watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:35 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 16956 Lượt

Không sao.

– Phòng đã được chuẩn bị. Tổng giám đốc có muốn nghỉ ngơi một chút không?

– Con đi thăm cô nhi viện một lát rồi về thành phố.

Các mẹ mỉm cười hiền dịu:

– Vậy anh để Vy Anh dẫn đi nhé.

Tôi cảm thấy thật lo lắng…

Anh gật đầu một cái rồi ngoảnh ra sau nhìn thư kí Hoàng và Rider Nguyên đã đi sau chúng tôi từ khi nào! Họ cứ như là oan hồn vậy!

Tôi ấp úng chào các mẹ rồi bước theo anh.

Chỉ thấy phía sau, hai oan hồn kia đang nói gì đó với các mẹ.

Thật nhiều chuyện mà!

Tâm trạng tôi bât giờ rất bồn chồn và đầy mâu thuẫn.

Tôi nói với anh một cách lo lắng:

– Anh Duy Phong, mẹ em rất hay tới đây. Có thể mẹ sẽ biết chuyện.

– Mẹ sẽ không biết.

Giọng nói đầy trấn tĩnh của anh làm tôi cảm thấy thật yên tâm nhưng vẫn còn thắc mắc:

– Sao anh biết là mẹ sẽ không chứ. Mẹ em đã như một thành viên ở nơi này rồi.

Anh nghiêng đầu nhìn tôi, vẻ mặt đầy kiên định và chắc chắn:

– Sẽ không. Thư kí Hoàng phụ trách mọi chuyện rồi.

– Nhưng anh còn chưa nói với anh ấy gì mà.

Anh nhìn ra phía sau một cái:

– Rồi.

Tôi hướng theo nhìn, thấy hai người kia đưa tay ra dấu thành công, vẻ mặt đầy kiêu hãnh.

– Anh nói khi nào vậy? Em có nghe gì đâu?

– Lúc nãy anh có nhìn họ.

– …

Nếu không phải là tôi đã rất quen với anh thì cũng không thể lí giải nổi kiểu trả lời ấy.

Như vậy là lúc nãy anh với hai người kia trao đổi bằng mắt.

Thật ngưỡng mộ! Chỉ cần một ánh mắt mà đã nói hết được tất cả.

Thế mới biết mọi người làm việc với nhau ăn ý như thế nào.

Đã vào giờ chiều, nơi đây gần núi nên khá lạnh. Vì vậy lũ nhóc chỉ tập trung chơi bên trong.

Vừa chưa bước tới đã nghe tiếng náo loạn rồi.

Một căn phòng nhỏ. Tất cả ngồi vây quanh thành một vòng tròn.

Cô nhóc đứng ở giữa đang hát, còn lại thì vỗ tay theo nhịp.

Trẻ con là những thiên sứ, chỉ cần nhìn vào những ánh mắt trong veo kia, thế giới sẽ trở nên thật yên tĩnh.

Một cậu nhóc vừa thấy tôi và anh đứng ở cửa thì mắt sáng, la lên:

– A! Hai anh chị tới rồi.

Cô nhóc đang hát bị cắt ngang thì ra vẻ tức giận, nhưng thấy anh thì cười híp mắt:

– Anh đẹp trai.

Bọn nhóc lại bắt đầu phá trật tự, nhao nhao lên:

– Anh Duy Phong, chị Vy Anh.

Có nhóc còn láu cá:

– Hai anh chị nói chuyện yêu đương rồi?

– A! Đã yêu đương xong rồi.

– …

Tôi xấu hổ bịt miếng mấy tên giặc này lại, đồng thời liếc xéo Trúc Vũ, người đã dạy hư cho lũ nhóc.

Mạnh Vũ vỗ vỗ tay:

– Chúng ta tiếp tục nào.

Tôi và anh cũng ngồi xuống xem.

Nhưng mà vòng tròn lúc nãy đã hoàn toàn bị phá vỡ. Lũ nhóc này dù có ngại anh tới mấy nhưng vẫn cứ quấn quanh anh, ngồi xếp bằng gần chúng tôi.

Lần này, bé Nhi lên biểu diễn.

Mạnh Vũ xoa xoa đầu cô nhóc:

– Bé Nhi nói cho mọi người là em sẽ làm gì đi.

– Em sẽ kể chuyện – miệng thì vẫn trả lời nhưng mắt thì long lanh nhìn anh.

Và từ lúc nào, hai oan hồn thư kí Hoàng và tài xế Nguyên cũng đã lẻn vào ngồi góp vui.

Tôi hướng cô nhóc cổ vũ:

– Bé Nhi kể chuyện rất hay. Bây giờ em kể đi nào.

Tất cả cùng im lặng lắng nghe.

Cô nhóc cất giọng trong trẻo:

– Ngày xưa, ở một vương quốc nọ…có một anh rất đẹp trai. – nói xong lại nhìn anh cười tít mắt.

Mở đầu câu chuyện này có hơi kì quái rồi. Vương quốc…anh đẹp trai?

Còn anh vẫn im lặng lắng nghe đầy nghiêm túc.

– Anh ấy đẹp trai nhất vương quốc đó.

– …

– Anh ấy đẹp trai nhất thế giới.

– …

– Anh ấy đẹp trai nhất vũ trụ.
– …

Sau đó, cô nhóc chỉ nhìn anh đầy thèm muốn, không nói gì thêm.

Trúc Vũ mang vẻ mặt cứng ngắc, đờ người hỏi:

– Bé Nhi, truyện em kể tên là gì?

Cô bé mắt lại sáng lên:

– Anh đẹp trai.

Tôi giả vờ như chưa hề bị đứng hình:

– Vậy bây giờ bé Nhi tiếp tục câu truyện đi.

Cô nhóc nhìn tôi, vẻ mặt vênh váo:

– Hết rồi mà.

– …

Không gian trở nên thật yên ắng.

Dù biết đó là trẻ con đấy, nhưng vẫn không khỏi choáng

váng.

Lũ nhóc ngồi kế bên không hiểu gì, thấy chúng tôi im lặng thì cũng im lặng theo.

Chỉ có hai oan hồn kia là cười trộm.

Bỗng có tiếng vỗ tay vang lên, phá vỡ bầu không khí quái lạ này.

Anh gật đầu:

– Rất hay.

Tôi nhìn anh khó hiểu:

– Anh thấy hay ở đâu?

Anh mỉm cười:

– Giọng nói rất hay!

– …

Cô nhóc thấy anh khen mình thì nhảy cẫng lên, lũ nhóc cũng vỗ tay theo.

Anh em mấy người này đúng là kì dị.

Được rồi! Cho qua! Đáng lẽ nên bị đánh đòn!

Rồi lần lượt, các nhóc lên hát, múa, đọc thơ, diễn kịch.

Chúng tôi không ngừng tán thưởng.

Sau khi đã lôi hết mọi thứ ra biểu diễn, lũ loắt choắt cứ nhìn nhau, rồi nhìn chúng tôi như có điều gì đó muốn nói.

Mấy nhóc này, thường ngày thích gì là nói ngay, sao bây giờ có vẻ như người lớn thế kia!

Thư kí Hoàng đẩy gọng kính, lấy giọng:

– Ta là bụt đây. Ai muốn ước gì thì ước đi.

Các nhóc vừa nghe thấy vậy thì nhào tới, nhảy chồm lên người thư kí Hoàng.

– Bụt, bụt.

– Bụt ơi bụt à.

– Ha ha, bụt mà đầu không trọc kìa.

…Ai chỉ mấy nhóc là bụt trọc đầu bao giờ!!! A! mà cũng có thể chứ…

Thư kí Hoàng sau khi bị đám giặc dày xé te tua thì lắc lắc đầu cho tỉnh lại:

– Các con không ước gì à?

Bọn nhóc chớp chớp mắt, đồng thanh:

– Chúng con ước anh Duy Phong sẽ biểu diễn cho chúng con xem.

Câu nói vừa dứt, thư kí Hoàng khựng người lại, vẻ mặt cứng đơ rồi cười lảng:

– Haha, các con nhầm to rồi. Ta không phải bụt. Bụt làm sao có kính. Haha.

Lại còn dùng chiêu này để đối phó với trẻ con! Thật không còn gì để nói!

Lũ nhóc vừa nghe thấy vậy thì mặt mày ủ rũ, cúi đầu nhìn nhau. Có nhóc còn chớp mắt như muốn khóc.

Chúng tôi lườm thư kí Hoàng, người này bây giờ thật giống tội nhân thiên cổ.

Nhìn thấy bộ dáng đáng thương của mấy nhóc, tôi nghĩ nghĩ một chút tồi nói:

– Có ai muốn nghe anh Mạnh Vũ hát không?

A! Có hiệu quả nhanh như vậy sao!

Lũ nhóc nhìn tôi, mắt sáng rực lên chỉ trong giây lát!

Mấy nhóc chớp chớp mắt nhìn tôi, trưng ra bộ mặt thật dễ yêu:

– Chị Vy Anh, chị nói anh Duy Phong đi.

– Chị nói anh ấy cho chúng em xem.

– A, chị Vy Anh nói đi, nói đi.

– …

Không phải chứ! Tại sao lại giao trách nhiệm này cho tôi…Mà lũ nhóc này trở nên quái quỉ như vậy từ bao giờ chứ!

Xem kìa…ánh mắt thì trong veo…khuôn mặt thì ngây thơ mang vẻ chờ đợi thiết tha…

A! Lũ quỉ này!!! Lại khiến tôi mềm lòng rồi.

Tôi phải xem lại mới được. Trẻ con không phải là thiên sứ mà là ác quỉ.

Tôi hít một hơi thật sâu để không khí đi vào trong tim, suy nghĩ một chút rồi ngẩng đầu nhìn anh:

– Anh có thể biểu diễn gì đó cho mấy nhóc xem được không?

Anh mỉm cười gật đầu, cởi áo khoác đưa cho tôi giữ.

Tại sao lại đưa cho tôi? Mà tại sao tôi lại còn cầm lấy thế này?

Lũ nhóc phấn khích la hét om sòm, còn mấy người lớn chúng tôi cũng không khác là bao, dù không ầm ỹ nhưng cũng hoàn toàn bị cuốn theo.

Không biết là anh sẽ làm gì đây!

Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, toát lên vẻ vừa bí ẩn vừa cuốn hút, ánh mắt có chút cao ngạo:

– Ảo thuật biến mất.

Mọi người đều phải thốt lên. Ảo thuật à! Tôi cứ tưởng anh sẽ hát hay làm gì đó khác cơ.

Nghe có vẻ rất huyền bí.

– Đồng xu.

Thư kí Hoàng nhìn mọi người, phiên dịch hộ anh:

– Có ai có đồng xu không?

Trúc Vũ sau khi ngơ ngác nhìn thì lục tìm một đồng xu Euro đưa cho anh.

Mọi người đều tập trung cao độ.

Anh ngửa lòng bàn tay phải, đặt đồng xu lên đấy, nắm lại.

Và cũng chỉ trong tích tắc sau, lúc anh mở bàn tay đó ra…đồng xu ấy đã hoàn toàn biến mất.

Mọi người đều tròn mắt nhìn, lũ nhóc thì nhảy cẫng lên:

– Biến mất rồi.

– Biến rồi kìa.

Rider Nguyên nghiêng đầu quan sát kĩ:

– Không có ở tay phải. Vậy ở đâu?

Anh ngửa bàn tay trái ra…đồng xu nằm ở đó.

Ồ…Mọi người ồ lên. Lũ nhóc tít mắt không ngừng vỗ tay hoan hô.

Lúc anh trả lại đồng xu, Trúc Vũ còn ngồi săm soi.

Cũng phải thôi…cảnh tượng xảy ra nggay trước mắt nhưng lại rất đỗi khó tin.

– Mạnh Vũ, anh cũng làm được cái này đúng không?

Mạnh Vũ cười:

– Làm được nhưng mà chỉ biến mất chứ không chuyển sang tay khác như thế.

Thư kí Hoàng đẩy gọng kính, hào hứng:

– Chà chà, Duy Phong, cậu biết ảo thuật cơ đấy. Làm tiếp đi.

Anh đáp ứng nhanh chóng:

– Được. Lần này biến mất sẽ là anh.

Thư kí Hoàng mất hứng nhìn anh đầy phẫn nộ.

Còn mấy nhóc thì khoái chí, không ngừng kêu la:

– Biến mất.

– Cho chú ấy biến mất.

– …

Thư kí Hoàng thật trẻ con, lại còn chấp nhặt với cả lũ nhóc, hừ một tiếng:

– Anh Duy Phong của các nhóc làm ta biến mất được á? Đùa!

Vẻ mặt anh đầy thản nhiên, hờ hững nhìn thư kí Hoàng, giọng điệu có phần thách thức:

– Chỉ cần một câu nói.

Thư kí Hoàng có chút ngờ vực, nhưng cũng không kém phần hiếu kì:

– Một câu nói.

Trang: [<] 1, 44, 45, [46] ,47,48 ,110 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT