watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:14 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4816 Lượt

nhiều nước, uống bao nhiêu cũng không hết…”
Rốtcuộc, Ngô Quế Lan mở rộng vòng tay, ôm đứa trẻ ấy vào lòng, “Có lẽ… mẹ sẽ thửlàm một bà mẹ tốt” Cô nói thật khẽ.
Bỗngchốc cô hiểu ra rằng, nghèo chưa chắc đã là điều tồi tệ nhất.
TiểuKinh dựa vào trong vòng tay cô, tim đập loạn. “Con lạnh lắm, mẹ ơi.” Thằng bénói khẽ, cơ thể nhỏ bé run lên, mặt xanh nhợt, môi tím tái, cứ như đang bị dìmtrong nước lạnh.
NgôQuế Lan siết chặt vòng tay, vỗ nhè nhẹ lên tấm lưng gầy nhỏ, dịu giọng: “Đừng sợ,đừng sợ, chút nữa sẽ ấm ngay thôi.” Chính trong khoảnh khắc ấy, cô cảm nhận đượctình mẫu tử.
“Trongao lắm rong rêu quá, nó cứ quấn chặt lấy người con…” Tiểu Kinh rốt cuộc òakhóc lên như một đứa trẻ, “Họ chẳng cần con nữa, mang theo em trai chuyển đi chỗkhác, lại sinh một em gái nữa, họ… chỉ ghét mình Tiểu Kinh…”
NgôQuế Lan thở dài, cô được nghe chuyện của Tiểu Kinh từ một người hàng xóm già.Tiểu Kinh là kết quả một cuộc tình nông nổi khi còn trẻ của bà mẹ, không phảicon ruột của người chồng. Thế nên trong nhà, Tiểu Kinh vừa bị khinh miệt, vừalà cái bồ trút giận. Có lẽ nỗi oán hận quá lớn, hoặc còn tâm nguyện chưa hoànthành, nên cậu bé mới lưu luyến suốt hơn mười năm không siêu thoát.
“Thậtsự con không muốn dọa ai, nhưng bọn trẻ con thấy con ăn mặc rách rưới, chẳng đứanào chịu chơi cùng. Người lớn còn tệ hơn, đuổi con đi như đuổi con chóhoang…”
Ánhmắt khinh ghét đó, sự xua đuổi lạnh nhạt đó, Ngô Quế Lan đã từng nếm trải,đã từng khắc sâu ở trong lòng, cô hiểu hơn ai hết, bất giác ôm lấy Tiểu Kinh vỗvề, “Không sao, không sao nữa rồi…” Cô cười mỉm, khóe mắt lấp lánh một giọt lệ,“Người ta đi đường người ta, mình đi đường mình là được rồi, không cần bận tâmđến người khác.” Con người trên đời này, dù tốt hay xấu, cũng chỉ có một cuộc đời,tính toán suy nghĩ nhiều làm chi?
TiểuKinh dần ngừng khóc, vẻ mặt trở lại như thường, bàn tay nhỏ nhắn rụt rè đặt lênbụng Ngô Quế Lan, một nụ cười mãn nguyện nở ra trên mặt nó, “Mẹ ơi, mẹ và anhThành Công đều tốt. Nếu anh Thành Công làm bố của Tiểu Kinh, thế thì con sẽthành đứa bé hạnh phúc nhất trên đời.” Rốt cuộc trẻ con vẫn là trẻ con, phúttrước còn khóc đến độ mưa giông gió giật, phút sau đã trời quang mây tạnh ngayđược rồi.
NgôQuế Lan lắc đầu cười khổ, không trả lời.
Đènđỏ.
LâmTu Kiều ngồi thừ trước tay lái, khuôn mặt ửng hồng hôm nào của Ngô Quế Lankhông ngừng hiện ra trước mắt. Không thể chối cãi, khoảnh khắc ấy, anh thực sựbị rung động bởi lời mời quá thẳng thắn của cô. May còn nhớ ra người ta đangmang bầu, nếu không, sợ rằng đã ở lại chỗ cô rồi.
Nghĩtới đây, anh tự cười mình, đúng lúc đèn xanh bật lên.
Đã ởlại nhà một cô gái gọi kiêm nhặt rác ăn cơm, lại còn ăn một cách thoải mái tựnhiên như thể, đối với một người ưa sạch như anh mà nói, đúng là một việc khôngthể tưởng tượng được.
Trướcmặt đã là Ngự Viên, nhà anh chỉ cách chỗ cô gái kia vài phút lái xe. Dù tuyếtrơi, sau bữa cơm vẫn có rất nhiều người lớn dắt trẻ nhỏ ra các bãi đất trống ởcông viên đốt pháo hoa. Những bông pháo hoa nở bung, rực sáng trên nền trờikhông khỏi khiến anh nhớ đến tiếng pháo thô kệch, giản đơn trong sân nhà cô gáiấy. Một cảm xúc chua chát buồn bã không tên bỗng trào dâng trong tim anh.
Mấycuộc điện thoại giục về ăn cơm của người nhà đều bị anh tìm lí do thoái thác hết.Đáng lí dù có muốn tìm hiểu những kí ức thất lạc lúc mất trí nhớ ở chỗ cô gáikia, thì cũng còn nhiều cơ hội, có gì nhất thiết phải vào đêm giao thừa đoànviên trọng đại này? Huống hồ mất cả nửa ngày bên đó. Anh cũng chẳng thu hoạchđược điều gì đáng giá.
Anhlắc đầu, nụ cười biến mất, bẻ tay lái rẽ vào Ngự Viên. Sâu thẳm trong anh cũngkhông lí giải nổi sao mình lại hành động kì lạ như thế, nhưng ánh mắt đau đáumong đợi của cô gái kia khiến anh không thể chối từ được.
Hoặccó lẽ khi mất trí nhớ, anh ở chung với cô ấy cũng không tệ. Anh đoán vậy.
“Kiều,anh có nghe thấy em nói gì không?” Câu hỏi nhuốm vẻ bực bội vang lên bên taikhiến anh bất giác giật mình, chợt nhận ra ngồi bên cạnh còn có Gia Gia.
Cườicười tỏ ý hối lỗi, anh nghiêng đầu hỏi lại: “Xin lỗi, vừa nãy em nói gì?” ThẩmGia bĩu môi giận dỗi, trông đáng yêu như một đứa trẻ cáu kỉnh. Anh mềm lòng,đưa tay trái véo nhẹ mũi cô một cái, cười: “Thôi mà, anh xin lỗi, được chưa?Ngoan, đừng giận nữa, giận nhiều mặt chóng nhăn đấy.”
ThẩmGia nũng nịu “hứ” một tiếng, hơi nguôi ngoai, “Hai ngày nay anh sao vậy? Lúcthì cười một mình, lúc thì nhăn mày nhíu mặt. Thật làm người ta lo lắng.”
LâmTu Kiều lặng người. Anh đâu hay biết mình có biểu hiện khác thường như vậy. Giờnghe lời Thẩm Gia anh mới nghĩ ra, suốt mấy ngày nay trong đầu chỉ toàn hìnhbóng của cô gái ấy, lơ là hết thảy những người xung quanh, bao gồm cả Gia Gia.
Hômđó về nhà, bị bố mẹ và A Sâm trách cứ, nhưng anh chẳng thấy hối hận chút nào.Khi thấy Gia Gia, dù đó là cô gái mà anh tự nhận là đã yêu rất nhiều năm, anh lạicảm thấy hoảng hốt, cảm thấy dường như mình đã nhầm lẫn một chuyện hết sức quantrọng.
“Khôngcó gì… chỉ là… anh hơi mệt.” Hồi lâu, anh mới miễn cưỡng tìm cho mình mộtlí do.
Ánhnhìn của Thẩm Gia ảm đạm, nhưng không bình luận thêm gì về câu trả lời chiếu lệcủa anh.
Quakhỏi hàng anh đào mùa đông trơ cành khẳng khiu, một tòa nhà kiểu Nhật hiện ratrong tầm mắt. Lâm Tu Kiều dừng xe trước cổng lớn, nghiêng đầu né tránh ánhnhìn nghi ngờ của Thẩm Gia: “Anh nhớ ra còn có chút việc, không vào cùng em được.Em thay anh gửi lời chúc hai bác năm mới vui vẻ.”
ThẩmGia nhíu mày, tỏ vẻ không vui, “Anh chẳng có thành ý chút nào, em không thèmnói hộ đâu. Cô vùng vằng ra khỏi xe rồi sập cửa lại, toan bước đi, nhưng vẫn ấmức, liền quay người khom lưng hỏi: “Anh định đến tìm ả gái gọi đó phải không?Em biết anh vẫn chưa quên cô ta mà!”
Hạkính xe xuống, Lâm Tu Kiều kinh ngạc vì những câu Thẩm Gia vô tình nói ra, ngượclại, đối với sự ghen tuông rõ ràng toát ra trong giọng của cô, anh lại không hềphản ứng.
“Tạisao em lại nghĩ thế?”, “vẫn chưa quên” nghĩa là sao? Hai chữ “gái gọi” sao lạinhói lòng đến thế?
“Cònsai được à? Hôm đó nếu anh không trốn đi gặp cô ta, làm sao lại bị xe đâm?” ThẩmGia nổi máu ghen, đã chẳng còn biết mình đang nói gì.
Vậyư? Lâm Tu Kiều ngơ ngẩn, chẳng lẽ anh thích một cô gái gọi thô tục?
“Côta hay ho gì chứ? Chỉ là ả điếm trang điểm lòe loẹt, nói năng tục tĩu, bốn nămmươi đồng là chấp nhận lên giường với đàn ông…” Thẩm Gia càng nói càng tức,càng nói càng thiếu suy nghĩ, thậm chí cô đã quên người con gái ấy chính là ânnhân từng cứu mạng mình.
LâmTu Kiều lạnh nhạt liếc nhìn cô gái yêu kiều bên ngoài, rồi từ từ lái xe đi khuất.Ánh nhìn xa lạ của anh làm cô gái bất giác im bặt, lòng bỗng ớn lạnh.
Chiếcxe chạy nhanh ra khỏi Ngự Viên.
LâmTu Kiều biết bản thân mình không phải người tốt đẹp gì. Tuy bề ngoái nhã nhặn lễđộ, nhưng đó chỉ là biểu hiện giả dối. Tất cả những người thân quen đều biết,thà trêu chọc một con sư tử cũng đừng bao giờ động đến anh. Chỉ là, không hiểusao cảm thấy những từ gái gọi, ả điếm vừa rồi tuôn ra từ miệng Gia Gia làm anhthấy khó chịu vô cùng. Không phải vì yêu cô, anh có thể trả giá bất cứ điều gìhay sao? Tại sao chỉ bởi một việc rõ ràng là sự thực như vậy mà sinh ra cảmgiác xa lạ, khiến người ta lo lắng như thế?
Đằngtrước là một con ngõ nhỏ, anh thậm chí không hề do dự, vòng xe rẽ vào. Không cóđèn đường, hai bên là những căn phòng cũ nát sắp sập nhưng vẫn có người ở, lấploáng ánh đèn chiếu qua ô cửa sổ thủy tinh xập xệ dán giấy báo. Mà cách đó chỉchừng năm mươi mét, là những dãy nhà mới tinh nằm san sát.
Khôngquá hai phút sau, căn nhà Ngô Quế Lan thuê đã xuất hiện trong tầm mắt. Đỗ lại ởbên cạnh tường bao, anh cũng không xuống xe, chỉ lẳng lặng ngồi bên trong.
Tasao lại đến nơi này? Chẳng lẽ đúng như Gia Gia nói, không thể quên được cô gáikia ư?
Bềngoài bình thường, ăn mặc chẳng ra sao,nói năng thô lỗ, bốn mươi, năm mươi đồngtiền là có thể…
Loạiphụ nữ như vậy vốn không cùng thế giới với anh. Lần đầu tiên gặp nhau hôm đó nếukhông phải vì tâm trạng anh không tốt, lại uống hơi nhiều rượu, có lẽ cả đờianh cũng không bao giờ chạm vào người như cô.
Nhưngvì sao bây giờ anh lại đến đây?
Trongđầu không khỏi hiện lên hình ảnh ngày hôm đó cô cúi đầu chăm chú mổ cá, vài lọntóc xoăn khô vàng xòa xuống gò má nhợt nhạt, theo động tác của cô mà khẽ khàngđong đưa.
Tứcgiận thở dài một hơi, anh lục túi áo tìm thuốc, lấy một điếu ngậm lên miệng rồichâm lửa.
Chẳngcó lí do gì mà anh lại động lòng bởi một cô gái chỉ cần có tiền là sẵn sàng lêngiường với bất cứ người đàn ông nào.
Chẳngcó lí do gì cả…
Đúng lúc Lâm Tu Kiều đang cố gắng tự thuyết phục mình, trước mặt có hai bóng người chầm chậm lại gần. Cả hai đều thấp bé gầy gò. Cho dù ánh sáng lờ mờ, nhưng vẫn có thể dễ dàng nhận ra một người là Ngô Quế Lan, người còn lại là đàn ông.
Lâm Tu Kiều nhíu mày, bất động, chỉ hít một hơi thuốc thật dài, sau đó thở ra. Qua làn khói dày, anh nhìn thấy hai người chậm rãi tới gần, dừng lại ngoài cửa. Cửa mở, hai người một trước một sau đi vào.
Khách làng chơi? Anh nheo mắt đặt tay lên vô lăng, tự khuyên

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT