watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:35 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 16871 Lượt

là đánh cược xem người nào thắng trận.

Những người đặt Bùi Quang là những người có lối sống hời hợt và cẩu thả, không chịu dùng mắt quan sát!

Bởi vì lần nào kết thúc cuộc chiến cũng là cảnh Bùi Quang mặt hằm hằm bỏ đi giữa chừng để lại chị Minh Thư đứng sau đầy kiêu hãnh còn với theo…mắng!

– Anh đặt Bùi Quang!

Đấy! Thế là trường học lại có thêm một nam sinh yếu kém rồi đấy!

Tôi không thể không bỏ ra chút ít thời gian mà cảm phiền thay cho người vĩ đại đã gây dựng nên trường học này!

Tôi với Trúc Vũ quay phắt người nhìn…

Mạnh Vũ đứng bên cạnh hai đứa tôi từ lúc nào, cười cười nhìn về phía đôi dở dở ương ương kia.

Quăng cho Mạnh Vũ cái nhìn đầy xem thường, hai đứa tôi lại tập trung quan sát thế trận.

Ối…

Tôi nghệt mặt, mắt tròn xoe nhìn Bùi Quang đang đặt tay ngang eo chị Minh Thư…

Kèm theo động tác thân mật ấy là ánh mắt dịu dàng và nụ cười âu yếm.

Oa…

Tôi bịt miệng lại!

Không phải tôi đang ngạc nhiên mà là lo lắng!

Có phải bị mắng tới choáng váng nên Bùi Quang…anh khùng luôn rồi phải không!!!

Nếu không thì tại sao lại thay đổi đến chóng mặt thế kia!!!

Có một ý nghĩ chợt lóe lên…

Đúng rồi! Bùi Quang là sử dụng chiến thuật mới đây mà!

Quá thâm hiểm!

Xem kìa, chị Minh Thư đang không biết phải làm thế nào, đứng sững người.

Không khí xung quanh trở nên thật yên tĩnh.

Tôi hồi hộp chờ đợi…

Bùi Quang cúi người, chiếc khuyên tai nhỏ bên trái lóe sáng.

“… ”

Tôi đánh rơi nhịp thở, mắt không tin nổi vào cảnh tượng trước mắt!

Gì…gì đấy!

Bùi Quang đang hôn chị Minh Thư vô cùng đắm đuối!

Mất vài giây im bặt để nén đi sự ngỡ ngàng, cả sân bắt đầu vỡ òa, hét lên những tiếng chói tai:

– Aaaa, giết nhau rồi!

– Trời ơi, có nhìn nhầm không đấy!

– Hôn mạnh hơn đi Quang ơi, dùng hết sức đi nào!

– Minh Thư phối hợp chút đi chứ!

– Phải rồi, ôm Bùi Quang chặt hơn đi!

– Mau, chụp ảnh, quay phim! Mau!

“…”

Tôi cứ tưởng chị Minh Thư phải giãy dụa, kêu la như tôi nhưng chị ấy…chị ấy lại đi ôm Bùi Quang, mắt còn nhắm lại như hưởng thụ…

Cảnh này…quá không trong sáng…

Không thể để những cái đầu non nớt của chúng tôi bị vấy đen được!

Tôi lấy tay bịt mắt Trúc Vũ, Trúc Vũ lấy tay bịt mắt tôi.

Qua khe hở từ bàn tay Vũ, tôi thấy…

Sân trường rực nắng, hai người ấy ôm lấy nhau, hôn thật mạnh liệt!

Mạnh Vũ gỡ tay hai đứa tôi ra, nháy mắt:

– Anh thắng nhé!

Hai đứa tôi mất hồn gật đầu nhìn Bùi Quang thả chị Minh Thư ra, đe dọa:

– – Lần sau cô cứ to miệng đi! Xem chừng đấy!

Lần đầu tiên thấy chị Minh Thư không đối lại mà chỉ im lặng.

Bùi Quang rõ ràng là lách luật, chơi bẩn mà! Thấy thua mãi nên mới dùng đến cách này!
Hừ…

Tôi đang ấm ức thay cho chị Minh Thư thì chợt…

Chị Minh Thư hai tay vòng qua cổ Bùi Quang, nhún người…hôn Bùi Quang còn mạnh liệt hơn…

Sân trường tĩnh lặng không một tiếng động…

Tất cả đều bị choáng váng…

Chị Minh Thư trả thù xong, nhìn Bùi Quang xem thường:

– Lần sau anh cứ bỏ đi xem! Tôi sẽ hôn đồ chết bầm nhà anh đến chết!

“… ”

Cách này mà cũng dùng được thật đúng là…hết hiểu nổi! Mà cũng phải, đã bao giờ tôi hiểu được hai người ấy đâu cơ chứ…

Trên bảng thông báo mấy ngày sau đó đều dán ảnh tình cảm của Romeo vàng chóe và Juliet to miệng với lời tựa – Hôn từ trưa nắng gắt đến chiều nắng tắt.

***

Tòa cao ốc màu đen hùng vĩ mang theo sự huyền bí như là một cá thể riêng biệt tách khỏi thành phố ngày hè đầy nắng vàng…

Tầng cao nhất nơi ấy chứa khí lạnh đến kinh người…

Không gian tĩnh lặng.

Hương cà phê dịu nhẹ thoang thoảng…

Hương trà thơm phảng phất khắp gian phòng…

Có vệt nắng chiếu qua cửa kính phản quang làm ánh lên tia sáng mạnh mẽ từ chiếc khuy hiệu màu vàng nơi ngực áo.

Thứ ánh sáng lạnh lẽo đầy mạnh mẽ ấy xuyên thẳng vào người đối diện.

Ánh mắt anh tối lại, sẫm một màu tàn nhẫn.

Thứ bóng đêm ngự trị nơi mắt anh đen kịt như muốn nhấn chìm hết thảy mọi thứ.

Dáng vẻ của anh đầy cao ngạo và uy quyền.

Xung quanh anh toát ra một sức mạnh ma quái đầy đáng sợ khiến người khác phải nín thở, thậm chí là thất kinh!

Không khí theo từng hơi thở lạnh lẽo của anh mà hạ xuống dần…

Bên cửa sổ, người mặc trang phục màu đen miệng đã không còn nhai cao su.

Đôi mắt tinh ránh vụt qua một tia kì lạ…

Choang!

Dưới sàn nhà, mạnh vỡ của chiếc ly sứ văng tung tóe.

Nước trà thơm bắn tứ phía.

Người phụ nữ ngồi nín lặng, cả người run rẩy đầy sợ hãi.

Dưới anh nhìn sắc lạnh của anh, bà ta không còn chịu được nữa, thần trí của bà đã bị dồn ép đến nơi tận cùng của địa ngục tối tăm…

Anh điềm đạm đưa tách cà phê lên miệng uống.

Mỗi một động tác tao nhã của anh đều như cất giấu những lời cảnh báo cho thảm cảnh tàn khốc mà ai đó sắp phải gánh chịu.

Mùi hương dịu nhẹ từ anh phảng phất…

Chiếc khuy hiệu màu vàng phát ra thứ ánh sáng băng giá và sắc bén…

Anh đứng dậy, một tay đút túi, vẻ mặt tĩnh lặng không để lộ bất kì cảm xúc nào.

Bóng đêm dày kịt chiếm ngự nơi đáy mắt của anh…

Từng âm điệu trong chất giọng trầm của anh đều thật lạnh lẽo và đáng sợ như đẩy người khác rơi xuống vực thẳm không đáy:

– Các người lấy đi của cô ấy một năm!

Đôi chân dài sải những bước vững chãi thấp thoáng vẻ cao ngạo đầy ngang tàn.

Với giọng điệu thờ ơ, anh chậm rãi nhả từng chữ một cách bình thản:

– Tôi lấy đi của các người cả đời!

Thoáng chốc, thân người cao lớn của anh đã biến mất sau cánh cửa màu tro tàn.

Hương cà phê vẫn còn đọng lại thoang thoảng…

Mùi vị lạnh lẽo của anh vẫn còn ngự trị nơi không gian yên tĩnh…

Người áo đen miệng lại nhai cao su, khẽ huýt sáo.

Còn người phụ nữ vẫn ngồi bất động, đôi mắt trống rỗng như đã bị lấy đi mất sinh mạng.

Người áo đen hướng bà ta, cười lạnh:

– Bà nên cảm thấy may mắn! Tôi vẫn chưa để thủ lĩnh biết một điều!

Người áo đen quay lưng về phía bà, anh đưa mắt nhìn xuống phía dưới.

Chiếc xe thể thao màu đen rất nhanh đã chỉ còn là một điểm chấm nơi cuối đường…

Vẻ mặt anh đanh lại, đôi mắt tinh ranh ngập tràn sự phẫn nộ, tay chạm vào chiếc khuy hiệu bạc bí ẩn:

– Hoài Mai, bà chính là kẻ đứng sau vụ bắt cóc tại Nhật năm đó!

Lớp học ngày hè nóng bức đầy ngột ngạt… Hai dãy bàn ghế xiêu vẹo xếp chồng chéo nhau đầy lộn xộn. Phòng học bây giờ chất đầy những thể xác uể oải và cả những tinh thần rệu rã đang không ngừng quằn quại. Người thì nằm ườn trên bàn, vẻ mặt chán đời nhìn quanh quất, đến sách giáo khoa cũng không buồn mở. Người thì chân gác lên ghế, tai nghe nhạc xập xình, tay ấn PSP lia lịa. Người thì lười biếng chép được vài chữ rồi lại thả bút xuống, một lúc sau thì gục mặt ngủ…. Ngay đến lớp phó Trúc Vũ kế bên tôi cũng vừa ăn bim bim vừa say sưa đọc báo. Tôi thở dài nhìn quanh cái lớp bê bối này. Phải gần hai tháng nữa mới nghỉ hè mà chưa gì họ đã ném phăng việc học vào một xó xỉnh nào rồi. Tôi lắc đầy ngán ngẩm rồi ngồi thẳng người, …

***

Ngày hè khuất gió…

Căn phòng kính thoáng đãng đầy yên tĩnh.

Chiếc rèm cửa mang màu trắng đơn nhã được khép lại.

Trên chiếc ghế xoay, một chàng trai có mái tóc đen ngắn, gương mặt điển trai hoàn mĩ nhưng nơi đôi mắt sâu thẳm của anh chỉ có sự lạnh lẽo.

Tay anh xoay chiếc bút một cách điêu luyện, mắt dán vào tập văn kiện dày cộm trên bàn.
Thần thái anh tĩnh lặng, dáng vẻ pha lẫn sự thờ ơ.

Cánh cửa kính được nhẹ nhàng mở ra…

Một người đàn ông mang phong thái điềm đạm, khuôn mặt đầy những nét cương nghị bước vào:

– Duy Phong, lát nữa ta cùng cháu đi dự hội nghị!

Tiếng lật giở giấy tờ ngừng phát ra.

Anh dời mắt khỏi đống giấy, nhìn người trước mặt gật đầu, giọng nói không cảm xúc nhưng khóe miệng nâng lên thành nét cười kiêu hãnh:

– Welcome back! Chào mừng chú!

Lần này thì người chú Duy Thức thật sự đã trở về rồi.

Thời gian gần đây, người trong giới đều đã ít nhiều ngầm biết tớ sự trở lại của bậc kỹ sư thiên tài Hoàng Duy Thức qua chuỗi loạt những nhà cao tầng nằm ở ngay trung tâm khu đô thị mới thuộc quyền sở hữu của tập đoàn Khánh Phong!

Sau mười năm ròng rã, ông sẽ đánh dấu sự trở lại của mình bằng việc chính thức xuất đầu lộ diện tại cuộc hội nghị chỉ bao gồm những nhân vật trọng yếu trong lĩnh vực kinh doanh mang qui mô tầm cỡ quốc tế!

Những ngày tháng ông là Hoàng Anh Nhật sắp qua rồi.

Ông nở một nụ cười nhàn nhạt…

Đợi đến khi Vy Anh thật sự nhớ lại mọi chuyện, Hoàng Anh Nhật sẽ vĩnh viễn biến mất.
Còn bây giờ, ông vẫn cứ là kỹ sư thiên tài Hoàng Duy Thức và người bố vĩ đại Hoàng Anh Nhật.

Ông có cách để Vy Anh không thể biết tới bí mật chưa đến hồi bật mí này…

– Ta vắng mặt lâu thế rồi, cái danh kỹ sư thiên tài đã ai chiếm mất chưa nhỉ?

Duy Phong ra vẻ nghĩ ngợi vài giây rồi nghiêm túc đáp:

– Hoàng Anh Nhật, bố vợ của cháu.

Hoàng Duy Thức cười lớn, ông ngồi xuống chiếc ghế bên

Trang: [<] 1, 101, 102, [103] ,104,105 ,110 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT