|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
chúng tôi chỉ là quen biết thôi – Bảo nói lớn
_tôi nay đi ăn tối với anh nhé – Bảo quay qua nó
_ờ…..uhm`.. – nó hơi ngại vì trước mặt mọi người
_đồng ý đi chứ, người ta đã ngỏ lời rồi mà – 1 vài người lên tiếng
_đúng đó, đồng ý đi – rồi những người khác cũng đồng tình
_uhm`, thôi được ạh – nó nói nhỏ
“bốp bốp bốp…” tiếng hoan hô của mọi người
_chúc mừng cô nhe, cô may mắn thật đó, ông TGĐ này hơi khó tính nhưng vậy là tốt rồi – cô quản lí nói với nó
“khó tính àh?” nó hơi tò mò
Đọc tiếp: Nhỏ Là Đặc Biệt – Chương 21
CHAP 21
Tối hum đó, khoảng 5h` chiều, Bảo đang lái xe đến nhà nó, anh đang mân mê cái nhẫn cầu hôn nó
thì bỗng
“Kétttt……” “rầm”
Tại nhà nó
“sao trong lòng mình thấy lo thế nhỉ, có cảm giác bất an nữa” nó lo lắng
“(nhạc bài River flows in you của Yiruma)”
_alô – nó nhấc điện thoại – ….sao lại như ậy được – Nó nói như sắp nấc lên từng tiếng rồi vội vàng lấy xe chạy vào bệnh viện GREEN GARDEN (đặt đại)
Tại bệnh viện
_Bác sĩ bác sĩ ơi, anh ấy có làm sao hok hả bác sĩ – Nó gào khóc đau đớn
_bi h` chúng tôi chưa làm phẫu thuật mong cô ra ngoài đợi – Bác sĩ khuyên nó
_hic hic – nó khóc òa
_Bảo Bảo ơi ! – tiếng của ba mẹ hắn
_ủa Nghi, sao con lại ở đây? – Mẹ nó ngạc nhiên
_hức hức, chỉ là con tình cờ gặp lại Bảo – nó giải thích
_ta vừa sang đây, nghe tin nó như vậy nên chúng ta chạy vô đây ngay – ba Bảo nói
_mong là nó hok sao, nó mà có làm sao thì ta chết mất – mẹ hắn cũng òa khóc.
“cạch” tiếng phòng mổ
_ai là người nhà của bệnh nhân – Bác sĩ hỏi
_là chúng tôi – Ba mẹ hắn lên tiếng
_ca mổ đã thành công nhưng ê rằng bệnh nhân sẽ mất một phần trí nhớ – Bác sĩ nói giọng vừa vui cũng vừa buồn – bi h` người nhà hãy để bệnh nhân nghỉ ngơi
_cảm ơn bác sĩ rất nhiều – Ba mẹ Bảo mừng
“mất trí nhớ ư ?” – nó hoang mang
3 ngày sau Bảo đã tĩnh dần
_Bảo, Bảo anh tĩnh rồi – nó vui hok ngớt
_ơh ba mẹ, sao mọi người lại ở đây, còn cô là ai? – tay chỉ vô nó
_hơ…- nó quá bất ngờ khi người Bảo quên lại chính là nó – em là Nghi đây
_tôi hok quen cô, cô tránh ra đi – Bảo nói như xua đuổi nó
_anh hok còn nhớ ra em sao – giọt nước mắt đã lăn dài trên khuôn mặt đó
_sao con hok nhớ Nghi, nó là người con yêu mà – mẹ hắn mắng
_con bi h` chẳng có yâu ai cả, sao lại yêu cô ta được – Bảo bướng bĩnh
_sao con lại thế, nó đã thức suốt 3 ngày để chăm sóc
con đó- ba hắn thêm lời
_sao cơ? – hắn ngạc nhiên – thôi con muốn ngủ, đứng làm phiền con
Nó bi giờ hững hờ, như con ngốc
“người anh quen là em sao? chẳng lẽ em hok là gi` đối với anh sao? ” – nó bi h` đau đau lắm
“kítttt…”
_Janie sao cậu lại ở đây? – Mark giờ mới xuất hiện
_ơh hả? là cậu sao Mark – nó như ng` cõi trên
_thôi lên xe, tôi chở cậu về – hắn giục nó
_tôi chưa muốn về nhà bi h`, hãy chở tôi đi đâu đó được hok ? – Nó nói như cầu xin
_thôi được – Mark cũng hok muốn hỏi nhiều vì biết nó sẽ hok trả lời
Rồi Mark chở nó về khu biệt thự “white heaven” của hắn
_cậu vào đi – hắn thúc
_uhm`- nó bước đi như người vô hồn
nó vào nhà và òa khóc
_hức hức… – nó thực sự đau lắm
Mark hok nói gì, anh cho nó mượn bờ vai để khóc và ôm nó vào lòng
(Mark lúc này như người mà nó có thể dựa dẫm)
Đọc tiếp: Nhỏ Là Đặc Biệt – Chương 22
Chap 22(chỗ này có hơi giống BOF chút xiu hihi)
Tối đó nó về nhà trễ, đã vậy còn thẫn thờ như ma làm cho Kevin rất rất lo lắng
_em có chắc là mình hok sao chứ? – Kevin hỏi mà hok yên
_em hok sao đâu anh đừng lo – nó cười nhẹ
_thôi em lên lầu nghỉ đi, mai anh đưa em đi làm – Kevin dặn dò
_thôi hok cần đâu anh ạh, mai em phải đi thăm …àh… một người quen nên em sẽ xin nghỉ – nó nói
_hay để anh chở – Kevin lại ra ý kiến
_thôi em đã nói là hok cần mà – Nó bỗng nhiên cáu gắt
_ùhm, vậy thôi anh ra đây – hắn cũng bước ra vì biết nó đang mệt
Nó thì bi h` trong đầu trống rỗng, đau khổ
“tôi chẳng lẽ đã làm sai điều gì sao?” nó khóc nấc
Sáng hôm sau, nó vẫn quyết định sẽ ến thăm Bảo, khi đi vào phòng bệnh, nó nghe tiếng cười giòn tan của hắn
_haha, em thua rồi, cá cái gì bây giờ – giọng của Bảo
_em hok chịu đâu anh chơi ăn gian – giọng 1 cô gái quen quen
Nó tò mò bước vào và
_a, chị Janie – cô pé ấy quay lại
_ơh…cô Lục Hân – Nó rất đổi ngạc nhiên
_sao lại gọi thế cứ gọi em là Hân được rồi – giọng như mật (í ẹ)
_sao cô lại đến đây? – Bảo lạnh lùng
_em đến đây để đưa cái này cho anh – Nó chìa ra một hộp Obento tự tay nó làm ra trước mặt Bảo
_cô thật phiền phức quá đấy – Bảo vô tình quơ tay lỡ làm đổ lun hộp Obento của nó xuống đất
_sao anh lại làm như vậy? chị ấy đã có lòng vậy rồi mà – Hân nói như trách
_………- mắt nó bắt đầu ngấn nước – thôi Hân àh, nếu có người hok muốn ăn thì có ép họ cũng sẽ hok ăn – nó nói rồi bỏ ra ngoài mặc dù biết Bảo bị mất trí nhưng anh cũng hok nên làm như vậy với nó chứ
_anh àh – Hân làm như hiền lắm
_…ùh… thì anh chỉ lỡ tay thôi, anh cũng hok muốn mà – hắn giải thích
_nhưng chị ấy giận rồi – Hân giả bộ phụng phịu
_mặc kệ cô ta đi, cô ta cứ tự xưng là người yêu của anh nữa – Hắn nói trong bực tức – trong khi em mới là người làm anh vui
_ùhm – cời tươi như hoa (cời gì mà cời )
“anh thật là hok thể nhớ ra sao?”- nó như sụp đổ nhưng hok, có cài gì đó thúc đẩy nó – “nhưng hok được, mình hok thể bỏ cuộc như thế này được” ( liệu đó có phải tình yêu?)
Tối đó nó về làm thêm 1 hộp Obento và 1 mô hình ngôi nhà khá đẹp mang dòng chữ “Em sẽ mãi mãi yêu anh”, mặc dù hok khéo tay cho lắm nhưng mô hình ấy cũng rất đẹp.
Hum sau nữa, nó đến BV rất sớm, Bảo còn đang “khò khò” trên giường. Nó đặt hộp Obento và mô hình bên chiếc bàn bên cạnh
_hãy ăn thật ngon và nhớ em anh nhé – nó nhẹ nhàng thầm thì vào tai hắn rồi đi khỏi.
Lát sau Bảo thức dậy, nhìn thấy hộp cơm và mô hình mà ngạc nhiên nhưng cứ tửơng là Hân làm cho hắn.
_chà, con pé ấy thế mà khá khéo nhỉ, cơm ngon mà mô hình cũng đẹp nữa – Hắn khen tấm tắc
Buổi chiều hôm ấy, Hân đi vào
_chào, anh khoẻ rồi ấy nhỉ? – Hân trêu hắn
_ùhm, àh cám ơn em về hộp cơm và cái mô hình đẹp lắm (chứ sa, người ta mất cả đêm, nhưng lầm đối tượng rồi ông ơi ) – hắn khen Hân quá trời
_hộp cơm? mô hình nhà? -Hân trố mắt nhìn hắn
_hok phải của em hả? – hắn nghi
_hok là của em anh thấy cơm thế nào? – (nói xạo quá đi) Hân tự nhận
_ngon lắm – Hắn cười – nhớ làm nữa nhe
Đọc tiếp: Nhỏ Là Đặc Biệt – Chương 23
Chap 23 is coming
Và thời gian trôi qua cũng đạ 2 tuần, Bảo đã đc về nhà. hắn và Hân cứ quấn lấy nhau (kì dzạ ta).
Một hôm, Bảo nổi hứng
_àh Hân này, em làm Obento cho anh ăn nha
_àh àh, ùhm cũng được ạh – hơi lấp bấp nhưng ngọt xớt
_vậy mai nha – Bảo hẹn
_dzạ – (teo teo rùi con ơi)
Thế là Hân phải “dzạ” thôi chứ sao nhưng Hân thì lại là 1 đứa con gái quen sống trong giàu sang nên có đụng vô ba cái thứ đó đâu mà biết làm.
_alô dì Ba àh tôi cần có 1 hộp Obento ngay cho sáng mai – Hân ra lệnh rồi cúp cái rụp (đúng là nhà giàu) rồi đi thẳng về phía vũ trường Paradise (tự đặt lun)
“trời, mình đâu có biết làm cái O ..to to (Obento) gì đâu” – bà người làm cũng bó tay nên đành ra tiệm Obento cho dành cho khu Nhật Bản để mua (sax)
còn về nó thì vẫn đang chăm chút cho từng chú gấu bông cầm kiếm (dzậy cho dzống siu nhân, hi`hi`) vì sắp tới ngày sinh nhật hắn.
Sáng hôm sau
_đây nàh, Obento của anh đây – Hân chìa ra 1 chiếc hộp màu đen
_thanks, Beautiful lady – Bảo cười rồi mở hộp cơm ra nếm thử
_wow, cũng rất ngon nhưng hok phải mùi vị như lúc trước nữa 0 – Bảo nhận xét
_dzậy là hok ngon hả? – Hân xìu mặt
_hok phải, ngon lắm nhưng anh nhớ hok lầm hương vị này giống tiệm Obento Usagi & Ringo (nghĩa là con thỏ và trái táo) – Bảo suy ngẫm
_ùh chắc trùng hợp, hì hì – mặt Hân hơi tái đi vì xém bị phát hiện
Rồi Hân ra ngoài, nhấc điện thoại (các pợn đoán xem gọi cho ai)
_alô, thưa cô Hân – dì ba lên tiếng
_cô mua cơm hộp này ở đâu? hả – Hân tức giận quát (nhưng hok to lắm)
_tôi mua ở tiệm Usagi & Ringo, thưa cô chủ – dì ba nói nhỏ
_trời ạh, dì xém giết chết tôi rồi đó dì biết hok, anh ta mà phát hiện ra tôi hok phải là người làm cơm hộp thì chẳng phải là công cốc ư ?- Hân mắng dì ba xối xả rồi bực mình cúp máy cái rụp
_òh thì ra cô Anna tênncngoàicủaHânnhưngT đây lại lấy lòng TGĐ của chúng ta bằng cách đó – giọng 1 người đàn ông (nhưng thật ra chỉ có 25 tuổi)
_ồh thì ra là anh, Rick – Hân cũng đáp lại
t
_cô Anna àh, cô làm như vậy hok sợ bị phát hiện àh? – hắn hù doạ
_anh định làm gì? – Hân hỏi ngược
_định làm gì ư? cô nghĩ tôi sẽ làm gì? – hắn tiếng tới gần Hân và ép ả vô tường
_anh mau tránh ra cho tôi – Hân cố đẩy
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




