watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:02 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8179 Lượt

có IQ cao chứ! Ra ngoài chơi với 2 con nhỏ không sướng hơn nằm một chỗ đợi tới giờ cơm mới được gặp sao! Thiệt tình, suy nghĩ chẳng có sâu xa chút nào hết, hèn chi có bằng bác sỹ mà phải vô cái trại nhỏ xíu này làm. Đang còn nghe bực bội, con nhỏ đã bước tới trước mặt tôi, kéo ghế ngồi xuống, nhẹ nhàng kêu:
– Anh ăn cơm đi nè, chắc chiều là về thôi mà!
Mắt con nhỏ nhìn tôi chăm chú, đầy một vẻ dịu dàng. Tôi cũng hơi bất ngờ với ánh mắt lúc đó của con nhỏ, nhưng chỉ cười trừ, lấy cái muỗng xúc cơm ăn. Thấy nhỏ vẫn ngồi im, tôi kêu:
– Em về ăn cơm đi Thư, lát qua lấy bo cũng được mà!
Nhỏ hơi ấp úng, rồi đỏ mặt:
– Em ăn cơm rồi mà!
Con nhỏ này lại xạo. Mới tới giờ cơm, đám học viên còn lục tục kêu nhau đi ăn mà sao nó ăn lúc nào lẹ dữ vậy trời. Nhưng thôi kệ, có nhỏ ngồi kế ăn cơm cũng thấy vô hơn. Nghĩ cái cảnh ăn cơm cùng lão bác sỹ già khọm kia muốn ói tại chỗ luôn chứ ăn gì nổi! Nghĩ vậy, tôi hăm hở xúc cơm ăn tiếp.
Con nhỏ chống tay vô cằm, nhìn tôi chăm chú như kiểu người ta đi sở thú nhìn con khỉ vậy. Hơi nhột à nha. Tính kêu nhỏ bộ em chưa thấy ai đẹp trai cỡ anh hay sao mà nhòm dữ vậy, con nhỏ đã lanh chanh hỏi trước:
– Sao bữa hôm đó anh liều quá vậy! Em với nhỏ Mỹ Anh sợ hết hồn luôn, may anh Ngọc ảnh xuống kịp đó!
Tôi nghe cũng hơi quê, lại cười trừ. Nhỏ lại hạ giọng, âm điệu có vẻ hơi ghen tị:
– Anh đối với nhỏ Mỹ Anh hết lòng ghê luôn, thiệt tình em không có dám nghĩ tới luôn!
Con lạy bà, bà nào cũng đòi nhiệt tình như vậy chắc tôi trốn trại luôn quá! Tính nói vớinhỏ như vậy, nhưng nhìn cái gương mặt nhỏ lúc đó vừa thoáng ngượng ngùng, vừa thoáng một thứ ghen tị rất đàn bà, nhìn dễ thương lạ lùng. Chẳng hiểu trời xui đất khiến thế nào, tôi chống cái muỗng xuống bo cơm, làm bộ trầm ngâm một lúc, kêu nhỏ:
– Em mà bỏ mâm, dám anh cũng làm như vậy luôn đó!
Thiệt tình giờ tôi đã hiểu tại sao cái đám đàn bà con gái lại mê phim Hàn Quốc như điếu đổ. Tại vì cái đám đó chuyên nói những câu trên trời dưới biển nghe lãng mạn một cây, mà ác một cái tụi đàn bà tin hết trơn hết trọi. Con nhỏ này cũng vậy. Nhỏ sững người hồi lâu, gương mặt đỏ lên, lí nhí:
– Em không có để anh làm như vậy!
Ngó cái bộ dạng mắc cỡ của nhỏ, tôi vừa vui vui vừa thấy… lo lo. Tự dưng buột miệng ra một câu lãng nhách nhưng nhỏ tin mới sợ! Nhưng lỡ rồi, có hối hận cũng là quá muộn màng. Thở dài một cái, tính cúi xuống ăn tiếp, lại nghe lão bác sỹ già làu bàu:
– Ăn lẹ lên đi, tán chuyện hoài!
Bực à nha. Tôi ăn mắc mớ gì tới lão, không muốn nhìn tôi ăn thì kí giấy cho tôi ra ngoài, tôi đâu muốn ở trong cái phòng y tế này làm gì cơ chứ! Đang tính ăn cho lẹ, nghe lão nói vậy tôi rà rà từng hạt một bỏ vô mồm. Lão bác sỹ cáu sườn, la:
– Càng nói càng chống đối, phải không?
Tôi nhún nhún vai:
– Người bịnh làm sao ăn nhanh được chú ơi!
Con nhỏ Thư cười khúc khích. Rồi không để ông bác sỹ già nổi nóng thêm, nhỏ dịu dàng kêu:
– Thôi được rồi, để em đút cho anh nha!
Mặc kệ gương mặt sững sờ vì sung sướng của tôi, nhỏ cầm lấy cái muỗng, xúc cơm đút cho tôi từng muỗng một. Lão bác sỹ già lại la chói lói:
– Làm cái gì đó, thằng đó khỏe như trâu sao phải đút!
Tôi nuốt lẹ miếng cơm, đá mắt về phía lão, thủng thẳng:
– Khỏe như trâu sao không cho tui về, bắt nằm đây làm chi!
Lão bác sỹ già á khẩu, im re. Tôi khoái trá ngó lão, ăn cơm con nhỏ đút. Cơm trại mà sao bữa nay ngon kì lạ!
Cái vụ để ghệ đút cơm, lại còn ghệ xinh đút hẳn hoi trong phòng y tế coi bộ có tác dụng trông thấy. Ngay chiều, lão bác sỹ kí rẹt rẹt lên cuốn sổ, tống tôi ra khỏi phòng. Hên ghê. Hít một hơi không khí trong lành vô buồng phổi, tôi lon ton xuống căng tin uống cafe. Nằm riết trong cái không khí toàn mùi thuốc sát trùng, không bệnh cũng thành bệnh luôn đó!
Quỷ già đang ngồi co giò chơi cờ tướng, cái mặt tập trung thấy ghét. 3 hôm tôi nằm trại, lão lượn lờ quanh được 2 lần, 1 lần hỏi còn thuốc lá không, lần thứ 2 hỏi… còn sống không? Thiệt tình thứ du đãng gì đâu! Có điều, ra ngoài nhìn thấy lão vẫn vui vẻ như vậy, tôi cũng thấy mừng. Tưởng không có tôi lão buồn tới treo cổ tự sát chớ!
Lò dò bước ra chỗ lão. Đám lu xu bu nịnh nọt thấy vậy lui ra, chừa cho tôi một chỗ ngay kế lão. Lão này làm cái gì cũng có nguyên đám bâu theo như ruồi, từ tập tạ cho tới đánh cờ. Làm như ngồi kế lão cũng được hưởng một chút số má hay sao đó! Tôi mò tay vô túi lão, móc điếu thuốc. Lão quỷ già ngẩng đầu lên, gắt:
– Thằng quỷ, làm tao hết hồn! Ủa mày ra rồi hả?
Hay thiệt, mắng một câu rồi mới nhận ra em út lành bệnh. Tôi cũng nản với lão già, chả thèm nói gì, châm lửa đốt điếu thuốc. Ngó quanh quất một hồi, sao con nhỏ Mỹ Anh với con nhỏ Thư bữa nay làm biếng uống cafe luôn, không thấy nhỏ nào ló mặt dưới căng tin. Tôi khều khều lão già:
– Nhỏ Thư với nhỏ Mỹ Anh đâu rồi anh già?
Lão già bực bội:
– Bộ mày trả tiền tao nuôi beo hay sao tối ngày hỏi tao?
Ai sợ lão bực chứ tôi không có sợ chút xíu nào hết. Tôi tỉnh bơ hỏi tiếp:
– Thì mới ra em mới kiếm anh hỏi chớ! Tụi nó đi đâu vậy?
Lão cũng thua tôi luôn, càu nhàu:
– Một con trong chuồng, một con ngoài đời!
Cái gì mà ngoài đời? Lão già này giỡn mặt tôi hả, hay đang mải đánh cờ trả lời lộn? Ngó cái mặt đờ đẫn của tôi, lão xua xua tay:
– Nhỏ Mỹ Anh về phép rồi, mày biến đi đừng làm phiền tao. Có chuyện gì kiếm con beo sơ cua của mày mà hỏi!
Tôi chả thèm làm phiền lão nữa, chạy biến đi kiếm nhỏ Thư. Sao lại có cái vụ về phép đột ngột như vầy chứ!
Cái trại tôi ở có cho nghỉ phép, đa số trại nào cũng vậy hết, tuy nhiên nếu ở trại khác dựa trên thành tích lao động và học tập tốt, trại tôi chỉ cần… đút tiền vô là về hết. Kể cả có đang nằm buồng kỷ luật, nhà lên đấm vào mồm đám quản lý trại ít tiền là trở thành học viên gương mẫu, đủ điều kiện để về phép chơi cùng gia đình. Nhưng vụ này thường cũng khá lâu lắc, phải mất cỡ 1 tuần mới xong, mà kì lạ nhất là con nhỏ cũng chẳng biết gì về cái kì nghỉ phép này thì phải. Nếu như nhỏ biết, chẳng có lí do gì để nhỏ giấu tôi!
Nhỏ Thư đang hí hoáy làm gì đó trong phòng, nghe tôi kêu ngoài cửa lon ton chạy ra. Nghển cổ ngó vô phòng, thấy trên giường con nhỏ Mỹ Anh vẫn còn nguyên đống đồ đạc, tôi mới tạm yên tâm. Không thấy đám đồ đạc, nghĩa là con nhỏ về hẳn luôn – mà nếu vậy chắc tôi điên cuồng đập tan cái trung tâm này ra mà trốn về lắm. Hoặc nếu không có sức làm cái vụ đó, chắc tôi cũng ráng nuốt lưỡi lam vô mà chuyển viện, đặng về đời kiếm con nhỏ!
Nhỏ Thư ngó tôi, đôi mắt có vẻ vui vui. Nhỏ chạy ra ngồi kế tôi, vừa lấy tay vuốt vuốt mái tóc ngắn của mình vừa hỏi:
– Anh kiếm em hỏi chuyện nhỏ Mỹ Anh hả?
Tôi gật gật đầu. Cũng hơi mắc cỡ chút xíu, bởi hồi trưa vừa thân mật với nhỏ xong, giờ lại đi kiếm nhỏ hỏi chuyện về… con ghệ khác. Nhưng nhỏ tỏ

Trang: [<] 1, 43, 44, [45] ,46,47 ,66 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT