|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
con nhỏ nào coi hết!
Con nhỏ đe dọa gì mà… dễ thương quá xá luôn. Tôi ngó vô cái mặt làm bộ giận dỗi đáng yêu của nhỏ, thì thầm:
– Vậy cả em và Mỹ Anh cùng coi anh một lượt, được không?
Gương mặt con nhỏ đỏ bừng, lí nhí:
– Cái đó… cái đó… phải cả Mỹ Anh đồng ý nữa mới được mà!
Nhỏ Mỹ Anh trả phép sớm hơn bình thường. Tổng cộng nhỏ đi chỉ có 3 ngày phép. Khi nhỏ về đã là buổi trưa, tôi và lão già dịch đang nằm ngáy o o ở trong phòng. Nhỏ lặng lẽ chui vô phòng nữ, tới bữa cafe trưa mới xuống căng tin ngồi đợi sẵn cùng với nhỏ Thư. Nghe một thằng nhóc chạy lên báo, tôi mừng rỡ quơ đại cái áo bận vô, chạy lẹ xuống.
Ánh mắt của nhỏ trống rỗng lắm, cái điệu ngồi cũng thất thần, bàn tay nhỏ để trên bàn đang xoay xoay cái ly một cách vô thức. Nhỏ nhìn thấy tôi, ánh mắt mừng rỡ không một chút giấu diếm, vẫy vẫy cái tay:
– Em về rồi nè!
Tôi sung sướng ngồi xuống bên nhỏ, đưa mắt ngắm qua một lượt. Đợt này coi bộ con nhỏ không thiết chăm sóc gì cho hình dáng bên ngoài như lần đi phép trước. Mặt nhỏ không make up, đầu tóc vẫn y chang như khi trong trại, mí mắt vẫn còn hơi sưng đỏ. Không hiểu có chuyện gì mà con nhỏ khóc lóc vậy trời. Tôi xoa nhẹ tay lên lưng con nhỏ, giọng dịu dàng:
– Bên ngoài có chuyện gì vậy Mỹ Anh? Sao em đi phép vô lại lẹ vậy?
Nhỏ cúi đầu, không nói gì, tay lại nắm tay tôi để vô lòng. Nghe 2 bàn tay con nhỏ áp vô tay tôi ấm sực. Nhỏ xiết chặt lấy bàn tay tôi, cái thứ hành động như quyến luyến, như không nỡ rời xa một chút nào. Nhỏ cầm tay tôi nhiều lần tới mức tôi cũng không nhớ nổi, nhưng chưa lần nào kì lạ cỡ lúc này…
– Không có gì đâu anh. Tại bên ngoài có một chút rắc rối anh à, nhưng mà xong xuôi hết cả rồi mà.
Như không muốn làm tôi lo lắng, gương mặt nhỏ lại hiện lên nét tươi cười:
– Đợt này chồng của em ngoan dữ ha. Em đi ra ngoài nhưng vẫn chịu ăn uống, không có bỏ bo như lúc trước ha!
Rồi đang gật gù coi bộ hài lòng, ánh mắt nhỏ đột nhiên sắc lẹm:
– Mà nè, bộ em đi anh không có nhớ em hả? Phải không? Sao lần trước anh khác lắm mà? Anh hết yêu em rồi phải không?
Tôi cũng đi chết luôn đây. Sao đang nói chuyện tình cảm chân thành, nay lại dở chứng ghen ngang xương như vầy chớ. Nhỏ nhìn gương mặt đau khổ của tôi, cái miệng chúm chím cười:
– Cái đồ khờ, em giỡn mà!
Tôi cười khì, thở phào một cái. Nhưng quả thiệt tôi khờ quá đi, khờ tới thê thảm khi không nhận ra trong câu nói giỡn của con nhỏ có cả sự xót xa…
Bữa tối hôm đó, cả hai con nhỏ coi bộ đều vui vẻ, líu ríu đặt nguyên một mâm đồ ăn bự tổ chảng. Bữa nay là chủ nhật, đồ ăn phong phú hơn, đám học viên cũng rủng rỉnh tiền hơn vì mới có thăm nuôi. Đối với tụi tôi, bữa tối đó còn đặc biệt hơn bởi… sau nó sẽ là sáng thứ 2. Sáng thứ 2 hổng có gì đặc biệt hết trơn ngoài vụ đám bảo vệ sẽ họp giao ban. Đám đó họp giao ban chắc chắn không mắc mớ gì tới đám học viên, nhưng nó có… mắc mớ tới 3 đứa tụi tôi. 3 đứa tụi tôi thôi nha, không có tính lão già dịch. Sau bữa cơm chiều chủ nhật, con nhỏ Mỹ Anh làm tôi chết đứng giữa căng tin khi thỏ thẻ:
– Mai thứ 2 đó anh.
Ngày nào ở trại chẳng giống ngày nào, trừ thứ 7 và chủ nhật. Nhưng con nhỏ bỗng dưng nhắc ngày vùng tam giác như vậy, tôi dù có khờ cũng đâu khờ dữ dội vậy. Tôi ngó nhỏ trân trân, lắp bắp:
– Mai anh vô phòng phải không?
Nhỏ nguýt tôi dài cả cây số, nhéo:
– Chỉ được cái như vậy là nhanh. Trưa nay chị Thư nói qua với em rồi. Em… đồng ý mà!
Thiệt tình, muốn xỉu luôn tại chỗ quá xá. Sung sướng cứ đến dồn dập gì đâu, ai mà chịu cho thấu chớ! Nhỏ mặc tôi đứng chết trân giữa căng tin, chúm chím cười bỏ lên nhà, kêu vọng lại:
– Đừng có xúc động mà bỏ bo nha. Tối xuống ăn tối nha, em đặt nhiều đồ anh thích đó!
Giờ, trước mắt tôi là nguyên mâm đồ ăn bự chà bá. Tôi liếc lão già dịch, lão già dịch liếc tôi. Bộ con nhỏ ngỡ tôi và lão mới từ năm 1945 bay vượt thời gian nhập trại hay sao mà đặt đồ ăn nhiều quá xá. Nhỏ Thư cũng cười chúm chím khi ngó vẻ hoảng sợ của tôi và lão già, nhưng nhỏ không tỏ vẻ gì ngạc nhiên. Nhỏ Mỹ Anh lanh chanh lấy chén đũa, gắp đầy nhóc vô bát ép tôi ăn. Con mắt nhỏ sung sướng ngó tôi nhăn nhó nhét vô bụng nguyên một đám đồ ăn nhiều tới nỗi con heo cũng có thể bị bội thực.
Lão già dịch không biết có phải bất mãn vì cô đơn không mà cái gương mặt của lão bữa nay lầm lì thấy ớn. Gắp mấy gắp ăn cho có lệ, lão thở dài một cái, kêu:
– Anh lên phòng trước nha, 3 đứa ở lại ăn đi. Bữa nay anh hơi mệt.
2 con nhỏ dạ ran. Tôi ngước mắt theo cái bóng loắt choắt của lão già dịch, nghe trong lòng như có điều gì đó bất an. Lão già dịch nhỏ con nhưng khỏe như trâu, sức mấy mà lão bịnh. Cái dáng liêu xiêu của lão như còn mang theo cả một mớ tâm trạng đầy rắc rối…
Buổi sáng thứ 2 bữa đó là một buổi sáng lâu lắc nhất trên cõi đời này. Tôi hết đứng lại ngồi, hêt ngồi lại nằm, hết nằm lại hút thuốc, hết hút thuốc lại coi tivi, nói chung làm cái gì để giết được thời gian cũng làm hết trơn, trừ mỗi việc tự xử. Riêng cái vụ đó thì không thể, bởi lát tôi còn phải có công chuyện lớn cần dùng tới đám đó!
Thất hiệp Đồng Nai mặt buồn như Bác mất, ngồi ủ rũ đợi phân công nhiệm vụ. Tôi ngó mặt mấy thằng nhỏ cũng thấy thương, ném qua bàn tụi nó bao thuốc, vỗ về:
– Vụ này cũng không có gì khó đâu, xong việc không ai làm khó tụi bay nữa hết!
Mặt mấy thằng nhỏ vẫn ỉu xìu như bánh tráng gặp mưa. Coi bộ không phải buồn vì bị ép làm việc khó, tụi nó buồn cái khác à nha. Kệ xác tụi nó, tôi giờ không quan tâm tới điều gì hết. Tôi chỉ quan tâm tới duy nhất một chuyện: đó là tụi bảo vệ vô duyên kia nhanh chóng chui lẹ vô trong phòng họp cho tôi được nhờ!
Mắt ngó thấy đám bảo vệ rốt cuộc cũng lục tục kéo nhau ra phía ngoài, tôi thở phào một cái. Liếc mắt ra hiệu cho thất hiệp, thấy 7 thằng nhóc lục tục đứng dậy, cái bộ dạng vừa khẩn trương vừa uể oải. Thiệt tình tôi cũng hơi nản, giao cho tụi nhóc ác này tôi cũng có chút không yên tâm. Lỡ bể show chắc tôi về tôi bóp cổ cả lão già dịch luôn. Thứ du đãng gì đâu làm biếng thấy ớn.
Nhưng quả thật, mấy thằng nhóc này oánh lộn thì nhát một cây, chứ mưu hèn kế bẩn coi bộ cũng không thiếu. 2 thằng giả bộ rượt đuổi nhau loạn bậy ngay chỗ con nhỏ bảo vệ, 5 thằng còn lại khoác vai nhau tản bộ lững thừng, vừa đi vừa trò chuyện say sưa. Tôi mém chút nữa giơ ngón tay cái lên một cái ngợi khen, nhưng không kịp làm bởi cái tay một thằng nhóc ác đã cho ra sau lưng, vẫy lẹ.
Ăn trộm ăn cướp lần đầu tiên lúc nào cũng bị hồi hộp hết trơn, tới lần thứ 2 thì dạn dĩ hơn nhiều. Trộm tình kiểu như tôi cũng vậy. Lần đầu tiên vô phòng cùng con nhỏ Mỹ Anh, máu miệng máu mũi tôi muốn trào ra từng ngụm lớn khi chân mới lò dò bước vô cửa phòng. Bữa nay, tim chỉ đập mạnh hơn, cũng có hồi hộp nhưng cái hồi hộp này khác bữa trước: không biết lát vô làm ăn sẽ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




