watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:01 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10198 Lượt

thận!

“Ây, sao vội vậy? Ở lại chơi với bọn tớ tí. Hay là thế này, mời cậu qua nhà tớ ăn tối xem như trả ơn cậu. Có cậu ấy đi nữa.”

Kỳ này thề, nếu con Thuý Nga còn bỏ rơi tôi lần nữa thì tôi cho nó một năm húp cháo. Mà nó có bình thường không khi mời Chan Chan về nhà dùng bữa tối vậy trời? Con bạn này mê trai quá hoá rồ, quên mất tôi với cậu ta là kẻ thù không đội trời chung.

“Đằng ấy đã mời thì đằng này không từ chối.” – Chan Chan kín đáo nhìn qua tôi, cười một cách bí hiểm.

Tôi biết ngay chắc chắn tên Chan Chan có âm mưu. Thế nhưng “bệnh” Thuý Nga nặng lắm nên sẽ không nghe lời tôi khuyên nhủ đâu. Giờ mong có xét đánh trúng thì hoạ may mới mong nó tỉnh ra.

… Cha mẹ Thuý Nga thường xuyên vắng nhà, nó lại là con một nên sống trong ngôi nhà hơi to to thế này quả là buồn. Giá mà tôi có thể tống hai thằng em qua để nhà tôi bớt ồn ào. Nhưng như thế thì tội con Thuý Nga bởi chắc chắn nó sẽ không chịu nổi cảnh thằng Vinh trét cức mũi tùm lum cùng thói quen thô bỉ của thằng Hoàng mỗi sáng sớm: vác ghế ra ban công ngồi cạo lông chân. Nhiều lúc tôi cũng thường qua nhà Thuý Nga ngủ, phần vì giúp nó đỡ buồn phần vì tôi chả muốn mình bị đánh thức bởi đám gà luôn miệng quác quác ở nhà. Nhắc đến là nản!

“Tối nay con ngủ cùng với Thuý Nga, cả nhà khỏi chờ con.”

Báo cáo xong tình hình, tôi cúp máy rồi ngó sang bên cạnh thấy Thuý Nga ngồi sát rạt Chan Chan. Hoá ra có “thứ keo” còn dính chặt và “siêu bền” hơn keo dán chuột. “Keo” này gọi tên là: Thuý Nga thấy trai đẹp! Chuyện này cũng không lạ bởi vốn nó mê Chan Chan lâu rồi. Hot boy của trường mà.

“Cậu cứ tự nhiên, Chan Chan?”

“Cám ơn cậu.”

“Cậu đi đâu về trễ vậy?” – Thuý Nga tò mò.

“Tớ mới từ lớp học võ về, tình cờ đi qua chỗ khi nãy thì thấy Min Min và một cô bạn bị đám con trai chặn đường chọc ghẹo nên đến giúp.”

Phải không đó? Hay mày thông đồng với đám mọi rợ ấy chơi bà để trả đũa vụ hôm qua? Tôi bắt chước mấy diễn viên trong phim là khẽ nhếch mép cười kiểu miệt thị thấy rõ.

“Cậu với Min Min thân lắm hở?” – Giọng con Thuý Nga càng lúc càng dẻo.

“Tất nhiên! Tớ thường đạp xe đi học ngang qua nhà Min Min. Nhà cậu ấy có cây mai đẹp dễ sợ!” – Chan Chan cố tình bêu rếu cái vụ lần đó đây mà.

“Vậy mà Min Min chẳng nói gì với tớ hết.”

“Bạn bè thân mà giấu giếm như thế không tốt chút nào.”

“Ừ, Min Min coi vậy có nhiều tật xấu lắm. Tớ kể cả ngày cũng chả hết.”

“Tớ muốn nghe lắm đấy.” – Trông

vẻ mặt khó coi của tôi, thằng Chan Chan độc địa.

“Ok, được mà được mà. Khi nào rảnh sẽ kể.”

Thuý Nga vừa nói cười vừa cùng hùa theo tên Chan Chan nói xấu tôi. Cơn bực tức bốc lên tận não và tôi tự hứa với lòng: lần sau không mềm yếu up một tấm nặn mụn mà up cả chục tấm toàn những cảnh thô bỉ của con Thuý Nga lên trang mạng xã hội mới hả dạ.

Bữa tối này tôi nuốt chả nổi. Còn con Thuý Nga thì nói hăng say nhất, đến nỗi nước bọt cứ bay vèo vèo vào mặt Chan Chan trông mà tội. Lắm lúc thấy cậu ta gật đầu liên tục ra điều hiểu những chuyện Thuý Nga kể nhưng tôi biết cậu ta chả hiểu cái đếch gì hết vì lúc đó mặt Chan Chan so với con bò không khác nhau là bao.

Khoảng hơn một tiếng sau, ba chúng tôi bắt đầu cảm giác chóng mặt choáng váng đến kỳ lạ. Kiểu này giống hệt như bị say rượu! Rất nhanh, tôi và Chan Chan nghe Thuý Nga kêu.

“Trời ơi! Mình lấy n

nhầm chai rượu nho của cha!”

Thảo nào… Giờ thì vui chưa? Con Thuý Nga mê trai quá mắt loà hay dây thần kinh phân biệt nước ngọt với rượu của nó bị đứt rồi??? Tôi toan hỏi Thuý Nga trong tủ lạnh có sữa không vì sữa giúp giải rượu thế nhưng nó đã nằm vật ra sàn bất tỉnh tự lúc nào. Cũng phải, ban nãy vừa nói vừa uống một lèo mười ly rượu nho nên giờ chịu đâu nổi.

“Để tớ xuống dưới nhà coi tủ lạnh có sữa không…”

Mau chóng đứng dậy như vì cơn choáng khiến đôi chân đứng không vững nên ngay lập tức tôi ngã nhào. May thay, Chan Chan kịp đỡ lấy tôi. Hậu quả, cả hai nằm đè lên nhau ngay trên chiếc giường êm ái của Thuý Nga. Một cú đáp có thể xem là định mệnh.

“Min Min, nhìn gần trông cậu dễ thương lắm.” – Chan Chan nói với giọng của kẻ say.

Còn tôi thì tự dưng cười hắc hắc vì lần đầu tiên nghe tên Chan Chan dở dở ương ương khen. Rồi tiếp theo tôi cảm nhận môi mình âm ấm. Hình như là một nụ hôn. Nhưng sau đó tôi không còn nhớ gì nữa cả… Chẳng hề ngờ rằng cái đêm ấy đã làm cuộc sống vô vị của tôi thay đổi hoàn toàn.

Chương 6: Ngày 25 Tháng 01. Sáng Sớm Tỉnh Dậy Rồi… Khóc Thét!

Ads BỐP! Bàn tay ai đó đập mạnh vào mặt làm tôi giật mình tỉnh giấc. Đau quá đi! Tiên sư cái thằng nào mất dạy dám đập vô mặt bà muốn vỡ mồm! Bà thề làm cho mày đến cháo cũng không húp nổi! Mắng khốc liệt cái tên kia xong, tôi mau chóng mở mắt ngồi bật dậy. Đầu đau như búa bổ. Chợt nhớ đêm qua uống rượu. Tôi đưa mắt nhìn xung quanh. Thấy căn phòng nửa lạ nửa quen. Đúng lúc có người ngồi dậy ngay bên cạnh. Tiếp đến, tôi nghe giọng Chan Chan vang lên vẻ ngái ngủ: “Sáng rồi sao?”

Tôi liền quay qua. Tỉnh ngủ và mắt mở thao láo khi thấy Chan Chan ở trần, quấn tấm chăn ngang hông đang ngồi gãi đầu soàn soạt cùng gương mặt mơ mơ màng màng. Chuyện gì thế này? Sao cậu ấy lại ngủ kế bên tôi? Không nghĩ nhiều, tôi mau chóng chuyển hướng nhìn xuống người mình… Khóc thét! Tôi không mặc gì hết và cũng quấn chăn ngang ngực. Vậy nghĩa là đêm qua, tôi với tên Chan Chan đã cùng nhau ư???

“ÔI MÁ ƠI!” – Tôi hét lên thật to, muốn điều lên tận thiên giới.

Chan Chan giật bắn mình, lật đật xoay sang bên hỏi tôi với kiểu chưa hề hay biết chuyện kinh khủng gì vừa xảy ra đêm qua:

“Cái… cái gì vậy? Đằng ấy thét kinh thế?”

“Tớ không biết đâu! Tối qua cậu làm gì tớ rồi?”

“Làm gì là làm gì?”

Mím môi vì tức giận, tôi liền kéo phăng tấm chăn trên người Chan Chan ra để cậu ta nhìn cho rõ thiệt rõ cái tấm thân “mỹ miều” của mình ngay lúc này. À đấy! Tôi nghĩ có sai đâu nào. Chan Chan hoàn toàn trần như nhộng. Trông cậu ta chẳng khác nào thằng cu bị mẹ lột hết quần áo để bắt đi tắm.

Sau vài phút ngỡ ngàng và đầu óc bắt đầu định thần lại mọi việc thì Chan Chan mới đưa mắt nhìn qua tôi cũng đang trong bộ dạng thảm thương chẳng kém.

“ÔI CHÚA ƠI!” – Chan Chan gào lên, lần này thì ra khỏi vũ trụ.

Đến nỗi, con Thuý Nga còn ngủ với nước dãi chảy đầy cũng phải hết hồn bật người dậy. Hình như chưa tỉnh ngủ hẳn, nó hoang mang hỏi trong bấn loạn:

“Gì? Gì? Gì? Có cướp của giết người hả? Hay bọn khủng bố bỏ bom?”

Đang ngu ngơ ngớ ngẩn thì chợt Thuý Nga ngừng lại vì đã thấy tôi và Chan Chan ngồi trên chiếc giường, hiển nhiên trong tình trạng cực kỳ tệ hại.

“Á! Á! Á! Á! Á! Á! Á! Á! Á! Á!”

Công nhận, tôi muốn vả cho con Thuý Nga mười cái bạt tai để trả đũa lại mười tiếng kêu khủng khiếp dã man của nó dễ sợ.

… Ba chúng tôi ngồi thành vòng tròn, đứa này đối diện đứa kia, im thin thít. Hiển nhiên là ba đứa đang cố lấy bình tĩnh đồng thời nhớ lại đêm qua đã xảy ra chuyện gì. Có ai đó cho tôi biết việc này là thế nào không chứ?

“Hôm qua chúng ta uống nhầm rượu nho của cha tớ, sau đó tớ chả nhớ gì nữa. Còn hai cậu, tại sao lại nằm chung giường và không mặc quần áo?”

Nghe câu “hỏi cũng như không” của Thuý Nga là tôi bực bội. Tôi mà biết cái quái gì diễn ra đêm qua giữa mình với Chan Chan là tôi nguyện làm cháu nó! Con này tào lao! Nếu mọi thứ đều rõ ràng thì tôi đau cần khổ sở như hiện giờ.

“Chà, không hay rồi. Lỡ hai cậu đã… đã cùng nhau làm chuyện ấy thì mệt đấy.”

Thuý Nga nhìn tôi với cả Chan Chan bằng ánh mắt như muốn báo không khéo sắp tới sẽ xảy ra một viễn cảnh vô cùng tệ hại!

“Tớ thật sự không nhớ mình đã làm gì Min Min. Tớ say quá thì phải.”

Câu nói buồn bã từ phía Chan Chan khiến tôi muốn khóc. Ngay cả cậu ta cũng chẳng nhớ bản thân có “đụng chạm” gì đến tôi hay không thì biết làm sao đây? Nhưng với tình trạng “thời tiền sử” ban nãy của hai đứa, nguy cơ cả hai đã quan hệ là chiếm hơn 90% rồi. Còn 10% còn lại thì hên xui. Trời đất ơi!

“Giả sử cả hai đã quan hệ thì điều lo lắng nhất chình là mang thai ngoài ý muốn. Eo ơi!” – Thuý Nga nói câu chí lý ghê.

“Hả? Mang thai ư?” – Tôi nuốt nước bọt nhìn qua Chan Chan, cậu ta cũng đang nhăn mặt khi nghĩ về việc phải làm cha khi mới 17 tuổi.

“Giờ có ngồi đây suy đoán cũng bằng không, cách tốt nhất là Min Min nên đến bệnh viện kiểm tra xem màng trinh còn hay mất.”

“Lỡ… tớ mất thì sao?” – Tim tôi đập dữ dội khi hỏi câu ấy.

“Thì đơn giản, nghĩa là hai cậu quan hệ rồi.” – Con Thuý Nga tỉnh bơ – “Tiếp, cậu nên chuẩn bị chờ xem mình có mang thai không.”

“Bằng cách nào?”

“Trời ơi, sao bà ngu dzậy? Thì dùng que thử thai.”

Nếu không phải vì đang khổ sở vật vã với hai từ mang thai kia thì tôi đã cho con bạn mất nết Trần Thuý Nga méo mặt vì dám chửi tôi ngu. Không an ủi bạn thì thôi, nó còn thừa cơ hội trèo lên đầu lên cổ tôi mắng sa sả thế à?

“Chắc đành vậy.”

Tôi vừa buông xong câu não nề thì bên cạnh, tên Chan Chan vò đầu soàn soạt rồi thở ra một tiếng thật mạnh lẫn sầu thảm: “Haizzz!”

Sau khi bàn bạc xong, ba chúng tôi thống nhất đưa ra quyết định: hôm nay nghỉ học

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT