|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
lẽ ra phải tấp túi bụi, nghe chưa?
Tôi cũng muốn xỉu luôn. Lão ngồi kế bảo vệ mà dạy tôi táng cán bộ tỉnh bơ. Ông Nghĩa già cũng làm thinh. Mấy năm trời làm bảo vệ ở đây, ổng cũng có kiến thức đâu khác gì đám học viên. Lão này thuộc dạng… tuyệt đối không có nên đụng chạm à nha.
Lão quẳng cho tôi bao thuốc, rồi chẳng hỏi han gì nữa, quay qua tán dóc với ông bảo vệ. Lão này cũng ngộ à nha, tự dưng khơi khơi hỏi 3 cái vụ nhà ổng ở đâu, làm lương tháng được nhiêu, rồi linh tinh một loạt. Nhưng lão không làm gì vô ích hết trơn nha. Nghe ông bảo vệ nói lương tháng 3 triệu, thức đêm thức hôm, lão làm mặt nghiêm túc, kêu:
– Chắc chú cũng có biết qua tôi. Thằng Ngọc này nói cái gì là làm được cái đó hết. Thấy chú hiền lành, chăm chỉ mà tụi này trả chú lương rẻ mạt quá, hay là chú qua chỗ tôi làm. Cũng không kêu chú làm nặng nhọc gì cả, chú chỉ có đi làm từ chiều tới tối, coi dùm tôi mấy cái xe của khách ở ngoài, đêm về với vợ con. Chú chịu không? Lương tháng tôi trả gấp đôi cái tụi trại này!
Ông bảo vệ già ớ người trước món quà trên trời rơi xuống. Mà lão cũng không có xạo – nói giỡn thì nhiều chứ chưa khi nào lão nói xạo hết trơn. Thời đó lão có tới mấy cái bar dọc khu người Bắc, làm ăn cũng ra tiền chứ bộ. Lão Ngọc thấy dáng vẻ ngạc nhiên của ổng, điềm nhiên nói tiếp:
– Chú không tin mai cứ qua, lát tôi điện thoại về dặn tụi nhỏ, chú tới là có việc liền. Nhưng chi bằng chú cứ ở đây hết tháng cho nó trọn vẹn, tôi sắp xếp cũng có thời gian hơn, được không?
Ông bảo vệ già cảm kích muốn khóc luôn. Tăng gấp đôi số lương đâu phải chuyện đùa. Nguyên gia đình ổng nheo nhóc trông vô cái lương bảo vệ, nay kiếm được số tiền như vậy đâu ai không muốn? Nhất là lão quỷ này, tuy có chút tiếng ác nhưng hễ nói cái gì ra là chắc như đinh đóng cột. Lại thấy lão vỗ vỗ vai ông bảo vệ già, đút vào túi ông già bao thuốc, kêu:
– Chú coi dùm thằng nhóc nhà tôi mấy bữa, tôi kiếm cách cho nó ra
cái đã,
Tôi cũng hâm mộ lão quá xá. Chỉ vì lo cho tôi mà lão kiếm ra việc hay thiệt hay cho ông bảo vệ già, nhưng ổng cũng xứng đáng. Hiền lành thật thà, lại chăm chỉ, giờ kiếm người như ổng cũng không phải dễ. Lại thấy ổng chưa hết cơn xúc động, quay qua nhìn tôi kêu:
– Thằng Long có uống cafe không tao ra lấy cho một ly! Cuộc sống của tôi trong kỷ luật cũng theo đó mà lên hương dữ dội. Ông già Nghĩa cũng hay thiệt hay, đổi ca với mấy thằng bảo vệ trẻ suốt để canh kỷ luật. Đổi vụ này dễ ẹt, bởi chẳng đứa nào ham hố đi canh mấy thằng kỷ luật ởtrỏng, có cái gì vui đâu. Ổng ở gần tôi lâu, đâm cũng khoái tôi. Hai thầy trò cứ rủ rỉ rù rì chuyện trò suốt, tôi cũng đỡ buồn nhiều.
Có điều, tôi và nhỏ Mỹ Anh lại không được vậy. Con nhỏ không thể cứ ngồi hoài ở chỗ bảo vệ nói chuyện với tôi, bởi tụi học viên hoặc cán bộ trại đi qua xét nét dữ lắm. Hơn nữa, có mặt ông già đó bên cạnh, muốn nói với nhau điều lãng mạn một chút cũng hơi bị … quê quê. Nhỏ chọn giải pháp đứng cạnh tường rào, 2 đứa thì thào nói chuyện như buôn bạc giả. Cứ tới ca ông già Nghĩa, 2 đứa lại chui vô một góc, cách nhau một bức rào mỏng thủng lỗ chỗ, ríu ra ríu rít như đôi trym nhỏ.
– Em thò ngón tay vô đây đi Mỹ Anh!
Con nhỏ cũng ngoan ngoãn cho cái ngón tay nhỏ xíu của nó vô cái lỗ thủng. Tôi nắm lấy cái ngón tay hồng hồng của nhỏ thật dịu dàng, kêu:
– Ngộ ghê ha, trước giờ anh không dám nghĩ cầm ngón tay cũng sướng dữ vậy đâu!
Bên kia vách, con nhỏ cười khúc khích. Tôi ghé miệng cắn nhẹ vô tay con nhỏ, nghe nó la một tiếng, rụt tay lại, cái giọng làm bộ giận:
– Anh còn cắn tay em nữa, em không có thò tay vô đâu!
– Vậy để anh làm nè!
Tôi cũng nhoi nhoi cái ngón tay út của mình ra ngoài vách. Con nhỏ cũng cầm lấy cái đầu ngón tay tôi mân mê. Rồi đột nhiên, tôi nghe đầu ngón tay mình ấm sực, ươn ướt. Con nhỏ đang hôn lên đó, thì thào:
– Em nhớ anh quá trời luôn.
Tôi thở dài, xuôi xị:
– Anh thì nhớ em quá đất luôn.
Thiệt tình tôi đang giận cái bức vách hết chỗ nói. Giá như nó thủng lớn hơn một chút, có khi tôi dám cho nguyên cái gì ra khỏi đó chứ không phải chỉ là ngón tay nha. Ý tôi ở đây là cái đầu tôi đó, hổng phải cái gì tầm bậy hết trơn.
Đột nhiên giọng con nhỏ có vẻ run rẩy:
– Hay … em kiếm chuyện gì để vô kỷ luật cùng anh nha!
Tôi muốn ngã té ngửa, đập đầu xuống nền xi măng cái bịch. Con nhỏ này, ý hay vậy mà nó cũng nghĩ ra được mới thiệt là tài. Có điều, ý tưởng hay nhưng không thực tế chút nào hết trơn hết trọi. Tôi dư biết không khi nào họ nhốt chung học viên nam và nữ ở cùng một chỗ cả, nếu vậy chắc buồng kỷ luật tụi nó dám tranh nhau giành một chỗ lắm. Tôi thở dài:
– Khờ quá em ơi, bộ em tưởng tụi nó nhốt em với anh chung một chỗ hả!
Con nhỏ nín thinh. Rồi cái giọng nó lại làm như muốn khóc.
– Nhưng mà em muốn gặp anh quá đi, cứ như vậy em chịu hết nổi rồi đó!
Tôi thương nhỏ quá đỗi. Giá mà cái bức vách này không tồn tại, dám tôi sẽ ôm nhỏ vào lòng thật chặt, mặc xác đám bảo vệ có lôi tôi ra đập thêm một trận tôi cũng cam lòng. Tự dưng, trong tột cùng tuyệt vọng, tôi bỗng nảy ra một ý hay thiệt là hay:
– Em qua nói với anh Ngọc đi, coi chừng ổng giúp được đó!
Lão quỷ này từ sau khi tôi gặp biến cố, tôi bắt đầu có một niềm tin mãnh liệt nơi lão. Ba cái vụ này, tôi chịu chết nhưng với lão, biết đâu lão sẽ tìm ra cách. Con nhỏ nghe nói tới lão, cũng hào hứng hẳn:
– Ừ ha, sao em lại quên mất ổng?
Con nhỏ về rồi, tôi vẫn ngồi một mình ngoài hành lang. Không biết lão quỷ kia có giúp nổi tôi không và nếu có, lão sẽ làm kiểu gì hả trời. Đang ngồi mải miết nghĩ ngợi lung tung, thấy từ phía cái lỗ thủng hiện ra một con mắt – con mắt ác như quỷ vậy, chắc chắn không phải con nhỏ Mỹ Anh. Giọng lão quỷ vọng vào:
– Nè thằng nhóc ác, kêu con nhỏ Mỹ Anh tới làm khó tao phải không?
Tôi nghe giọng lão mà khác gì nghe tiếng tiên nhạc du dương. Vội vàng chồm dậy, ngó ngó ra. Lão quỷ đang đứng phía ngoài rào, chân nhịp nhịp, miệng cầm điếu thuốc hút phì phèo:
– Trời đất, có chuyện làm khó được anh sao?
Lão này cũng thuộc dạng ưa nịnh, nhưng mà khó bẫy à nha. Mặt lão tỉnh bơ như không, dụi dụi cái điếu thuốc vô vách.
– Mày khỏi nịnh tao đi thằng nhóc ác. Để đó tao coi, mà tao không có dám chắc đâu.
Nói dứt lời, lão quay lưng bước lẹ luôn. Chắc đỡ phải nghe tôi năn nỉ. Mà ác một cái, lão cứ nói kiểu nước đôi này khiến cái đầu tôi cũng muốn nổ tung ra. Không có dám chắc là bao nhiêu phần trăm hả trời? Du đãng vô địch khám lớn mà ăn nói như giỡn chơi vậy sao trời!
Tính tôi vốn bộp chộp, nên ba cái vụ chờ đợi này làm khổ tôi dữ lắm. Ngày nào con nhỏ tới, tôi cũng hỏi thăm tình hình lão Ngọc bên ngoài, nhưng con nhỏ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




