watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:35 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 16861 Lượt

đã không hề do dự mà tóm lấy anh ta…

Thế là anh đã được chuyển sang gian phòng ngay kế bên.

Nơi này được một người có danh tiếng tầm cỡ hẹn trước nhưng vì người đó tới muộn nên người quản lí đã nhân cơ hội mà tráo phòng.

Tốt rồi, bây giờ thì không có nến thơm, hoa hồng ngọt ngào nữa, nhưng lại đâu ra một giàn nhạc xập xình cùng tên DJ bụi bặm.

Vậy là…

Minh Thư đã mê mẩn tới mức xem anh như không khí thế này đây!

Có chết anh cũng không tin nổi cô ta lại có máu nghệ thuật kiểu này.

Anh mất kiên nhẫn lên tiếng:

– Này, ăn gì đi!

Minh Thư liếc anh một cái rồi vớ bừa vài thứ cho vào miệng.

“… ”

Bùi Quang nén giận, cầm ly rượu uống một hơi.

Những món này đều là do anh tỉ mỉ dặn dò đầu bếp trưởng ở đây chế biến cho đúng với khẩu vị của cô ta đấy nhé!

– Ngon không?

Minh Thư lắc đầu, bĩu môi:

– Nghe thể loại nhạc này mà ăn mấy đồ kiểu vậy chả tiêu nổi!

Bùi Quang nâng mi nhìn Minh Thư đầy nguy hiểm:

– Thế cô nghĩ ăn gì sẽ tiêu?

Minh Thư vênh mặt tỏ vẻ không sợ, đáp:

– Ốc luộc, bánh bò, bún riêu, …

Biểu cảm trên khuôn mặt Bùi Quang trở nên mờ mịt, cau mày đầy khó hiểu.

Minh Thư liếc xéo anh:

– Đúng là đồ không am hiểu nghệ thuật. Nghe nhạc hoang dã thì phải ăn cái gì đó cũng thật hoang dã!

– Cô lấy cái lí lẽ vớ vẩn này ở đâu ra?

– Ở ngay chính bản thân tôi chứ đâu!

– Dẹp! bản thân cô thì to miệng chứ có gì hơn? Bớt nói, ăn đi!

– Ăn không vào, tôi nói rồi, nhạc này không ăn được mấy thứ cao lương mĩ vị.

Bùi Quang nhìn Minh Thư với ánh mắt đầy bực dọc, sau đó hướng tên DJ mà quát:

– Cút ngay!

Anh chàng DJ sững người một lúc rồi lầm lũi rút đi. Lúc ra khỏi phòng, anh ta đụng phải nhóm nhạc công cũng đang tiu nghỉu đi ra từ phòng kế bên! Họ là những chứng nhân vô tội trong hai cuộc gặp mặt kì quái nhất thế gian này! *** Vừa mới buông ra câu khen mỉa ấy là một cô gái rất đỗi xinh đẹp, mái tóc nâu nhạt ôm lấy gương mặt thanh tú được điểm phấn hồng phớt, đúng chuẩn một mỹ nữ! Dáng người của cô thì lại thêm phần…bốc lửa. Chiếc áo lệch vai để lộ bờ vai trắng mịn và một phần khoảng ngực, chiếc váy ngắn ôm sát lấy đôn chân thon dài. Đúng chuẩn…siêu mẫu! Tôi và Vũ không kìm được mà nhìn chằm chằm… Lại nhớ đến chuyện lúc hai đứa thay đồ xong, thư kí Hoàng nhìn chúng tôi một lúc rồi ôm đầu mà hét lên: – Ba vòng của hai bạn ở đâu hả!!! So…
sẽ bị mất sạch!

Cô ấy khoe hay không liên quan gì đến anh ta, chẳng phải anh ta cũng không dứt mắt được khỏi nơi đó hay sao!

Cứ làm như mình trong sạch lắm không bằng!

Thư kí Hoàng đột nhiên ghé tai tôi thì thầm:

– Bạn Vy Anh xem mà cẩn thận vào nhé, cô ta có 3 vòng đúng chuẩn của Duy Phong đấy, không sai lấy một milimét nào đâu!

Biết mà…đã mất hết mặt mũi luôn rồi…

Qua lời tố cáo của thư kí Hoàng, tôi không thể ngăn mình đưa mắt nhìn cô ta thật kĩ…rồi lại đưa mắt tự nhìn xuống mình…bây giờ tôi mới định nghĩa chính xác được thế nào là khác- biệt- hoàn- toàn!

Tôi bặm môi, vẻ mặt phút chốc đã trở nên thật khó coi.

Hoàng Duy Phong đúng là đồ sở khanh! Mê gái!

Thì ra tiêu chuẩn của anh ta lại…sexy như thế! Đồ đen tối!

Đã bực sẵn lại thêm dáng vẻ coi khinh mà cô ta dành cho mình, tôi hít một hơi sâu sau đó chớp mắt:

– Phải rồi anh yêu! Có gì đâu mà khoe!

Cho cô ta hết vênh váo đi, hứ!

Cô gái kia vuốt vuốt tóc, đôi mắt ngập sự chế giễu nhìn vào nơi nào đó của hai đứa tôi, cười:

– Chứ không phải là không có à?

Tiếng nhạc ầm ỹ thoáng tiêu tan khiến không gian yên tĩnh trở lại.

Hừ, để xem máu nghệ thuật hoang dã của cô ta có còn bộc phát được nữa không?

Cơn tức giận của Bùi Quang nguôi dần đi, anh nhìn Minh Thư còn đang mất hứng thì giọng bớt khô hơn:

– Giờ thì tiêu nổi rồi!
Nhạc với nhẽo, biến hết cả đi rồi cô ta lo mà ăn đi thôi!

Dám đem những món này so với ốc luộc, bún riêu vỉa hè?

Cô ta đúng là đồ đầu đất!

Minh Thư ngẩn người nhìn Bùi Quang từ trước đến nay vẫn luôn cư xử thật hống hách và tùy ý.

Anh ta là ai nào?

Vứt cho co cái hẹn vào đúng thời gian thi cử, làm cô bận tối mặt cũng phải sắp xếp thời gian dành cho anh ta.

Như thế chưa đủ…

Nhà hàng này thuộc dạng xa xỉ, làm cô không chuẩn bị trước mà ăn mặc nguyên bộ áo thun quần lửng đến đây để người ta nhìn cô như quái vật.

Đã thế anh ta còn thật nhỏ mọn.

Rõ ràng là cô rất rất xúc đông trước gian phòng được trang hoàng thật long lanh kia nhưng mà chả lẽ, Minh Thư như cô mà phải đi khen hay tỏ ra kinh ngạc như mấy cô nàng tầm thường khác ư?

Còn lâu!

Lại còn trước mặt tên chết bầm này ư?

Còn lâu!

Thế là cô phải bất đắc dĩ mà thốt ra câu chê bai đó, cô thừa nhận một phần gây đến chuyện này cũng vì bản chất…không mắng người không chịu được của mình!

Dù sao đi nữa thì cô cũng mắng anh ta nhiều rồi, anh ta cũng nên…thích nghi đi chứ, sao cứ phải chấp nhặt, kéo cô ra khỏi bầu không gian thơ mộng đó và đẩy vào nơi…kinh dị này.

Được thôi, lần này cô yên phận, ngồi im và tập trung vàn giàn nhạc ầm ầm kia.

Mặc dù đã rất dị ứng với mấy thể loại nhạc quái gở này nhưng do cô không muốn mình bị ném sang nơi nào khác nữa hay thậm chí là ra ven đường nên giả vờ như thích lắm.

Cũng may, anh chàng DJ kia đẹp trai nếu không…chút ánh sáng còn sót lại của cuộc hẹn bi thương này vụt tắt mất.

Mọi chuyện tưởng như là đã ổn, cô cũng đã chịu đựng đến cùng rồi vậy mà hắn lại dám…đuổi anh chàng kia đi, dám dập tắt thứ ánh sáng kia đi!

Đã vậy, cô sẽ lôi hắn vào bóng tối…

Minh Thư sa sầm mặt, lớn tiếng mắng:

– Ăn vào cái gì mà ăn vào. Nhìn thấy mặt anh là tôi hết muốn ăn rồi, cái gì cũng không tiêu được đâu. Hừ, đồ chết bầm.

Đã quen với cái thói mắng te tua của người to miệng này nhưng Bùi Quang vẫn như muốn phát điên, anh là muốn cô ta ăn, ăn và ăn cơ mà. Sao cô ta cứ phải la hét ầm ỹ thế kia.

Bùi Quang kìm lửa giận, nói một cách chậm rãi:

– Tôi không muốn cãi cọ trong buổi hẹn hò đầu tiên!

– …
*****

Quá đáng lắm!

Cô ta…cô ta dám nói thẳng thừng như thế!

– Ai bảo là không có chứ?

Trúc Vũ đột nhiên biện hộ với chất giọng tức tối.

Ồ…Chẳng phải lần trước anh từng bảo rằng tiêu chuẩn của Mạnh Vũ cũng không phải là Trúc Vũ đấy ư?

Cô ta nói như vậy khác nào là đang động chạm tới vết thương sâu kín của Vũ chứ…

Hừm…Cô nàng kia sao cứ đem sự tự tin yếu ớt của hai đứa tôi ra mà khiêu khích thế kia!

Thư kí Hoàng không ngờ chúng tôi lại phản ứng mạnh mẽ như thế, sững người một lúc rồi lấy lại ngay phong thái cợt nhả:

– Em yêu à, không có cái này thì có cái khác. Không phải hai em có bề ngoài rất dễ thương đấy sao?

Phì!

Thư kí Hoàng vừa dứt lời thì một loạt tràng cười đồng thanh vang lên!

Phía đối diện, mỹ nữ kia không màng đến hình tượng mà cười ha ha, tay lại còn đập đập lên bàn!

Những nhân viên phục vụ đang bưng món đến cũng nín cười, liếc trộm hai đứa tôi rồi nhanh chóng rời đi.

Không gian thoáng chốc được bao phủ bởi bản tình ca kinh dị hỗn độn do nhóm nhạc công…run tay!

Tất cả mọi người khi ghe xong phát ngôn của thư kí Hoàng thì đều không nhịn được cười!

Tôi cắn môi, nhìn những hộp thủy tinh rải đầy canh hoa mà mặt trở nên bí xị.

Thật ra…Vy Anh rất dễ thương và đáng yêu mà, tạm thời do bị hóa trang nên vẻ đẹp của tôi mới bị che dấu đi một cách tàn nhẫn như thế đấy chứ!

Những lời trách móc dành cho mấy người kia bị tôi gạt phăng sang một bên, bởi người tạo nên cục diện bi đát này là tên oan hồn đáng ghét!

Thư kí Hoàng có thể lấy kinh nghiệm giao tiếp dày dặn của mình ra để bẻ câu chuyện sang hướng khác mà, sao lại chọn cách chọc ngoáy để rồi lôi hai từ dễ thương ra hình dung tôi và Vũ lúc này!

Có khác gì tự biến mình thành trò cười không!

Vì thế, tôi làm sao trách được người khác đây, nếu là tôi thì tôi còn cười đến ngã lăn kìa!

Chỉ có điều, tôi không chấp nhận được những lời lẽ xấu xí từ mỹ nữ xinh đẹp kia.

– Tôi rất ghét những thành phần ăn bám!

Tôi thừa thông minh để hiểu rằng cô ta đang ám chỉ tôi và Vũ giống như những nàng kiều nữ, bám sau gót đại gia…

Thật kì lạ là tôi không hề cảm thấy tức giận một chút nào cả!

Đối với người tính tình khó chịu, luôn dùng con mắt kiêu ngạo của kẻ bề trên để nhìn xuống thì cô ta không đáng để tôi phí lời tranh cãi!

Tôi im lặng, nhận lấy cái nhìn thẳng đầy châm biếm của cô ta.

Cuối cùng thì câu hỏi to đùng vẫn bám iết lấy tôi giờ đã có đáp án rồi!

Dù cô ta có xinh đẹp, quyến rũ hay giỏi giang tới đâu thì với cái đầu rỗng tuếch, cô ta làm sao có thể lọt vừa vào mắt của thư kí Hoàng?

Mặc dù oan hồn kia mê gái thật đấy, nhưng đối với người mới chỉ tiếp xúc một chút cũng đã cảm thấy nhạt nhẽo như cô ta thì tính đến chuyện hôn nhân quả là sự kiện khó tin nhất lịch sửu!

Trừ khi thư kí Hoàng dám hi sinh mình để…chống ế mỹ nữ kia!

Có cùng suy nghĩ với tôi nhưng lại không thể bỏ mặc triệt để những lời xỉa xói kia, Trúc Vũ lay lay cánh tay thư kí Hoàng, vẻ măt nũng nịu, giọng nói

Trang: [<] 1, 105, 106, [107] ,108,109 ,110 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT