một chỗ cho đến nay, những cảm giác chưa từng thể nghiệmcô đều cho anh trải qua một lần, lo lắng đề phòng vì một người con gái đến thế,cho dù là một giọt nước mắt thôi cũng có thể khiến cho tâm anh như thắt lại,khó chịu vô cùng.
“Đều tại anh, đều tại anh!” Cô ở hắn trong lòng anhkhóc nức nở, tóm lấy cánh tay anh vừa cào vừa cắn.
“Bảo bối, đừng cắn nữa, sẽ hỏng răng nanh đấy.” Anhkhông lo lắng sẽ làm mình đau tay, chỉ lo cho hàm răng trắng chỉnh tề của cô thôi,anh nhớ bác sĩ có nói qua, khi mang thai răng nanh của phụ nữ sẽ bị tổn thương,cô cắn như vậy liệu có làm sao không đây?
Anh nhẫn nhục chịu đựng như vậy, cô làm sao có thểtiếp tục phát giận được nữa đây? Mỗi lần đều như thế, rõ ràng là cô cố tình gâysự trước nhưng anh lúc nào cũng bao dung, toàn tâm toàn ý chăm sóc cho cô, hạimột thân lửa giận ngút trời của cô lập tức biến thành chột dạ đau lòng cùng cảmđộng.
“Có đau không anh?” Vỗ về cánh tay bị mình cắn hồng,nhìn dấu răng thật sâu trên đó, cô hình như càng lúc càng khó khống chế tínhtình của bản thân, cứ tức giận vô cớ.
“Không đau, đương nhiên không đau.” Anh cười, sức lựcnho nhỏ của cô như vậy căn bản anh chẳng có cảm giác gì. Nhìn gương mặt biếnhóa cực nhanh của cô, anh âm thầm thở dài trong lòng, bác sĩ Smith căn dặn quảnhiên chính xác. Trong thời gian trước khi sinh, thân thể của phụ nữ có thaithay đổi mỗi ngày một lớn, gánh nặng cũng nhiều lên, tính tình cũng vì thế màhết sức bất định.
Vốn là một thiếu nữ dịu dàng ngọt ngào, giờ đã biếnthành một người đàn bà đanh đá, chua ngoa mất rồi, nhưng mà, cũng là một ngườiđàn bà đanh đá, chua ngoa đáng yêu nhất trên thế giới này.
“Đến đây nào bảo bối, nói cho anh biết, có phải lạikhông thoải mái hay không?” Bàn tay to theo thói quen lại vỗ về thắt lưng củacô, biết nơi này gần đây rất hay nhức mỏi: “Hay là cục cưng không chịu ngoanngoãn ngủ, lại luyện quyền cước trong bụng em rồi?”
Con của anh nhất định là thai nhi không chịu an phậnnhất trên đời, lúc nào cũng ở trong bụng mẹ lăn lộn khắp nơi, ép buộc khôngngừng, có đôi khi cô nằm trên giường còn có thể thường xuyên nhìn thấy trên cáibụng tròn lồi ra những điể nhỏ, đó chính là cái tiểu tử thối kia đang ở bêntrong vung nắm đấm bé tẹo của mình.
“Không có.” Biết anh lại mất hứng vì tưởng con ép buộccô, Hướng Phù Nhã liền vội bào chữa, lần này không hề liên quan tới con, chỉ làcô không ngủ được mà thôi, mà nguyên nhân không ngủ được chính là……
Mặt cô đỏ ửng lên.
“Vậy là làm sao, nói cho anh biết đi.”
“Em……” Cô há mồm, nhìn ánh mắt cổ vũ của anh, rốt cụcchịu nói hết. “Em…đã đói bụng rồi.” Vừa nói xong, cô lập tức xấu hổ nước mắtlưng tròng.
Đúng vậy, cô chính là đã đói bụng mà thôi, ngủ thế nàocũng không được, lăn qua lộn lại vẫn cảm thấy bụng trống rỗng. Rõ ràng bữa tốiăn ngon miệng như thế, còn uống hết cả một bát canh cá trích đậu đỏ, đừng nóisau đó còn theo anh ăn một đống hoa quả đủ loại làm cho bụng tưởng sắp nứt rarồi.
Nhưng mà, sau khi ăn xong còn chưa đến ba giờ, cô đãđói bụng.
Nhìn ánh mắt ủy khuất đáng thương kia của cô, anhthiếu chút nữa bật cười ra tiếng, tiểu nha đầu này sao có thể đáng yêu như thếchứ, làm cho anh rối tinh rối mù cả lên rồi. “Chỉ là đói bụng thôi?”
Thấy cô gật đầu, anh nhẹ nhàng thở ra. “Nha đầu ngốc,chuyện này cũng đáng để khóc sao? Muốn ăn cái gì, anh bảo nhà bếp làm cho em.”Chỉ cần cô muốn, đừng nói là ăn, cho dù là sao trên trời, anh cũng sẽ mua phithuyền vũ trụ bay lên cung trăng hái xuống cho cô.
“Nhưng mà……” Cô chu chu môi, muốn nói lại thôi.
“Sao?”
“Em, em muốn ăn……” Mặt lại đỏ.
“Muốn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




