watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 09:14 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3636 Lượt

dựa đầu vào cửa sổ, ngắm những tia nắng nhẹ nhàng bay nhảy mà tâm trạng buồn vô kể. Nhìn thấy hắn vui vẻ, tâm trạng anh còn pha thêm tức giận, bỗng một ý nghĩ nảy lên trong đầu, anh phải hỏi rõ Anh Nhi. Anh muốn chắc chắn nó có phải của hắn và anh muốn biết phải chăng anh vẫn còn cơ hội???

#Cuối tuần, tại trường#

Những chiếc xe du lịch sang trọng xếp dọc thành từng hàng, vì cả trường cùng đi nên có tới 60 xe. Hắn, nó và Nhật Lâm đi xe số 1. Là đi chơi nên học sinh được ăn mặc tự do. Hắn chải tóc mái xéo, mặc một chiếc áo thun trắng và khoác thêm áo ngoài xanh da trời, quần jean bó màu trắng và giày Nike màu đen, trông cực kool. Nó cũng không chịu thua, buộc tóc cao, chừa mái xéo, mặc chiếc áo cánh dơi màu hồng và jean ngắn màu trắng, trang điểm thật nhẹ, mang đôi bata màu hồng pha trắng, style của nó cực kute xen thêm tí quậy phá. Còn Nhật Lâm, anh mặc chiếc áo sơ mi đen, jean trắng, giày cổ cao trắng đen, vuốt bờm ngựa kool ko kém hắn. Bộ ba vừa đặt chân lên xe lập tức cái xe như muốn nổ tung vì tiếng hò hét.

Hắn và nó ngồi cạnh nhau, hắn ngồi cạnh cửa sổ còn nó ngồi ngoài. Nhật Lâm lặng lẽ ngồi phía sau, nhìn hắn với nó cười nói vui vẻ. Sau một hồi náo loạn, nó mệt mỏi ngồi xuống ghế, đường vẫn còn dài, có lẽ nên tranh thủ ngủ một chút, nó nhắm mắt lại và dần chìm vào mộng mị.

< Bịch >

Đầu nó rơi xuống vai hắn, hắn mở mắt nhìn sang bên cạnh, một khuôn mặt đáng yêu đang ngủ trên bờ vai hắn, khóe môi cong lên thành một đường hoàn hảo, hắn véo mũi nó rồi hôn nhẹ lên trán nó yêu thương. Xoa nhẹ đầu, hắn lại ngước mắt nhìn khung cảnh qua cửa sổ, hắn nào biết, tất cả hành động của hắn nãy giờ đã có người nhìn thấy tất cả. Trái tim người đó khẽ nhói lên, người đó ước gì được là chàng trai ngồi cạnh nó, chỉ vậy thôi thì đã hạnh phúc biết bao. Thở dài, người đó tự đầu vào cửa sổ thả tâm hồn bay theo gió ngoài kia.

– Nhóc con! Dậy đi, đến nơi rồi! – Một giọng nói ấm áp gọi nó.

– Ưhm…. – Nó lười biếng nhẹ mở đôi mắt. Khuôn mặt phóng đại của hắn hiện diện trước nó. – Đến rồi à? – Nó hỏi dù biết là dư thừa.

– Ừ! Đến rồi! Dậy đi! – Hắn cười.

Hắn lôi nó xuống xe, lấy hành lý xong, tất cả ba lô hắn đều xách, nó có ý muốn giúp nhưng hắn không cho, nó cũng chẳng biết hắn bị gì mà lại tốt đột xuất thế?

Cả trường đến khách sạn, mỗi phòng 4 người, nó ở cùng với ba cô bạn cùng lớp, còn hắn thì ở chung với Nhật Lâm và 2 người nữa. Tuy một phòng tận 4 người nhưng trường phải thuê luôn hai cái khách sạn vì dân số không ít. Mọi người đều thay quần áo nghỉ ngơi sau một chặng đường dài mệt mỏi. Duy chỉ có phòng hắn là không thể ổn thỏa, vì sao? Vì trong căn phòng đó có đại hoàng tử cao quý Nam Trúc Du.

– Tôi chỉ nằm một mình thôi! – Hắn nói.

– Phòng chỉ có 2 giường, cậu nằm riêng thì chúng tôi phải làm sao? – Lâm cãi.

– Kệ các cậu. – Hắn thong thả.

– Thật quá đáng! Không thể làm theo cậu! – Lâm tức giận.

– Không thể cũng phải làm! – Hắn quát.

– Không làm! – Lâm cãi lại. – Cậu phải nằm cùng ai đó trong ba chúng tôi.

Cuộc tranh luận cứ thế tiếp tục nhưng cuối cùng hắn vẫn phải nằm cùng giường với Lâm. Thật ra, không phải hắn ngang ngược, chỉ là hắn muốn chọc tức Lâm thôi.

Trời tối dần, không khí cũng lạnh theo, mấy cơn gió thổi liên tục khiến nó khẽ rùng mình, bỗng một cái áo khoác rơi trên người nó, nó quay lại, hắn ở ngay phía sau:

– Mặc đi! Không lại bị cảm bây giờ.

Nó mỉm cười, chiếc áo của hắn ấm hơn tất cả những chiếc áo nó từng mặc, không phải vì áo được làm từ chất liệu tốt mà là vì hơi ấm từ cơ thể hắn.

Cả trường đang ăn tối, đang thưởng thức bữa ăn thì…

– Anh Nhi! – Lâm gọi.

– Hửm? – Nó nhướn mày.

– Ra đây chút.

Nó đứng lên tiến lại chỗ Lâm đang đứng, Lâm quay sang nó:

– Em là bạn gái Trúc Du à?

– Vâng! Nhưng chỉ là giả thôi! – Nó thành thật.

– Giả? Tại sao phải làm vậy? – Lâm tò mò.

– Ba mẹ Trúc Du muốn anh ấy có người yêu nhưng anh ấy không thích nên nhờ em làm bạn gái giả trong ba tháng, sau ba tháng bọn em chỉ là bạn bè. – Nó trả lời.

Câu nói của nó như liều thuốc chữa trị cho trái tim của Lâm, vậy là anh vẫn có cơ hội? Vậy là anh vẫn có thể làm bạn trai nó? Trái tim anh nhảy cẫng lên vì hạnh phúc.

– Anh chỉ hỏi vậy thôi! Chào em nhé! – Anh vui vẻ bước đi để lại nó với những câu hỏi không có lời giải.

Ngày hôm đó trôi qua nhanh chóng. Bình minh đến, bầu trời hửng dần, cả trường đều đã thức giấc, hôm nay là ngày sinh hoạt tự do, học sinh có quyền đi chơi và làm những điều mình yêu thích. Vì thế, mới sáng sớm hắn đã bay qua phòng nó:

– Nhóc con! Đi chơi nha!

– Tất nhiên rồi! – Nó cười.

– Anh đi cùng được chứ? – Lâm xen vào.

– Được ạ! – Nó trả lời mà không để ý có một khuôn mặt đầy sát khí nhìn nó.

– Thế mình đi đâu? – Lâm hỏi.

– Thác Dambri. – Hắn trả lời rồi bước đi.

Hắn rất không vui, nó đâu biết, vì nó, hắn đã cho người sắp xếp tất cả, từ việc đặt trước chỗ đi chơi đến những thứ nhỏ nhặt nhất, hắn muốn nó vui, hắn muốn có giây phút tuyệt vời bên cạnh nó vậy mà giờ nó lại mang theo một người nữa. Hắn cực kì thất vọng!

Đến nơi, hắn dẫn nó tới chỗ đã đặt trước, đây là nơi tốt nhất, là nơi nhìn rõ vẻ đẹp của thác nhất, hắn đã chuẩn bị cho nó. Đúng như ý nghĩ của hắn, nó rất vui, nó cứ liến thoắn suốt, điều đó làm hắn hài lòng. Đương nhiên là hắn không thể vui lâu vì sự quan tâm của Lâm dành cho nó. Cứ hễ nó và hắn đang vui vẻ thì Lâm lại chen vào làm hắn cụt hứng. Nhưng không sao, chỉ cần nó vui, với hắn vậy là đủ rồi!

Buổi đi chơi kết thúc nhanh chóng, trên đường về, nó cứ nói mãi, nó nói nhiều như là kiếp trước nó bị câm vậy, hắn và Lâm nghe nó nói mà đầu óc quay mòng mòng, nhưng điều đó chúng tỏ nó đang vui, nên hai người con trai kia cũng mỉm cười theo nó.
Một tuần trôi qua nhanh chóng. Trường nó trở lại hoạt động bình thường.

#Lớp nó#

Nó ngán ngẩm nhìn chung quanh, mấy học sinh lớp nó đều gục hết rồi! Sau kì đi chơi thoải mái, trường nó lao vào học như điên, học để bù lại bài cho một tuần nghỉ ngơi. Trừ nó và một vài đứa có sức chịu đựng giỏi thì tất cả đều bị hạ gục vỉ đống bài tập nhiều không đếm nổi. Đứa nào cũng thức khuya làm bài, kết quả là mắt tụi nó y như con panda.Trên bục, cô giáo vẫn giảng bài triền miên, không để ý chỉ còn vài đứa cố gắng chống cự, còn lại thì ngủ hết. Nó nghe mà cứ như không nghe, chữ vào tai này sang tai kia biến mất, chán nản vô cùng.

Điện thoại nó sáng đèn: ” Chiều nay em rảnh không? ” – Tin nhắn của hắn. ” Có ” – Nó trả lời, ” Vậy chiều nay đi với anh một chút ” – Hắn nhắn. ” Được ” – Nó gửi tin, rồi tắt máy.

Nhận được tin nhắn của nó, hắn mỉm cười, đứng lên, rời khỏi lớp. Hắn lên chiếc BMW mui trần nổi bật giữa bãi xe, rồ ga và phóng đi về phía căn biệt thự sang trọng. Dừng xe, hắn vào nhà, lên phòng, mở tủ, lấy ra một cái hộp màu tím nhạt, mở nắp hộp, hắn lấy trong đó ra một vật, vật đó lung linh dưới ánh nắng, vật đó đẹp đến ngạc nhiên, vì sao ư? Vì vật đó được điểm tô bởi tình yêu của hắn dành cho nó. Phải, hắn yêu nó. Hắn giận mình vì đã nhận ra điều này quá trễ, đáng lẽ hắn phải biết sớm hơn, hắn phải biết hắn yêu nó, yêu rất nhiều. Hắn rời nhà, lên xe và phóng đi.

Xe hắn dừng lại trước một nghĩa trang, xuống xe, lấy ra một bó hoa rực rỡ, hắn bước đến gần một ngôi mộ được xây bằng đá cẩm thạch, đó là ngôi mộ sang nhất, đẹp nhất ở đây, hắn đã xây nó, đó là mộ mẹ hắn. Đặt bó hoa xuống, hắn nhìn vào khung ảnh, đã hơn 4 năm rồi, hơn 4 năm mẹ hắn nằm đây, hơn 4 năm hắn độc bước trên con đường của mình, hơn 4 năm hắn sống trong hận thù, hơn 4 năm lẻ loi và chỉ đơn độc một mình.

– Mẹ ơi! Có lẽ hơn 4 năm qua mẹ đã rất buồn đúng không? Mẹ buồn khi thấy con trai mẹ như thế đúng không? – Giọng hắn nghẹn lại. – Nhưng mẹ yên tâm đi, từ bây giờ, con trai mẹ sẽ không vậy nữa đâu, con mẹ sẽ tìm cho mình một nềm vui, một niềm hạnh phúc, và đó là cô ấy. Mẹ biết không? Cô ấy đã làm khác con trai mẹ ngay lần đầu gặp mặt đấy! – Hắn cười nhưng nước mắt đã bắt đầu rơi. – Mẹ này! Mẹ từng nói với con, mỗi chàng trai có một thiên thần mang tình yêu đến cho họ, vậy cô ấy là thiên thần mang tình yêu đến sưởi ấm trái tim con phải không mẹ? Con làm điều này là đúng chứ? Mẹ sẽ ủng hộ con trai mẹ chứ? – Hắn đưa vật đó lên trước mặt. Hắn nhìn thấy mẹ như mỉm cười đồng ý, vậy là hắn đúng, hắn sẽ làm điều hắn cần làm, hắn cần giữ thiên thần của mình lại, nếu không sẽ bay đi mất.

– Mẹ yên tâm nhé! Một ngày không xa, con sẽ đưa tình yêu của con đến gặp mẹ, mẹ phải chúc phúc cho con đấy! – Hắn gạt nước mắt, mỉm cười, nụ cười thật sự.

Hắn cất vật đó vào túi áo, trở ra xe và phóng đi theo gió. Dừng xe trước trường, hắn chờ nó.

Một tiếng sau, cổng trường mở, Hình

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,12 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT