|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
đỡ không nổi) sau đó nhỏ mới giữ “phép lịch sự” là đấu thật lòng. Hồi đó tôi cũng vậy. Dám cá là nhỏ kia đang giấu khuôn mặt ngạc nhiên sau chiếc mặt nạ. Mới đây mà Xích Thố đã ghi 15 điểm. Tỉ số : 3-15. Tuyệt vời đấy Xích Thố!
Đang đấu căng thẳng, đột nhiên có thằng nhóc nào đó mặc áo trắng ngồi vào chính giữa CLB Kiếm thuật. Nó chăm chú nhìn hai đấu thủ rồi phát tay thật về phía trước.
(Lời kể của Tiểu Mai)
Tuyết đột nhiên chém mạnh về phía trước, tôi vội vàng nhảy ra xa ba bước để tránh. Bất chợt, chân tôi va phải kiếm và bị mất thăng bằng. Tôi lập tức chống tay, đẩy thân lên lộn một vòng rồi đáp lên mặt đất. Tuyết lao thẳng về phía trước, dùng kiếm đâm thẳng vào giáp bảo vệ đầu đầu của tôi. Tôi vội vàng nhún người lên tránh kiếm.
Bốp !
-Trúng đòn !
Vừa đâm thẳng rồi lại vòng ngược để chém vào giáp, nhỏ này, ánh mắt không thể hiện điều đó. Tuyết nhún người lên nhẹ nhàng, đánh thẳng vào giáp của tôi.
-Tỉ số là 5-15 ! – Tên trọng tài lên tiếng.
-Tỉ số là 20-15. – Tôi đáp xuống mặt đất.
Đánh vào giáp của tôi 15 đòn không thương tiếc. Hay đấy !
Tôi xông vào, tung quyền đúng ngay giữa bụng. Nhỏ này không tránh mà dùng mũi kiếm đỡ. Ích gì ? Không ngờ kiếm trượt bên dưới tay tôi và nhắm thẳng vào ngực 10 đòn liên tiếp. Vô lý ! Không thể nào…
-Ăn gian ! – Vân kêu lên. – Tên nhóc quái quỷ kia bày vẽ cho đối thủ ! Ăn gian !
-Không sao đâu Atula, ổn thôi ! – Tôi quay lại, mỉm cười với Atula.
Hai tay thủ quyền sẵn sàng, tôi chuẩn bị nghênh chiến tiếp tục.
-Tiếp tục !
Tuyết dùng kiếm chém ngang hông của tôi, tôi thụp xuống, quét một cước ngang. Tuyết bước một chân qua, dùng kiếm chém mạnh vào giáp của tôi. Khỉ thật ! Cũng tại thằng nhóc kia .(một người giỏi võ không lao vào cuộc đấu thì rất dễ để phân định tình hình)
-Tên này bảo vệ “hôn thê” ghê nhỉ. – Tôi buột miệng nói.
-Mai… – Tay của Tuyết run lên. – Nói bậy !
Rồi nhỏ dùng kiếm đập lên đầu tôi liên hồi. Trúng tim đen. Nhưng tôi cũng không biết đường đỡ.
Nếu bên Karate cũng có một quân sư như thế thì tốt biết mấy. Thiên… Không được, như vậy là phạm luật. Nhưng… bên đó chơi gian trước mà. Lúc này Tuyết đang chém thẳng từ trên xuống. Giúp tôi, làm ơn đi !
-Dùng quyền đỡ, tung cước.
Tôi dùng tay đỡ hờ kiếm của Tuyết, sau đó tựa người trên thanh kiếm, đá thẳng vào giáp của Tuyết, dứt một đòn, tôi nhảy ra chỗ đó ngay tức khắc. Thật tuyệt vời ! Tôi liếc nhìn trên khán đài, Thiên đang ngồi ở dãy ghế đầu tiên, mỉm cười, vẫy tay với tôi.
-Cám ơn !
Thằng quỷ Phách đưa tay về phía trước, Tuyết lại dùng kiếm đâm thẳng vào giáp phục. Trên khán đài Karate, Thiên hụp người nhẹ xuống, đưa chân vẽ một vòng tròn, tôi liền hụp xuống, lấy chân quét một cước. Tuyết tránh ra khỏi đòn cước nhưng muộn rồi, tôi tung quyền vào giáp của nhỏ và ghi điểm (tên trọng tài mắt mờ, người ta đánh được 25 đòn mà bảo đánh được 15 đòn).
(Lời kể của Vân)
Bây giờ trận đấu không còn là của hai người kia mà là trận đấu của hai thằng nhóc đang ngồi chễm chệ trên khán đài kìa. Tuy điệu bộ phách lối nhưng rõ ràng chúng là bậc thầy của môn võ. Mà cũng lạ, hai thằng nhóc ngồi đối diện nhau, lại mặc trang phục đối nhau nữa chứ (Thiên mặc màu đen, tên kia mặc màu trắng). Liệu… chúng có phải là địch thủ truyền kiếp ?
Cả hai cô gái đều đã đẫm mồ hôi cả rồi. Sao chưa ra đòn kết thúc ? Nhỏ bên Kiếm đạo đã đánh một đòn dứt khoát rồi. Nhóc Thiên trầm ngâm, trỏ một ngón tay về phía trận đấu và sau đó là trỏ ngón tay đó xuống đất. Thế là sao ? Thua đi hả ?
(Lời kể của Tiểu Mai)
Trỏ một ngón tay xuống đất ? Ý là sao ? Thua đi ? Không đúng ! Thiên đâu dễ chịu thua như thế. Là gì ? Là gì ? Trông thanh kiếm của Tuyết, tôi chợt ngộ ra. Đến lúc đó, kiếm của Tuyết đã cách đỉnh đầu tôi ba phân, gần chạm đầu tôi. Quyết định thôi ! Tôi đưa tay bắt lấy kiếm của nhỏ. Lấy kiếm làm điểm tựa, tôi tung người lên, dứt điểm bằng một cước thật mạnh. Tuyết lảo đảo rồi cuối cùng cũng ngã xuống.
-CLB Karate thắng ! – Tên trọng tài kêu.
Đúng ! Ý của Thiên là phải cho đối thủ ngã mới thật sự thắng.
-Yeah !
Cả CLB Karate vui sướng reo lên, đương nhiên là Atula cũng thế. CLB Kiếm thuật sững sờ chút rồi cũng vỗ tay chúc mừng. Tuyết nói :
-Hai người đã thắng.
Tôi đến gần Tuyết, đưa tay ra :
-Đứng lên nào bằng hữu !
Tuyết có hơi lưỡng lự nhưng cũng nắm lấy tay tôi, đứng lên. Tôi vỗ vai nhỏ, nói :
-Mai mốt đấu tiếp nghe ! – Tôi nhìn lên khán đài, chỗ CLB Kiếm thuật. – Cả hai người.
Giang Phách không nói gì, lẳng lặng đi chỗ khác. Đồ cứng đầu ! Tên đó còn khó bảo hơn nhỏ em gái. Thôi kệ.
Tôi trông lên khán đài chỗ CLB Karate, Thiên đang mỉm cười, giơ dấu hiệu chiến thắng với tôi.
(Lời kể của Vân)
Nhỏ Xích Thố mỉm cười mà… có nét gì gian gian. Tức thì, nhỏ dùng khinh công gia truyền tung người lên khán đài.
Mọi người đều ồ lên ngạc nhiên. Nhỏ… ôm chầm “tên quân sư quạt mo” chỉ vẽ đường lối tấn công cho nhỏ nãy giờ mà hét lên :
-Tôi thành công rồi !
Nhóc kia cũng ôm đáp trả, vỗ vỗ lưng con nhỏ Xích Thố, nói :
-Tốt !
-Cám ơn !
Phần II : KHI SỢ HÃI CẬU NHƯ THẾ ĐẤY HẢ ?
Thắng được nhờ sự giúp đỡ của Thiên, tôi mừng vui khôn xiết. Không có cách nào để diễn tả hết cảm xúc này, chỉ còn có cách là ôm Thiên thật chặt thôi. Cám ơn !
Thiên đỡ tôi lên khán đài, nói :
-Cô làm rất tốt.
Vân ngồi ở ghế cạnh lấy một ngón tay khều ngay hông tôi, nói giọng hơi khó chịu :
-Bồ định làm nổi đến bao giờ hả ?
Tôi ngượng ngùng buông Thiên ra. Chúa ơi ! Chắc giờ cả cái phòng thi đấu này nhìn con chứ không ít. Mặt tôi nóng lên.
-Đi ! – Thiên đưa tay ra.
-Ừ. – Tôi nắm tay Thiên, cùng nhau đi ra khỏi sân đấu.
—–***—–
(Lời kể của Nhất Thiên)
Tự dưng tách tôi ra khỏi chỗ Mai. Mấy tên này muốn gì ? Nghe Mai nói trong đám đỉa thì mấy tên này dai nhất, thể nào chúng cũng lôi tôi vào một trò gì đó.
-Nhóc ! – Tên Hải nói với giọng ngọt sớt. – Dù bọn anh đã chúc nhóc với Mai hạnh phúc nhưng bọn anh vẫn muốn kiểm tra nhóc một lần nữa, xem thử nhóc có đủ sức bảo vệ Mai không.
-Các anh muốn kiểm tra cái gì ? – Tôi lườm họ.
Tôi vừa dứt lời là mấy tên đó kéo tôi đến chỗ một căn nhà tối om, trang trí toàn một màu đen. Quái quỷ gì đây. Tôi ngước nhìn lên tấm bảng bằng gỗ sơn chữ đen. Nhà ma. Giang Phách !
Tên Hải nói :
-Sao hả ?
Cầu trời cho linh tính của tôi đúng. Tôi mỉm cười :
-Được, tôi hy vọng đây là bài kiểm tra cuối cùng.
Tôi thản nhiên vén bức màn cũng là cánh cửa dẫn đến địa ngục nhân tạo mà mấy tên đáng ghét sắp sẵn cho tôi mà bước vào. Mấy tên kia, xong rồi thế nào ta cũng ra xử cho bằng hết.
(Lời kể của Tiểu Mai)
Mấy ông tướng này dẫn Thiên đi đâu mà lâu thế nhỉ ? Nghi quá ! Đợi họ đi khuất một đoạn tôi mới đuổi theo xem thử. Đích đến là… nhà ma.
Quái ! Sao chuyện này lại lọt ra ngoài nhỉ ? Rồi, thằng nhóc Giang Phách lại bày trò rồi. Không biết có sao không. Tôi rất muốn bay ra lúc này xử cho mấy tên kia một trận nhưng như thế khác nào công nhận Thiên sợ ma chứ. Phó thác cho sức chịu đựng của Thiên thôi.
Một phút, năm phút, mười phút. Sao chưa ra ? Hay là sợ quá nên xỉu trong đó luôn rồi. Đừng nha.
-Hả ? – Tiếng mấy ông tướng hét rõ lớn.
-Hả cái gì hả mấy ông anh ?
Thiên ! Ra được bình an ? Tốt quá !
(Lời kể của Nhất Thiên)
Coi cái mặt sững sờ của mấy tên này kìa. Tôi cũng thất vọng dữ lắm, đường đường là một cái trường chuyên do Nhật Bản xây dựng mà thiết kế cái nhà ma dở tệ, đến con nít ba tuổi chưa chắc đã doạ được vậy mà đòi đẩy tôi vào đó. Chắc cái này làm ra để làm bình phong cho mấy cái cặp ưa ôm nhau mà ngại chứ gì. Phận sự đã xong, giờ chắc là tới phiên mấy tên này.
-Thiên ! Nãy giờ đi đâu vậy ? Vân kêu ăn kem kìa ! – Rồi Mai kéo tôi một cái vèo, không kịp thắng.
—–***—–
-Thiên ! Anh có chuyện muốn nói. – Tới tên Dũng quái quỷ.
-Trời tối rồi, anh muốn gì ? – Tôi hỏi.
-Anh muốn mời em đến một nơi đặc biệt, hy vọng em không từ chối. – Ông Dũng gãi đầu.
Lại bày trò gì đây ?
-Là trò thám hiểm tìm kho báu trong nghĩa trang.
Nghĩa trang ? Nghe mà rợn cả người. Đoán chắc là có cái gì đó liên quan đến ma quỷ. Chán thật !
-Đi ! Em đi !
-Khoan đã !
Mai ? Cô ấy níu áo tôi lại, nói nhỏ :
-Cậu nên nhớ là trò này có vấn đề.
-Ừ, nhưng tôi không thể từ chối.
Mai liền nói với ông Dũng :
-Em nghe Thiên nói trò này cũng thú vị, vậy em cũng sẽ tham gia.
Tên Dũng cười :
-Sẵn sàng thôi, khu vực nữ ở chỗ kia ! – Rồi hắn chỉ về một phía khác. – Đi thôi Thiên ! – Hắn kéo tôi đi xềnh xệch.
Quả nhiên đích đến là một khu đất trống được trang trí như một nghĩa trang hoang vắng. Gió rít từng cơn, nghe lạnh cả da gà. Trời không trăng không sao, chỉ có mấy đốm lửa lập loè phát ra từ mấy cây bạch lạp mà tên Dũng và những người khác phát cho người tham gia cuộc thi. Tự dưng dạ tôi hơi thắt lại, linh tính báo cho hay là sẽ có chuyện không lành.
Vừa
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




