watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:35 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 16934 Lượt

không khí ôn hòa bên trong.

Nhưng chưa được bao lâu thì đã bị lôi đi mua đồ.

Thật ra mua sắm đối với hai đứa thì cực kì đơn giản, cái nào đẹp, thấy thích thì cứ chọn size nhỏ nhất lấy.

Rất đơn giản, nhanh gọn.

Và vì như thế nên chưa đầy một tiếng sau, đã phải lê thế xách đầy túi lỉnh kỉnh.

Nhưng đang định đi về thì tôi bỗng đứng khựng lại…

Cửa hàng kia…

Áo đôi kia đã bị thay bằng mẫu mới rồi.

Tôi vô thức bước vào nơi đấy.

Tay run run chạm vào một chiếc áo khoác nam, màu xám nhạt.

Kiểu dáng đơn giản, sang trọng…

Nếu người ấy mặc, chắc chắn là sẽ rất đẹp…

Trúc Vũ bước tới:

– Cậu muốn chọn gì à?

Tôi chầm chậm lắc đầu.

Rồi Trúc Vũ cũng không để ý nữa mà cầm một chiếc áo khoác nam lên, ướm thử:

– Cậu nghĩ Mạnh Vũ nhà tớ mặc có đẹp không?

– Ừ. Lấy thêm cho tớ một chiếc đi.

Trúc Vũ ngạc nhiên nhìn tôi.

Tôi cười:

– Tớ muốn lấy cho Bùi Quang!

Chắc chắn là Bùi Quang không nhớ tới vụ này nữa rồi…Mà kệ, tôi là người thế nào mà có thể xù được chứ?

Mặc dù chiếc áo này hoàn toàn khác với áo của Bùi Quang nhưng còn cách nào khác đâu…

Áo Bùi Quang đâu có tìm thấy đâu…

Hi vọng là Bùi Quang không còn nhớ áo mình như thế nào…

Mà đúng là Bùi Quang không nhớ thật!

Sân trường dày đặc tiếng chim hót.

Cái nắng gắt xuyên qua tán lá rõi thẳng vào mặt tôi.

Bùi Quang vẫn đứng sững nhìn tôi không chớp mắt.

Tôi thở dài, vẫn kiên nhẫn đưa chiếc túi về phía Bùi Quang:

– Anh mau nhận đi. Em mỏi tay lắm rồi!

Bùi Quang vẫn không hề có chút phản ứng nào.

Tôi cười phá lên:

– Thấy em đáng yêu quá chứ gì?

Chỉ mới hôm qua cắt tóc thôi mà về nhà cũng bị bố mẹ ngắm rất lâu, bố lại còn vò đầu tôi.
Đi trên đường cũng bị ngoái nhìn, hôm nay tới trường cũng phải khiến nhiều người giật mình.

Bùi Quang thô bạo giằng lấy cái túi, hừ một tiếng:

– Xấu hoắc!

Tôi mất hứng, nhưng vẫn cười:

– Áo anh đấy.

Bùi Quang nhìn tôi thêm một lúc rồi mới giở chiếc túi ra, có hơi ngạc nhiên.

Tôi nhỏ giọng:

– Đưa chậm mất của anh hai tuần. Nhưng mà…em…anh đừng đánh em nhé?

Bùi Quang lườm tôi, trả lời một câu không hề liên quan:

– Mặt mũi đã con nít rồi lại còn cắt tóc kiểu thế! Nhìn em chẳng giống người gì cả!

Tôi kiềm chế:

– Chỉ là hơi trẻ con đi một tí thôi mà.

Bùi Quang tiện tay cầm chiếc túi đập lên đầu tôi:

– Em nhìn lại mình đi. Sau này, đi đâu đừng có nói là quen anh! Trông em không khác gì đứa học lớp 1 cả. Chiều cao thì đã khiêm tốn rồi!

Tôi đưa tay xoa xoa đầu, nhăn mặt:

– Có sao đâu! Em thấy bình thường mà.

– Xấu xấu hoắc!

Tôi nhìn Bùi Quang, bĩu môi:

– Kệ em chứ. Còn anh, tóc thì…

Bùi Quang gằn giọng:

– Em thử nói tiếp xem!

– Vàng chóe! Phát ói!

Bùi Quang đang định đưa túi đập lên đầu tôi tiếp thì khựng lại…

Bởi vì…câu ấy có phải tôi nói đâu!

Chị Minh Thư hí hửng vò đầu tôi:

– Tác phẩm của tôi đấy nhá! Anh chê bai là không được đâu! Đẹp thế này, người như anh mà biết cái gì.

Tôi không lại gì khi thấy chị ấy đột nhiên từ đâu nhảy vào thế này bởi vì dạo này chị ấy rất hay tới đây để cùng Bùi Quang sống chết.

Bùi Quang hừ một tiếng:

– Đẹp? Nhìn đã thấy khiếp sợ!

– Đồ mắt chỉ để trang trí. Xinh xắn đáng yêu như thế này mà lại nói không à?

– Hừ. Cô xem lại đi. Mặt mũi Vy Anh đã không phát triển rồi cô lại còn để tóc ấy cho Vy Anh, chẳng khác gì mới học mẫu giáo. Xấu!

Tôi

đứng bên mà sắc mặt đã dần dần khó coi.

Mặt mũi không phát triển?

Vừa lúc nãy mới nói tôi học lớp một bây giờ lại chuyển xuống mẫu giáo?

Mà sao hai người nãy lại có thể cãi nhau mọi lúc mọi nơi và bằng mọi giá thế này!

Chị Minh Thư tức giận, nhưng mà không phải vì tôi mà là vì tác phẩm của chị ấy:

– Đồ chết bầm! Xấu xấu cái đầu anh ấy. Anh tưởng mình đẹp lắm à?

– Tất nhiên!

Chị Minh Thư ngửa cổ cười:

– Đầu tóc thì bù xù. Gớm! – Chị Minh Thư kéo tôi ra – nhìn xem, tác phẩm của tôi, xinh xắn thế này. Anh có thấy là mình đang đi ngược lại với thế giới?

Bùi Quang cười lớn:

– Cô nói gì? Xinh à? Đã xấu rồi lại còn xấu hơn!

Chị Minh Thư tức giận hét toáng lên:

– Tôi bảo là xinh! Anh đúng là không có tế bào nghệ thuật!

– Xấu! Xấu hoắc! Nhìn là thấy gớm!

– …

Tôi nhìn Bùi Quang giận dữ:

– Anh cũng chẳng đẹp gì đâu! Anh…

Thấy Bùi Quang đang cảnh cáo nhìn tôi, những lời sau bị tôi nuốt lại.

Chị Minh Thư đứng bên cổ vũ:

– Vy Anh, mau nói đi, em cứ nói sự thật đi.

Bùi Quang lại thêm phần nguy hiểm nhìn tôi:

– Em thử nói đầu tôi vàng chóe giống cô ta xem?

Gì chứ! Tôi mà sợ chắc!

Tại sao Bùi Quang chê tôi được mà tôi không thể?

Tôi rất mạnh dạn mà nhìn Bùi Quang:

– Đầu tóc thì vàng khè! Anh á, cứ giống như thể…

Bộp! Bộp!

Bùi Quang dùng chiếc túi đó mà nện mạnh lên đầu tôi…

Tôi ôm đầu mà muốn khóc!

Đúng là đồ bạo lực…

Rồi những ngày sau đó, đầu tôi thường xuyên bị vò một cách thích thú.

Không người này thì người kia…

Đến nỗi, đêm đêm tôi ngủ mà còn bật dậy giật mình hoảng sợ!

Quá ám ảnh!

***

Ngày lại nối ngày xào xạc bay theo gió…

Tôi vẫn lặng lẽ yêu hết phần của mình…

Vẫn hi vọng được nhìn thấy anh…

Cái nắng hè mỗi lúc lại càng thêm gay gắt…

Trên đường, một cô nhóc mặt chiếc áo thun màu xanh da trời in hình Angry Bird dễ thương và chiếc quần soóc đơn giản.

Đôi giày vải màu vàng đã bị bung dây.

Phía sau lưng là chiếc balô nhỏ xinh.

Thêm khuôn mặt cực kì trẻ con, chẳng ai biết là cô đã gần bước sang lớp 12 cả…

Ngày hôm nay đầy gió…

Gió làm thổi tung đám tóc lòa xòa, tôi đưa tay giữ lại.

Đây là lí do duy nhất để tôi có thể tự an ủi mình từ khi thay đổi kiểu tóc tới nay.

Đang bước từng bước chậm chạp về phía trước, bỗng nhiên tôi cảm nhận được một luồng gió mạnh lao tới…

Một chiếc xe thể thao màu xám phóng qua rất nhanh…

Thật giống…giống với những khi tôi thẫn thờ đứng nhìn theo khi người ấy ra về…

Tôi đứng bất động vài giây sau đó nhanh chóng chạy theo.

Đường dành cho người đi bộ báo hiệu đen đỏ…

Kéttttt!!!

Tiếng phanh xe gấp gáp vang lên.

Một người đàn ông ngó đầu ra khỏi xe, trợn mắt hung dữ quát lên:

– Không có mắt à? trẻ con không biết gì thì đi cùng với bố mẹ ấy!

Tôi cuống quít xin lỗi rồi thẫn thờ ngồi trên chiếc bậu đá bao quanh một gốc cây bên đường.

Gió thổi đám xác lá…thổi bụi bay mù mịt…thổi mái tóc tôi rối tung…

Tại sao đã lâu như thế rồi mà tôi vẫn không thể nhìn thấy anh…

Ngày gió, ký ức về nhiều thật…

Từ xa, đã thấy anh Huy và chị Mun đứng vẫy tay với tôi.

Cuối cùng anh Huy đã không còn…lông bông vui chơi nữa!

Chị Mun vứt cho tôi một túi đầy đồ ăn, kèm theo là một cái vò đầu:

– Ở lại ngoan. Anh chị về sẽ có quà.

Tôi tiu nghỉu gật đầu…

Hai người này cứ bận lo cho đám cưới, để mặc quán Mun, làm tôi đang vùi đầu vào ôn thi cũng phải tới giúp.

Thôi được rồi, tôi thừa nhận là vì ngày nghỉ chỉ có mình tôi là rảnh nên mới bắt tới đây…

Anh Huy đưa tay xoa đầu tôi, nụ cười chất chứa nhiều tâm trạng:

– Nếu cậu ấy nhìn thấy em bây giờ…

Những lời sau, anh Huy không nói thêm nữa.

Cố gắng gạt nhịp tim đang hỗn loạn, hơi thở đang bị ghìm chặt sang một bên, tôi cười:

– Hai người mau về nhé. Không là em sẽ phá quán đấy.

***

Vừa thấy tôi bước vào, những anh chị nhân viên ở đây đã muốn vò đầu rồi.

Thật ra là tôi ở đây cũng chẳng phải làm gì.

Tất cả mọi việc đều có người khác phụ trách nhưng mà có người mình ở đây thì vẫn hơn.

Tôi vứt balô sang một bên chưa kịp ngồi vào chỗ thì bỗng một anh gọi:

– Nhóc, có người muốn gặp em.

Tôi lười biếng gật đầu:

– Vâng.

Anh ấy nhìn dáng vẻ chán đời của tôi thì lắc đầu:

– Đi mà gặp đi còn vâng cái gì nữa!

Anh ấy không quên vò đầu tôi:

– Khu vực Vip nhé! Bàn số 1!

Nhịp tim của tôi bỗng trở nên dồn dập, vội vàng bước đi.

Lần gặp anh ở quán Mun, anh cũng ngồi nơi bàn số 1 ấy…

Khu vực Vip so với ngoài kia thì hoàn toàn khác xa.

Cách bố trí đầy sang trọng.

Âm nhạc nhẹ nhàng phát ra, xung quanh vô cùng yên tĩnh.

Hiện tại thì lại không hề có lấy một bóng người.

Vừa nhìn thấy người ngồi ở bàn số 1, bước chân của tôi liền khựng lại.

Cảm giác bất an trỗi dậy.

– Ngồi xuống đi.

Tôi rụt rè ngồi xuống phía đối diện:

– Chị có muốn dùng gì không?

Hoài Vân hôm nay có phần kém tươi tắn hơn mọi khi, vẻ mặt cũng hốc hác hơn, nhìn tôi bằng ánh mắt khá khó chịu rồi đột nhiên cười:

– Kem hạnh nhân. Như tôi và anh ấy vẫn thường dùng!

Tim tôi phút chốc như bị cái gì đó va vào, gượng gạo gật đầu.

***

Tiếng nhạc nhẹ vẫn êm ái phát ra…

Chung quanh vẫn vô cùng yên tĩnh.

Ly hạnh nhân cũng đã tan chảy và cốc trà sữa của tôi cũng đã nguội lạnh.

Tôi

Trang: [<] 1, 73, 74, [75] ,76,77 ,110 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT