watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:01 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10206 Lượt

nản, tự nói thầm với bản thân.

“Nhưng… liệu như thế có nên hay không?”

Đúng rồi! Cái câu kỳ quặc này chủ nhật lần trước đến nhà chơi, cô chị Trân Châu ấy cũng nói hệt như vậy. Suýt tôi đã quên mất điều đó. Giờ thì không thể giả vờ làm lơ được nữa.

“Đã một lần chị nói vậy.” – Tôi quay qua đối diện chị ta – “Nó nghĩa là gì?”

Cô chị Trân Châu đưa tay bịt miệng cười cười. Tôi cực kỳ ghét cách cười mang phần châm chọc ấy dễ sợ. Cảm giác như trong mắt chị ta tôi là một đứa dễ mất bình tĩnh, hay làm quá.

“Ở đây chỉ có hai chị em nên chị sẽ nói rõ một điều. Như em biết đấy, Chan Chan luôn được các bạn nữ sinh yêu mến. Lý do là gì chắc em cũng biết rõ. Từ hồi cấp II, cậu ấy đã nổi tiếng. Vì vậy, ai được trở thành bạn gái hay thậm chí chỉ làm bạn bình thường với Chan Chan thôi cũng khiến vài nữ sinh trong khối ghen tỵ rồi. Huống chi đây lại là vợ chưa cưới.”

“Ý chị là những nữ sinh kia ghen tỵ với em?”

“Không hoàn toàn là thế. Tức là, đôi khi để đạt được mục đích người ta sẽ dùng thủ đoạn.”

Tôi bắt đầu nóng máu khi hiểu cô chị thích-mặc-váy này muốn ám chỉ điều gì rồi. Tức ghê.

“Chan Chan không nói chị biết chuyện của hai đứa chỉ là sự cố ư? Là vì…”

“Chị biết. Chan Chan có kể rất rõ ràng mà.”

Thật, muốn tát chị ta quá đi mất! Điên dã man ghê chứ! Nếu đã nghe Chan Chan nói rõ như vậy thì vì sao còn bày đặt xiên xỏ có ý muốn bảo tôi dùng thủ đoạn với tên Chan Chan nữa?

“Đúng là sự cố thì chẳng ai muốn nhưng vội vã trở thành vợ chồng sắp cưới thì không nên.”

“Chứ theo chị, chuyện đã ra nông nỗi này thì hai đứa phải làm gì?”

“Tuy vẫn chưa tìm ra cách ổn thoả nhưng chị nghĩ nhất định sẽ có cách giải quyết tốt hơn chuyện để cả hai lấy nhau. Các em vẫn còn nhỏ.”

“Tất cả là vì đứa bé. Lý nào lại để nó mồ côi cha hay mẹ à?”

“Đó chính là lý do chị nói câu: Liệu như thế có nên hay không?”

Giờ thì tôi hoàn toàn mù mờ trước mấy câu nói úp mở của cô chị Trân Châu rồi. Có gì thì cứ huỵch toẹt ra cho xong. Nhanh gọn lẹ, cứ vòng vo mãi khiến người ta phát bực cả lên.

“Dùng đứa bé để ràng buộc nhau. Không hay chút nào. Em hiểu ý chị?”

Tôi mở to mắt nhìn cô chị Trân Châu không chớp. Sao chị ta nói giống hệt thầy Tuấn sáng nay quá vậy?

“Chị muốn nói em đang ràng buộc Chan Chan?”

“Không phải như thế ư? Em cứ ngỡ mình đang làm tất cả vì đứa con trong bụng nhưng thật chất thì chẳng hề đúng vậy đâu. Em muốn níu kéo Chan Chan? Và cái thai là cách tốt nhất.”

“Cái gì?…”

“Em làm thế chỉ bản thân em khổ thôi. Bởi, dù sang năm Chan Chan có đồng ý kết hôn với em thì đó cũng là do trách nhiệm! Hôn nhân có thể duy trì không khi chỉ một bên có tình cảm?”

“Không đúng! Em không bao giờ có ý nghĩ trói buộc Chan Chan bằng đứa bé! Và… Chan Chan cũng sẽ tuyệt đối không kết hôn với em chỉ vì trách nhiệm thôi!”

“Đó là em nghĩ! Đã bao giờ em hỏi Chan Chan có thích đứa bé này chưa?”

Tôi bất động như hoá đá. Tôi nhận ra bản thân hoàn toàn đuối lý trước cô chị hai mươi tuổi này.

“Nếu đúng như những gì chị nói nãy giờ thì đứa bé thật tội nghiệp. Người mẹ thì dùng nó để ràng buộc người cha. Còn người cha lại chưa hẳn mong muốn nó chào đời!”

Câu nói của cô chị Trân Châu khiến tôi thất thần kinh khủng. Dù chiều vẫn còn nắng ấy vậy tôi lại nghe sét đánh bên tai. Tôi cảm nhận rõ sự trống rỗng trong mình. Nghĩa là… bộ não không hề tồn tại bất kỳ suy nghĩ nào nữa. Đúng lúc, tôi nghe tiếng Chan Chan vang lên: “Min Min! Chị Trân Châu!” Chậm rãi, tôi quay qua thấy cậu ta đang chạy hối hả về phía này. Đến nơi, Chan Chan chào cô chị Trân Châu xong thì nhìn qua tôi hỏi:

“Đằng ấy chờ lâu không? Hổng ngờ đằng ấy lại đang nói chuyện vui vẻ với chị Trân Châu.”

Vui cái nỗi gì! Lòng nặng nề và buồn kinh khủng đây này! Tên Chan Chan vô tâm kia, nói tớ biết rốt cuộc thì cậu có dành tình cảm nào cho tớ không? Cậu có mong đứa bé này chào đời? Hay đúng như cái chị Trân Châu nói là cậu đồng ý kết hôn chỉ vì hai từ trách nhiệm? Tôi nhận ra mình đang xúc động. Không muốn phải khóc trước mặt hai người đó nên tôi lập tức quay lưng chạy ra khỏi trường mặc phía sau Chan Chan gọi theo…

Chương 33: Ngày 17 Tháng 03. Phá Thai

Ads Ai đó đã từng nói: Nhiều lúc, con người sẽ phải đứng trước những lựa chọn quan trọng trong đời. Và giờ thì tôi đang lâm vào tình cảnh ấy. Chủ nhật hôm nay là một ngày cực kỳ trọng đại của cuộc đời Min Min. Tôi sắp phá thai. Suốt đêm qua tôi đã suy nghĩ rất nhiều và quyết định đi đến lựa chọn này. Tất nhiên, tôi không nói gì với Chan Chan và mọi người trong gia đình chồng, cả Thuý Nga hay cha mẹ ruột. Tất cả đều không hề biết chuyện tôi sắp phá thai. Câu nói của cô chị Trân Châu ám ảnh tôi không ngừng. Mười bảy tuổi mang thai vì một sự cố, tôi đã buồn bã đến mức nào. Tôi đâu muốn như thế. Tôi càng không muốn dùng đứa bé trong bụng trói buộc Chan Chan. Nếu như sự thật, cậu ta cảm thấy baby này là gánh nặng thì tôi thà không để đứa con ra đời còn tốt hơn nhiều. Nó không được chào đón…

Tôi đang đứng ở bệnh viện Phụ sản trung ương. Dù biết phá thai có thể sẽ rất nguy hiểm nhưng lòng vẫn kiên quyết chọn nó. Tôi đã xem kỹ trên mạng là chỉ khi mang thai qua tuần hai mươi hai thì mới khó phá và có mối đe doạ lớn đến người mẹ. Bởi, lúc đó thai to hơn, các bộ phận cơ thể em bé đã cấu thành tương đối hoàn chỉnh, phá đi thì rất thất đức. Chưa kể, đứa trẻ được lấy ra khỏi bụng mẹ sẽ trong tình trạng sống dở chết dở, cực kỳ thương tâm. Xem xong, tôi hơi xanh mặt nhưng thai tôi chỉ mới gần hai tháng, cũng sẽ không có gì đâu.

Tôi đi vào bên trong bệnh viện. Nhìn đâu cũng thấy toàn người là người. Đứng ngồi và nằm trên ghế chật kín. Chắc hẳn phần lớn toàn là bà bầu. Lớn có, nhỏ có. Đủ mọi gương mặt, đủ mọi tầng lớp. Cả biểu hiện trên mặt họ đều rất khác nhau. Vui. Buồn. Hứng khởi. Hồi hộp. Đau khổ. Thậm chí, tôi còn thấy những y tá nam nữ đẩy vội các xe đẩy bệnh nhân. Trên đó là những người phụ nữ chuyển dạ. Hoặc có khi là các em mới ở tuổi vị thành niên. Tôi hơi run một chút nhưng sau đó cũng đứng xếp hàng mua sổ khám bệnh và nộp lệ phía nạo phá thai. Đứng chung với tôi có khoảng vài chục người, trông mặt họ trẻ măng búng ra sữa. Tiếp, tôi đến hàng ghế ngồi chờ. Lòng hồi hộp, tôi đưa mắt nhìn xung quanh. Bên trái tôi là một đôi nam nữ đang thì thầm to nhỏ gì đấy. Qua phải thì tôi thấy hai cô chị tuổi sinh viên vừa nói vừa thút thít với nhau. Cuối cùng, phía đối diện, tôi hơi bất ngờ vì trông một em cỡ cấp II đang ngồi co ro bên mẹ. Đừng nói là bé còn nhỏ vậy mà đã mang thai nha trời. Trông nó thấp thỏm, thỉnh thoảng rù rì với mẹ vẻ lo lắng mà tôi thấy tội ghê. Chẳng rõ vì sao lại để bị dính bầu. Vài phút sau, một trong hai cô chị sinh viên bên phải tôi đứng dậy, theo cô ý tá vào trong thay đồ. Chị còn lại nhìn qua tôi rồi hỏi: “Mới đi lần đầu hả em?”

Tôi gật đầu. Chị tiếp: “Đừng sợ, phá nhanh lắm. Gây tê mà, không đau đâu. Con bạn chị phá lần thứ hai rồi đó. Nó bị bồ đá nên quyết định bỏ con.”

Tôi cười gượng gạo. Chẳng hiểu sao lại thấy buồn buồn. Chợt, đối diện tôi nghe cô bé cấp II hỏi mẹ:

“Mẹ ơi, con phá thai vậy con con nó có trách không?”

“Vớ vẩn, mới hơn ba tháng mà nó biết trách móc gì. Con đừng nghĩ lung tung nữa.”

“Nhưng mỗi ngày con cảm nhận được nó đang sống. Vả lại, phá thai đau lắm. Con sợ.”

Người mẹ chưa kịp đáp lại thì một cô y đi ra gọi cô bé vào. Nó đứng dậy, chân bước run rẩy. Tôi thấy cô bé mếu máo như muốn khóc. Lát sau, bé đó và chị sinh viên ban nãy mặc đồ xong liền nằm lên xe đẩy để y tá đưa vào phòng khác. Cỡ mười lăm phút sau, tôi với mọi người chợt nghe tiếng cô bé cấp II la lớn: “Đau quá mẹ ơi! Con đau lắm, mẹ ơi cứu con!” Tức thì người mẹ xanh mặt đứng bật dậy bước vội đến cửa phòng. Từ bên trong, cô y tá đi ra, sắc mặt khá tệ. Tôi đoán đã có chuyện gì xảy ra với cô bé ấy rồi. Còn chưa kịp xem họ làm gì thì tôi giật mình khi nghe tên mình được gọi. Không hiểu vì sao lúc ấy dù lòng đầy lo sợ nhưng tôi vẫn vào phòng thay đồ. Lúc nhận quần áo bệnh nhân thì tôi chợt thấy những dụng cụ y tế lạnh tanh nằm trên bàn. Mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi thật khó chịu. Tôi siết chặt miếng vải áo trong tay, người cứ đứng đơ ra như khúc gỗ. Tôi nghe giọng nói ồn ào bên ngoài… Tôi nghe cả tiếng la vẫn còn của cô bé cấp II… Tôi còn nhớ lại lời em ấy hỏi mẹ: Phá thai vậy con con nó có trách không? Mỗi ngày con cảm nhận được nó đang sống…Và bất chợt tôi nghe âm thanh kỳ lạ bên tai mình. Là âm thanh từ một thứ rất quan trọng với tôi đang hình thành. Nhịp đập của đứa con trong bụng. Sự sống nhỏ nhoi vẫn tồn tại qua từng hơi thở. Cô y tá giục tôi thay đồ nhanh. Tôi nhìn cô rồi lắc đầu và thả rơi bộ quần áo xuống đất, chạy vụt ra khỏi phòng. Tôi biết mình đang đứng trước sự lựa chọn khó khăn của cuộc đời. Nhiều lúc, bản thân thật sự không hiểu vì sao lại làm vậy. Và đôi khi vì một phút nông nỗi sẽ khiến mọi thứ trở nên quá muộn. Cuối cùng thì lúc đầu óc đã tỉnh táo trở lại thì tôi chợt nhận ra mình đang ở trên xe buýt về nhà. Trong bụng tôi, đứa bé vẫn còn. Nhẹ nhõm.

Tôi bước vào sân

Trang: [<] 1, 36, 37, [38] ,39,40 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT