watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:35 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 16941 Lượt

tay di chuyển trên màn hình màu trắng với tốc độ cực nhanh.

Khoảng 2 phút sau, anh vừa đút điện thoại vào túi trở lại thì máy tôi lại rung lên…

Anh…lại nhìn tôi và cười kiểu mờ ám đó.

Duy Phong, nơi này ko chỉ có anh và em. Nếu anh còn cười như thế một lần nữa là họ cho em khóc đấy!

Tôi lén lấy điện thoại ra xem…2 tin nhắn…

Đó là bài giải 2 đề phân tích kia…

Dù sao tôi cũng là người rộng lượng và đoàn kết nên chỉ một lúc sau, tôi và Trúc Vũ đã tạo một làn sóng ngầm cực lớn. Ko nghe rõ âm thanh nhưng có thể cảm nhận được hàng loạt chiếc điện thoại đang rung lên bần bật.

Còn thầy thì vẫn còn hí ha hí hửng và vui mừng vì được cùng anh bàn luận. Thầy mê sắc!
Nhưng thầy có biết chính người mà thầy luôn ngưỡng mộ và coi trọng, người mà đang từ nãy giờ vẫn nghiêm túc giải đề cũng thầy là người ngầm giúp chúng tôi ko?

Một lúc sau, thầy nói với vẻ mặt đầy hả hê, cười tà ác:

– Còn hai phút nữa. Tất cả chuẩn bị nộp bài.

Thầy vừa dứt lời, My ngồi

bàn trên cùng liền đứng bật dậy, đi thu bài cho cả lớp.

Thầy nhìn chúng tôi đầy ngỡ ngàng, lúc cầm một bài lên xem thì suýt té ghế, ko tin nổi vào mắt mình, còn phải lau lại kính mấy lần. Rồi thầy lại cầm một bài khác lên xem. Bài nữa, bài nữa…

– Các…các em, làm…làm sao mà…cách giải đề này…Ko thể nào.

Tôi có thể đoán được tâm trạng thầy lúc này là ko tin nổi tại sao chúng tôi lại hoàn thành đề kiểm tra một cách chính xác như thế. Thầy nhìn anh vẫn đang tập trung giải đề, có lẽ thầy nghi ngờ nhưng ngay lập tức loại bỏ ý nghĩ đó. Thầy làm sao mà tin được, trông anh như vậy có thể giúp chúng tôi sao? Và bằng cách nào? Chuyện này đối với thầy là hoàn toàn ko thể lí giải nổi!!!

Nhưng thầy chưa kịp tra khảo chúng tôi thì chuông đã reo.

Thầy nhận lấy tờ đề anh giải xong, lập tức quên hết mọi thứ, ko ngừng cảm thán và khen ngợi anh:

– Cậu theo ngành kinh tế là một thiệt thòi lớn cho ngành khoa học đấy. Cậu lên văn phòng tôi, tôi còn nhiều đề lắm. Hiếm khi có cơ hội cùng cậu thảo luận thế này.

Thảo luận? Mình anh giải đấy chứ! Nham hiểm!

Anh…nhìn tôi rồi từ chối:

– Xin lỗi thầy. Bây giờ ko được. Nếu có thời gian em sẽ tới sau.

Thầy cực kì tiếc nuối:

– Có thời gian thì cậu tới ngay nhé.

Nói rồi thầy lườm cả lớp.

Tôi bắt đầu cảm thấy được nguy hiểm đang rình rập.

Trúc Vũ ghé tai tôi nói nhỏ:

– Tớ giúp cậu giữ chân. Cậu mau đưa anh Duy Phong đi nơi khác. Bọn này sẽ ăn thịt anh ấy mất.

Tôi cũng đồng ý. Thầy vừa bước ra khỏi lớp thì tôi đã kéo anh chạy đi:

– Anh Duy Phong. Phải trốn thôi.

Phía đằng sau nghe thiếng Trúc Vũ hét lên:

– Ai muốn chữ kí anh ấy thì tới đây.

Chạy tới sân bóng, tôi ngồi bệt xuống ghế đá, nói bằng giọng năn nỉ:

– Anh Duy Phong, anh nên về công ty.

– Ko. Thư kí Hoàng dạo này khá rảnh rỗi.

Tôi nhìn anh với vẻ mặt lo lắng:

– Anh Duy Phong, mọi người đã phát hiện ra em và anh có quen nhau.

Từ đầu đến cuối, anh vẫn chỉ xem như nơi nàychỉ có anh và tôi. Ko ai biết mới lạ ấy! Xong rồi. Kiểu này thì chuẩn bị đối mặt với đám háo sắc kia đây.

Anh vẫn giữ nguyên vẻ mặt thản nhiên:

– Thì là vậy mà.

Hừm…anh cứ như thế đấy, ko bận tâm gì cả. Phải giải thích một chút mới được. Tôi bắt đầu nghiêm túc:

– Anh Duy Phong, anh là thần tượng của mọi người. Từ trước tới nay, mối quan hệ giữa các fan và bạn gái thần tượng luôn rất căng thẳng. Anh… – Tôi chợt cảm nhận được điều gì đó bất ổn, giọng nói cũng nhỏ hơn.

Tia cười trong mắt anh càng rõ nét hơn.

Tôi bối rối:

– Thật…mà.

Anh nghiêng đầu:

– Em vừa nói là bạn gái anh.

– Ý em là…họ biết em và anh thân nhau cũng sẽ…ko thích.

– Kệ họ. Anh chỉ biết Vy Anh là bạn gái anh.

Lúc anh đưa tôi trở lại thì đã tới giờ sinh hoạt lớp.

Mọi người đều nhất loạt hướng ánh mắt nhìn cúng tôi nhưng ko phản ứng gì.

Có lẽ kiềm chế trước sự lạnh lùng của anh.

Còn Trúc Vũ thì có hí hửng.

Thầy phù thủy cũng vào lớp, đưa mắt lướt quanh lớp như tìm kiếm cái gì đó. Rồi bước xuống chỗ chúng tôi đang ngồi, bắt tay anh:

– Ngại quá. Ko biết anh đến nên ko tiếp đón gì cả.

– Thầy đừng nói vậy. Em đến thăm trường thôi. Cứ xem như ko có chuyện gì.

Thầy nhìn anh…rồi nhìn tôi, gật đầu bước lên bục giảng.

Vừa thả cặp xuống, giọng thầy đã phát ra đầy bực bội:

– Tuần này, lớp bị trừ 10 điểm sổ đầu bài. Các em, trực tiếp nói cho tôi lí do.

Ủa? Có 10 điểm thôi sao? Như thế phải đáng chúc mừng chứ, lớp Bùi Quang tận…25 điểm cơ mà.

Cậu bạn lớp trưởng đứng lên, kể tội mà cứ hùng hồn như đọc cái gì đó rất vĩ đại:

– Giờ thể dục, một nửa lớp ko mang giày vàdụng cụ, bị trừ 2 điểm. Giờ văn, 3 bạn ngủ trong lớp bị trừ 1, 5 điểm. Giờ tin học, một số bạn nam làm mất dữ liệu máy chủ của giáo viên bộ môn, các bạn còn lại chơi game và lên mạng xã hội, trừ 4 điểm. Giờ…

Anh im lặng lắng nghe, vẻ mặt đầy hứng thú.

Chưa kịp để lớp trưởng nói hết, thầy đã xua tay một cách tức giận:

– Đủ rồi. Các em làm sao thế hả? Tuần này đa số giáo viên đều tập trung bồi dưỡng cho lớp 12. Nhưng như thế ko có nghĩa là các em bỏ bê luôn chứ?

Cả lớp đều im lặng. Lớp tôi như thế là…ngoan rồi mà. Thành tích học tập rất xuất sắc đấy.

– Tôi nói cho các em biết dù thành tích học tập tốt đên đâu nhưng về mặt đạo đức ko tốt thì cũng ko thể lên lớp được.

Hả? Tôi ko khỏi ko giật mình. Thầy phù thủy có khác, biết tôi nghĩ gì luôn sao. Sau này phải nghĩ cái gì khác mới được. Chẳng hạn như thầy dù có ế vợ nhưng vẫn rất cuốn hút…

Thầy nhìn lớp trưởng, ra lệnh:

– Em, nói cho tôi biết, tại sao em cũng có tên trong những người ngủ gật vào giờ văn?

Cậu bạn gãi gãi đầu, ấp úng:

– Em, tối hôm kia, em thức khuya xem đá bóng nên…

– Nên sau này em cũng ở nhà ngủ luôn đi.

Cả lớp đều gục mặt xuống bàn cười trộm.

– Giờ tin học là để các em làm việc riêng, phá phách hả? Tôi biết tất cả các em ở đây đều tiếp xúc với máy tính từ nhỏ nhưng như thế là các em có quyền bỏ qua bài học ở lớp, đúng ko?

Rồi thầy chỉ vào một bạn gái có tiếng hay lên mạng xã hội Facebook ngay cả trong những giờ khác:

– Em. Ai cho phép em lên facebook hay là Yahoo trong giờ học?

Bạn gái kia nhìn anh rồi chớp chớp mắt:

– A, tại em. Thầy ơi, nếu em ko lên sẽ có người đi báo cảnh sát đấy.

– Vậy lần sau nói với những người đó trước khi báo cảnh sát thì nhớ tắt máy tính.

Cả lớp lại ôm bụng cười.

Thầy nghiêm giọng:

– Cái mà để tôi và giáo viên phàn nàn nhiều nhất đó là giờ thể dục. Chưa bao giờ có tiết thể dục nào mà ko bị trừ điểm. Muốn hay ko cũng phải học chứ? Một tuần chỉ có hai tiết, sao các em lại ko chịu làm cho tốt. Vừa rồi, tới nửa lớp quên giày, nửa lớp đau chân – nói tới đây, thầy dừng ánh mắt ở tôi. – Vy Anh, em bị tai nạn sao? Trúc Vũ, em bị ngã cầu thang sao?

Lần này, cả lớp cười ầm lên. Còn tôi với Trúc Vũ chỉ biết le lưỡi nhìn nhau.

Anh nhìn tôi với ánh mắt đầy ẩn ý.

Chết rồi. Biết vậy lúc nãy dù có thế nào cũng bắt anh về công ty rồi. Tuy là tội nhẹ…nhưng thật xấu hổ.

Nhưng tôi bắt đầu cảm thấy hơi kì lạ, thầy phù thủy hình như còn toan tính thêm điều gì.

Và…sự thật đúng là vậy.

– Trúc Vũ lớp phó và Vy Anh lớp phó học tập. Mời hai em đứng dậy.

À, có lẽ là khen đây. Chứ hai đứa tôi luôn là học sinh gương mẫu mà, những tội vặt so với cả lớp thì chả đáng kể đâu.

Thầy mỉm cười:

– Hai em rất giỏi tiếng anh và tiếng pháp đúng ko? Tôi rất tự hào.

Thầy nói vậy là có căn cứ. Trường tôi, ngoài tiếng anh ra còn có cả tiếng pháp. Điểm ngoại ngữ của tôi và Trúc Vũ luôn đứng đầu khối. Nhưng mà câu khen ngợi này có mùi…nguy hiểm.

Thầy nhấn mạnh:

– Nên trong giờ anh văn, khi mà giáo viên yêu cầu hội thoại, thảo luận thì các em dùng tiếng pháp và giờ tiếng pháp, thì các em sử dụng tiếng anh?

Phì…!!! Cả lớp cười lớn, có người còn đập mặt vào bàn.

Vụ này thật ra là khá buồn cười nhưng trong trường hợp này hai đứa chỉ biết cúi đầu như những đứa trẻ mắc lỗi. Bời vì…anh đang ở đây.

Thật ra mấy hôm nay lớp học rất loạn. Giáo viên hai môn tiếng anh và pháp là một. Mà hai giờ ấy, thầy chỉ lo chấm bài lớp 12 nên ko để ý, cứ bắt chúng tôi lấy sách ra dịch. Như thế nhàm chán lắm.

Vậy là cả lớp cứ lôi tiếng pháp, tiếng anh tùm lum ra mà bắn. Có khi còn ko hiểu mình nói gì nữa là!!!

Thậm chí tiếng nhật và hàn cũng được lôi ra kia.

Thầy lúc đó chỉ biết lắc đầu. Tuy im lặng ko phê bình nhưng thật ra lại rất ác độc, điểm sổ đầu bài cứ thế mà trừ.

Nhưng sao thầy phù thủy lại chỉ trách hai đứa tôi.Tại sao? Tại sao? Và dù có thế thì sao cứ phải chọn thời điểm lúc anh ở đây? Why? Pourquoi?

Anh cũng ko nói gì, dưới ánh nắng ban trưa, nụ cười anh rất rực rỡ…khiến người khác cũng phải cười theo. Dù tôi đang rất muốn khóc.

Thầy tiếp tục tấn công, phù thủy là vậy luôn ức hiếp các thiên thần bé nhỏ:

– Hai lớp phó của chúng ta là rất giỏi. Các em ăn

Trang: [<] 1, 34, 35, [36] ,37,38 ,110 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT