|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
mất thời gian, buổi tối rồi lại còn gọi mình ra đây, nghe bảo là Tiểu Vy đang trong tay chúng, muốn mình đi một mình, nào ngờ ra gặp toàn một lũ “gà”.Phí công quá đi_Tiểu Đan càu nhàu
-Cái gì?Thất bại rồi ư?_Nhã Uyên gào lên
-Tôi…tôi…xi…xin..lỗi_Quản lí Kim ấp úng
-Xin lỗi thì được gì chứ?_Nhã Uyên gắt lên
-Thực sự tôi không biết rằng cô ta lại giỏi võ đến như vậy.Tôi…
-Bà còn đứng đó mà biện minh à?_Cô ta lại một lần nữa gắt lên
Quản gia Kim giờ chỉ biết im lặng.
-Lo thuê thêm người xử cô ta nhanh đi.Tôi muốn thấy kết quả vào ngày mai.Tối nay hãy giải quyết cho xong đi.
-Vâng, tôi biết rồi
-Vậy, bà có thể lui ra_Nhã Uyên ra lệnh
-Vâng_Quản lí Kim nhẹ trả lời rồi nhanh chóng lui ra
-Mấy người là ai?_Tiểu Đan bực mình hỏi
-Đánh cô ta đi_Quan gia Kim ra lệnh
Bốp…binh…
-A_Tiếng Tiểu Đan khẽ kêu lên, vai cô đã bị một tên trong nhóm đó cầm gậy đánh mạnh, ngay sau đó từng chiếc gậy khác của lũ xấu xa kia đánh mạnh vào người cô, cô dần đuối sức, và rồi:
Phịch_Cô ngã xuống, nhóm người lần này quá đông, gấp ba lần trước, khoảng 27 tên+ với vết thương lần trước ở chân cô vẫn chưa lành hẳn khiến cô nhanh chóng bị hạ gục, cô nằm đó, toàn thân đau nhức, máu dính khắp người, cô không còn đủ sức để đứng lên nữa.
-Nghe cho rõ đây, Nhã Uyên tiểu thư bảo cô hãy tránh xa Thiên Lâm thiếu gia ra, nếu không thì lần sau cô sẽ còn bị nặng hơn thế này gấp ngàn lần đấy_Quản lí Kim lên tiếng rôi ra lệnh cho đám người đó rút lui, để mặt cho Tiểu Đan nằm đó với vết thương nặng nề.
Rào!Rào:
-Lại mưa_Tiểu Phong thở dài, cô là một con người cực kì ghét trời mưa mà sao trời lại nhiều khi mưa thế không biết
-Không biết có chuyện gì không nữa_Tiểu Vy sốt ruột ngóng ra ngoài cửa
-Tớ có cảm giác không ổn cho lắm.Sao giờ này Tiểu Đan còn chưa về nữa nhỉ?_Tiểu Tuyết cũng lo lắng không kém
-Ừm, cũng gần 10h rồi còn gì,hay nó ham chơi với Thiên Lâm nên quên giờ về rồi_Tiểu Phong trong lòng cũng lo lắng nhưng cô là người luôn nghĩ thoáng hơn
-Gọi xem sao_Tiểu Vy giục
-Ừ_Tiểu Phong trả lời rồi nhanh chóng cầm điện thoại lên gọi cho Tiểu Đan
Tút…….tút…….tút..
-Sao nó lâu bắt máy vậy nhỉ?_Tiểu Phong lẩm bẩm
-Sao rồi?_Tiểu Tuyết hỏi
-Chưa chịu bắt máy_Tiểu Phong trả lời nhưng vẫn kiên nhẫn cầm điện thoại
Tút…..tút…… tút…….
-Đến…co…ngõ….xx…đườ…đường..x…x……..x_Tiểu Đan bắt cuối cùng cũng chịu bắt máy, cô khó khăn nói xong đia chỉ rồi nhanh chóng lịm đi
-Này, Tiểu Đan,Tiểu Đan, cậu sao vậy?_Tiểu Phong hét vào điện thoại nhưng trả lời lại tiếng thết của cô chỉ là tiếng tút..tút..tút kéo dài
-Có chuyện gì sao?_Tiểu Vy sốt ruốt
-Hình như Tiểu Đan cần giúp đỡ.Đến ngõ xx, đường xxx ngay_Tiểu Phong nói rồi nhanh chóng lao ra gara.Thấy vậy, Tiểu Vy và Tiểu Tuyết cũng lao nhanh ra theo
Trong con ngõ xx, đường xxx:
-Tiểu Đan, cậu không sao chứ?_Tiểu Tuyết lay mạnh bạn, lo sợ
-Tiểu Đan, này mở mắt ra nhìn bọn tớ nè_Tiểu Vy gọi, nhìn thân thể con bạn thân của mình tơi tả, người dính đầy máu, dầm mình dưới mưa, nước mắt cô bắt đầu trào ra, lăng dài trên má
-Nè, tỉnh dậy đi, Hoàng Linh Đan, cậu mà có chuyện gì là chết với tớ đấy_Tiểu Phong cũng không kìm được nước mắt nói
-Ư..ư_Tiểu Đan khẽ cựa quậy
-Linh Đan, cậu tỉnh rồi_Tiểu Vy mừng rỡ
-Tiểu Đan gượng cười để bạn mình an tâm nhưng sau đó do không thể chịu nổi cơn đau, cô ngất, bên tai cô nghe đâu đó tiếng gọi của các bạn nhưng sau đó thì ù..ù..cô không còn nghe thấy gì nữa, xung quanh cô chỉ còn là bóng tối.
Bệnh viện Thành Đô_Bệnh viện lớn nhất Tp. Hồ Chí Minh được trang bị đầy đủ các thiết bị khám-chữa bệnh hiện đại
-Bạn ấy sao rồi_Tiểu Phong gấp gắp hỏi người y tá vừa bước ra khỏi phòng cứu thương của Tiểu Đan
-Bệnh nhân mất quá nhiều máu.Chúng tôi đang truyền thêm máu cho bệnh nhân_Người y tá trả lời rồi vội vả đi lấy máu ngay
-Shit, tớ mà biết được đứa nào đánh tiểu phong thì đứa đó sẽ khỏi sống luôn_Tiểu Phong giận dữ
-Mẹ kiếp, sao mọi chuyện lại ra thế này chứ_Tiểu Tuyết siết chặt bàn tay, giọng cô lạnh lùng, “cô sẽ trả thù”_một ý nghĩ rùng rợn vụt qua đầu cô
-Hức..hức…rốt cuộc thì ai đã làm chứ.Tiểu Đan của chúng ta đâu có thù oán với ai, sao lại xảy ra chuyện này..hức.._Tiểu Vy thút thít, trong lòng cô cũng căm giận không kém
-Tiểu Đan, cô ấy sao rồi?_Thiên Lâm chạy đến hỏi
-Cậu ấy mất quá nhiều máu, bác sĩ đang tiến hành truyền máu_Tiểu Tuyết nói
-Ai đã làm cô ấy ra nông nổi ấy hả?_Thiên Lâm gầm lên, cậu lo lắng, run sợ, sợ Đan Đan-người con gái đang nằm trong kia xảy ra chuyện gì,tim cậu quặn đau khi nghĩ đến việc người cậu yêu thương đang phải chịu sự đau đớn, dày vò của từng vết thương đang rĩ máu.
-Bình tĩnh nào Thiên Lâm, Tiểu Đan của mày sẽ không sao cả, cô ấy sẽ ổn thôi_Hạo Thiên vỗ vai thằng bạn an ủi
-Cô ấy sẽ không sao, không sao, nhất định sẽ không sao_Thiên Lâm lẫm bẫm
-Ừ, cô ấy sẽ không sao_Gia Kiệt thở dài nói, nhìn đứa bạn thân của mình như thế, cậu cũng lo lắng lắm, ngoài việc an ủi nó ra thì cậu cũng chẳng biết phải làm gì
-Ai là người nhà bệnh nhân Hoảng Linh Đan?_Một người y tá bước ra từ phòng cứu thương của Linh Đan hỏi
-Là chúng tôi_Tiểu Tuyết+Phong+ Vy+ Thiên Lâm chạy ngay tới trước mặt người y tá
-Hiện tại bệnh nhân cần truyền máu nhưng bệnh viện chúng tôi đã hết loại máu bệnh nhân cần nên…
-Phòng lấy máu ở đâu?_Tiểu Phong chưa để cô y tá nói hết đã cắt ngang
-Xin hỏi…
-Tôi nhóm máu O_Tiểu Phong nhanh chóng trả lời
-Mình cũng đi nữa_Tiểu Vy lên tiếng
-Cháu nhóm máu gì?_Người y tá hỏi
-Dạ AB ạ_Tiểu Vy trả lời
-Vậy đi theo tôi_Người y tá nói rồi tấc tốc đi ngay
-Tiểu Đan, cô ấy nhóm máu gì?_Thiên Lâm hỏi
-AB_Tiểu Tuyết trả lời
2 ngày sau:
-Tôi nghĩ cậu nên về nghĩ đi_Tiểu Tuyết nhìn Thiên Lâm nói
-Không, khi nào cô ấy chưa tỉnh tôi sẽ chưa về_Thiên Lâm mệt mỏi nói
-Cũng đã hai ngày rồi, cậu mà ngồi trông nó mãi thì tôi e là sức khỏe của cậu…_Tiểu Phong khuyên
-Tôi không sao_Thiên Lâm trả lời
-Tiểu Đan mà tỉnh thấy cậu như thế thì nó sẽ đau lòng đấy.Nghe lời tôi về nghĩ đi, khi nào nó tỉnh tôi sẽ báo cho cậu ngay_Tiểu Tuyết ôn tồn
-Tiểu Tuyết nói đúng đấy.Nghe lời cậu ấy đi_Tiểu Vy nói
-Đúng đó, Thiên Lâm.Mày về nghĩ đi_Gia Kiệt thêm vào
-Không, đừng khuyên tôi nữa.Tôi sẽ chờ cô ấy tỉnh lại_Thiên Lâm kiên quyết
-Haiz, khuyên cậu ta mãi mà vẫn thế_Tiểu Phong thở dài
-Xin lỗi, cô có thấy bệnh nhân ở phòng này đi đâu rồi không?_Tiểu Tuyết lo lắng hỏi
-Không_Cô ý tá lắc đầu rồi tiếp tục đi làm việc
-Nó có thể đi đâu chứ?Tối hôm qua, nó vẫn còn nằm trên giường bệnh mà, hơn nữa theo lời Thiên Lâm, cậu ta chỉ mới chợp mắt được 2 tiếng thôi, mà lúc cậu ta chợp mắt cũng đã gần 10h trưa rồi…._Tiểu Tuyết đang phân tích thì
-A!Các cô cậu đây rồi_Người bác sĩ reo lên mừng rỡ
-Có chuyện gì vậy bác sĩ?_Tiểu Phong nhíu mày hỏi
-Bệnh nhân ở phòng này….
-Cô ấy sao ạ?Cô ấy đâu rồi ạ? Cô ấy không sao chứ?_Thiên Lâm vội vàng hỏi khi nghe bác sĩ nhắc đến Tiểu Đan
-Chúng tôi rất tiếc, chúng tôi đã cố gắng hết sức….
-Bác sĩ đang nói gì vậy, chẳng phải Tiểu Đan, cô ấy đã qua cơn nguy kịch rồi sao?Chẳng phải hôm qua ông đã nói thế à? Chẳng phải ông bảo cô ấy đã an toàn rồi sao?Chẳng phải ông bảo chỉ cần để cô ấy nghĩ ngơi thì cô ấy sẽ hồi phục sao? Chẳng phải hôm qua ông đã bảo thế sao? Sao hôm nay ông lại nói thế hả?_Thiên Lâm kích động nắm lấy cổ áo của vị bác sĩ hét lên rồi cậu khụy xuống, nước mắt cậu rơi.
-Chẳng phải ông đã nói cô ấy sẽ không sao sao?Hức…hức..Đan Đan, cô ấy sẽ không sao cả.Ông đã bảo vậy mà….
-Thiên Lâm, ông ấy nói đúng mà_Tiểu Đan từ đâu bước tới mỉm cười nhìn cậu nói
-Tiểu Đan, em…em không sao cả_Thiên Lâm ngẩng đầu lên, vui mừng, rất nhanh chóng cậu chạy đến ôm lấy cô
-Em không sao cả.Em vẫn ổn_Tiểu Đan cũng vòng tay ôm lấy cậu, nhẹ nhàng nói
-Vậy…_Tiểu Tuyết nhíu mày nhìn vị bác sĩ
-Haiz, cậu thanh niên này thật là.Tôi định nói rằng:Chúng tôi rất tiếc, chúng tôi đã cố gắng hết sức ngăn bệnh nhân hoạt động nhưng cô bé vẫn một mực muốn ra ngoài mặc dù cô bé còn rất yếu.Vậy mà tôi chưa kịp nói hết thì đã bị cậu ta….haizzzzzzzzz_Vị bác sĩ khẽ lắc đầu
-Thì ra là vậy.Vậy mà cháu cứ tưởng.Thật lòng xin lỗi bác sĩ!_Thiên Lâm áy náy
-Cậu biết vậy là tốt rồi.Lần sau đừng kích động như vậy nữa nhé!_vị bác sĩ ôn tồn
-Vâng_Thiên Lâm gật đầu
-Rất cảm ơn bác sĩ_Tiểu Tuyết lên tiếng
-Không có gì_Vị bác sĩ trả lời rồi xoay sang Tiểu Đan dặn dò:
-Này cô bé, cháu cần nghĩ ngơi thêm vài ngày nữa.Tránh hoạt động nhiều, nếu như cháu hoạt động nhiều thì các vết thương chưa lành sẽ bung ra đấy, như vậy sẽ không tốt đâu
-Vâng, cháu hiểu rồi.Phiền bác sĩ quá_Tiểu Đan mỉm cười nói
-Thôi, các cháu chăm sóc bạn nhé!Bác đi đây_Vị bác sĩ nói
-Vâng ạ_Cả lũ dạ ran
Cốp!
-Ây da!Sao lại gõ đầu em_Tiểu Đan cáu
-Còn sao nữa.Em vừa mới tỉnh đã lon ton ra ngoài mua mấy cái thứ đồ ăn hộp linh tinh này về rồi, bộ em tính để anh và mọi người lo chết luôn hả?_Thiên Lâm mắng yêu
-Hì, xin lỗi.Em xin lỗi, xin lỗi mọi người.Mình không biết
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




