|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
là một cái gai cản bước tiên của cô.Nếu thoát ra khỏi đây, cô nhất định không để yên cho cô ta được.”
-Ha ha, nếu đã biết thì sao còn hỏi?_Nhã Uyên bỗng cười lớn
-Vui quá nhỉ?Tôi chẳng qua chỉ muốn xác nhận lại thôi. Nhưng xem ra như vậy là cô đã cho tôi thấy nhận định đó của tôi là hoàn toàn đúng
-Đúng thì sao?Cô thì làm gì được chứ?
-Làm gì được?Đúng, tôi chẳng làm gì được cả.Nhưng anh ta thì có.Cậu nghe rõ rồi chứ, bây giờ thì cậu mở màng, mở luôn cả tấm khăn bịt miệng của cậu ta ra_Tiểu Tuyết nói lớn
Lập tức sau câu nói của cô, tấm màng đen sau lưng cô được tháo ra.
-Thiên…Thiên…Lâm…sao…sao anh lại…._Nhã Uyên ngạc nhiên kèm theo cảm giác bất an tột cùng
-Cô định che giấu điều đó đến bao giờ.Cô đúng là đồ độc ác.Cố có biết cô làm như vậy thì Tiểu Đan sẽ rất tổn thương không?Cả tôi nữa? Còn mẹ tôi nữa., thật uổng công bà thương yêu cô, không ngờ…không ngờ cô chỉ nhằm vào cái ghế thiếu phu nhân.Cô thật là…._Thiên Lâm tức giận
-Em..em không có…em thực sự yêu anh..em không có…lúc đó là do em nhất thời sợ hãi nên nói vậy thôi…anh đừng có tin là thật..hãy tin em…_Nhã Uyên khóc lóc
-Cô đừng có biện minh cho hành động của mình nữa_Thiên Lâm gắt lên
-Haiz, có lẽ chuyện gia đình người khác tôi không nên xen vào nhỉ?Ra ngoài thôi các cậu_Tiểu Tuyết lên tiếng
-Tôi với cô ta chẳng có gì để gọi là người nhà cả_Thiên Lâm nói
-Dù sao thì mẹ cậu cũng rất ưng ý cô ta, còn định sau khi cậu học xong đại học thì cho cậu và cô ta đính hôn nên cũng có thể gọi là người nhà được rồi_Tiểu Phong nói
-Sẽ không bao giờ có chuyện đó.Đào Nhã Uyên, cô nghe rõ đây:Tôi và cô từ nay chấm dứt, trước đây vì mẹ nên tôi mới chịu quen với cô, còn bây giờ tôi sẽ làm theo ý mình và cho mẹ tôi biết cô là loại người gì, cô hiểu chứ?_Thiên Lâm nói rồi bước nhanh ra ngoài
-Hoàng Thiên Lâm, nếu anh làm thế anh sẽ phải hối hận.Hoàng Linh Đan sẽ không yên với tồi đâu_Nhã Uyên gào lên
Thiên Lâm khựng lại, Linh Đan, cô ấy…liệu cậu có nên làm vậy…
-Hì, Thiên Lâm, cậu cứ việc bước tiếp. Hoàng Linh Đan sẽ chẳng sao cả.Từ bây giờ, nếu cô ta dám động vào một sợi tóc của bạn tôi, tôi sẽ cho tập đoàn cô ta phá sản. Cô nghe rõ chứ, Đào Nhã Uyên.Nếu cô dám làm gì Tiểu Đan thì tôi bảo đảm nhà mới của cô là dưới gầm cầu và tiền tiêu vặt của cô sẽ do cô tự đi xin, hãy nhớ lấy_Tiểu Phong nói
-Ha Ha, cô là cái thá gì mà dám đe dọa tôi_Nhã Uyên cười lớn
-Cái thá gì ư? Rôi cô sẽ biết khi năm học này kết thúc thôi.Chuẩn bị sẳn tinh thần đi!_Tiểu Vy cười khẩy
-Hồi nãy cô nói Linh Đan là bạn cô?_Thiên Lâm hỏi
-Đúng vậy_Tiểu Phong đáp
-Cô ấy lại quen với…
-Chúng tôi không phải người xấu.Cũng lâu rồi chúng tôi chưa gặp cô ấy, không biết giờ cô ấy ra sao rồi?-Vy Vy thở dài
-Cuối cùng cũng xong_Tiểu Tuyết thở dài mệt mỏi
-Ừ, xong rồi.Cách này của cậu hay thật_Tiểu Vy mỉm cười nói
-Hì, mới nghĩ ra cách đây không lâu_Tiểu Tuyết đáp
-Mà này, giờ chúng ta làm gì?_Tiểu Phong hỏi
-Cứ để thế.Khi nào Tiểu Đan về chuyện gì đến tự khắc sẽ đến_Tiểu Tuyết nói
-Thôi, tớ di nghĩ đây.Cô ta là cái loại người gì mà chối dai thế không biết.Làm tớ đợi sau tấm màng đen mệt chết lun_Tiểu Vy nói rồi bước về phòng
-Thôi, tớ cũng lên nghĩ đây. Cậu cũng nghĩ ngơi đi_Tiểu Phong nói
-Có chuyện gì ạ_Tiếng người trợ lí của Thiên Lâm vang lên
-Tìm cho tôi một người.Cô ấy tên là Hoàng Linh Đan, hình cô ấy lác nữa tôi sẽ gửi qua_Thiên Lâm nói
-Vâng, tôi biết rồi_Người trợ lí lẽ phép
Thiên Lâm nhẹ tắt máy, cậu đặt chiếc ĐT lên bàn
bàn rồi tiến tới chiếc giường thả mình xuống.Trong đầu cậu lượn lờ một đống câu hỏi:” Tiểu Đan, cô ấy đang ở đâu?”, “Tại sao cô ấy không nói với mình?”, “Sao cô ấy lại ngốc thế kia chứ?”,…
-Vẫn chưa tìm được sao?_Thiên Lâm hỏi
-Chưa ạ_Tiếng người trợ lí trả lời
-Hãy gắng hết sức đi.Tôi muốn nhanh có kết quả.Cả tuần nay cậu tìm thế chắc cậu cũng mệt rồi, nghĩ đi mai tìm tiếp_Thiên Lâm nói rồi lại tắt máy
Cả tuần nay, cậu chờ đợi tin cuả Tiểu Đan, một cuộc điện thoại gọi đến là khiến cậu hồi hộp, lo lắng, cậu sợ câu trả lời là chưa có tìm thấy.Cậu nhớ cô!Một nỗi nhớ da diết!
Tinh toong!tinh toong!_Tiếng chuông cửa ngôi biệt thự của nhòm Tiểu Tuyết vang lên
-Ai đấy?_Tiếng bà Thái hỏi rồi nhanh chóng mở cửa
-Bà Thái!_Một người con gái mừng rõ ôm lấy bà
-Ôi!Tiểu thư, tiểu thư đã về_Bà Thái cũng ôm lấy người con gái đó
-Già này nhớ Tiểu thư quá!
-Hì, con cũng vậy.Bà khỏe chứ ạ?
-ừ, già khỏe.Thôi mau vào nhà thôi.Chắc các tiểu thư sẽ vui lắm.
-Hôm nay, các bạn cháu không đi làm ạ?_Người con gái hỏi
-Ừ_Bà Thái nói rồi kéo người con gái kia vào nhà
10 sau, họ đã có mặt ở đại sảnh của ngôi biệt thự:
-Chào mọi người!_Người con gái vui mừng nói rồi chạy đến ôm chùm ngay Tiểu Tuyết, Tiểu Phong và Vy Vy
-Là..là.._Tiểu Phong ngạc nhiên+ vui mừng
-Cậu về rồi!_Tiểu Tuyết mỉm cười
-Ừ!Về rồi.Nhớ các cậu chết đi được!_Người con gái hí hửng
-Nhớ sao không về sớm hơn một chút hả?_Tiểu Vy giận dỗi
-Hì, tại bận mà_Tiểu Đan cười dỗ dành bạn
-Bận gì?Quan trọng hơn bạn bè luôn sao?
-Thôi mà, tớ bận thật đó.
-Hừ.Cậu có biết là tớ nhớ cậu nhiều lắm không hả?Không có cậu tớ không có người để chọc nhau, mất vui.
-Hì, thì giờ tớ về để chọc với cậu nè!
-Thật không?
-Thật!
-Thôi, hai cậu định nũng nịu với nhau đến bao giờ hả?Ghê quá đi! Nổi hết cả da gà lẫn da vịt rồi đây này!_Tiểu Phong mắng
-Hì, Tiểu Phong đang ghen đấy à?Chắc tại tớ chẳng thèm hỏi thăm cậu chứ gì?_Tiểu Đan châm chọc
-Hông dám đâu?Đinh Tiểu Phong này mà thèm đi ghen mấy cái hành động vớ vẩn đó à?_Tiểu Phong bỉu môi
-Thật không đó?_Tiểu Đan dò hỏi
-Vớ vẩn.Không thật chẳng lẽ lại giả.
-Thôi nào!Các cậu mà không mau đi chuẩn bị để ra ngoài ăn mừng thì tớ và Tiểu Đan đi trước đó!_Tiểu Tuyết lên tiếng
-Ăn mừng ư?Trời ơi!Đi liền!_Tiểu Vy mắt sáng hẳn lên, rất nhanh chóng cô lao nhanh về phòng của mình
-Cậu tính không đi à?_Tiểu Tuyết hỏi Tiểu Phong đang đứng khoanh tay trước ngực
-Không_Tiểu Phong trả lời
-Nè, không phải Tiểu Phong đang giận đấy chứ?_Tiểu Đan vờ nói
-Không
-Thế thì :Vì cớ gì mà con không đi ăn mừng cùng các bạn!_Tiểu Đan giả giọng bụt nói
-Chẳng có cái cớ gì ở đây cả?-Tiểu Phong nói
Biết Tiểu Phong còn giận mình dài dài,Tiểu Đan bèn ra kế sách mới.Cô quay sang Tiểu Tuyết khoe:
-Chà!Tiểu Tuyết này!Hôm trước tớ có mua quà tặng các cậu đấy!Đây là quà của cậu nè!Còn đây là…_Tiểu Đan ngừng vài phút.Lát sau cô tiếp:
-Trong này là chiếc đồng hồ kiểu mới nhất của Mỹ.Tớ đang phân vân không biết nên tặng ai?Cậu tư vấn cho tớ nhé!_Tiểu Đan nháy mắt ra hiệu cho Tiểu Tuyết
Nhận được tín hiệu, Tiểu Tuyết gật đầu. Còn Tiểu Phong, nghe đến đồng hồ kiểu mới nhất mắt Tiểu Phong sáng bừng lên, bởi nó là nguồn hứng thú của cô mà
-Đồng hồ kiểu mới nhất của Mĩ à?Tớ xem nào.Nếu tớ nhớ không nhầm thì trong 4 đứa mình có một người rất thích sưu tập đồng hồ, mà loại này lại mới ra nữa, chà hấp dẫn ghê.Nhưng rốt cuộc người đó là ai thì tớ….
-Làm sao?_Tiểu Phong hỏi khi thấy Tiểu Tuyết ngừng nói
-Quên mất tiêu rồi_Tiểu tuyết nói
“Cái gì?Vương Hàn Tuyết. Bạn bè cái kiểu gì vậy!Cậu giả vờ quên chứ gì! Gừ..cậu..cậu..cái đồ…”_Tiểu Phong bực bội
-Là ai nhỉ?_Tiểu Tuyết vờ đăm chiêu, cô khẽ liếc qua Tiểu Phong thăm dò.Chặm phải ánh mắt lém lĩnh của Tiểu Tuyết, Tiểu Phong đáp trả lại bằng một ánh mắt rục đầy lửa hồng khiến Tiểu Tuyết phải rùng mình.Bỏ qua ánh mắt đó, cô tiếp:
-Thôi, không nhớ!Lát nhớ sau!Bây giờ thì…..”Angel & Devil” thẳng tiến!_Tiểu Tuyết nói rồi kéo Tiểu Phong chạy tuột đi, không để cho Tiểu Phong kịp phản ứng
“Angel &Devil”:
-Tự nhiên gọi thêm mấy tên đó làm gì?_Tiểu Phong càu nhàu
-Gọi họ đến cho vui_Tiểu Vy nhăn mặt phụng phịu
-Vui cái con khi ấy!_Tiểu Phong cãi lại
-Thôi nào, hôm nay chúng ta đi ăn mừng Tiểu Đan trở về đấy!_Tiểu Tuyết nhắc khẽ
-Biết rồi!_Cả hai đồng thanh.Vừa lúc đó, bốn chàng trai cũng vừa đến.Anh Khang lên tiếng:
-Tiểu Vy, bọn anh đến rồi!
-Hình như ai cũng có mắt thì phải_Tiểu Phong lên tiếng
-Thôi nào, cậu còn giận chuyện lúc nãy à?_Tiểu Đan nhẹ nói
-Không có_Tiểu Phong trả lời
-Vậy thì cười tớ xem nào!
-Không thích
-Thôi mà.Tớ xin lỗi.Món quà đó thực ra là của cậu đó.Tớ và Tiểu Tuyết chỉ đùa cho vui thôi mà!_Tiểu Đan nài nỉ
-Thật không?_nghe đến đây, mắt Tiểu Phong sáng bừng lên, nhưng để cho chắc, cô quyết định hỏi lại
-Thật,thật,thật 100%_Tiểu Đan đáp
-Vậy thì được_Tiểu Phong đáp rồi nở nụ cười.Tiểu Đan cũng nhẹ nở nụ cười.Đối diện Tiểu Đan, một người con trai thả ánh mắt buồn phiền, sâu thẳm về phía cô. “Xem ra em sống rất tốt khi không có anh”
-Nào! Mọi người, cùng cạn li_Tiểu Phong hăng hái(Cô say quá rồi!)
Ngay sau câu nói của Tiểu Phong, mọi người cùng nâng li rượu của mình lên “zô” rồi uống cạn
-Hì.Gia Kiệt này…để tôi nói cho anh một bí mật nhé!_Tiểu Phong say xỉn nói
-Bí mật?_Gia Kiệt nhíu mày
-Ừm…bí mật..ực…lại đây tôi nói nhỏ nghe…ực..này_Tiểu Phong ghé
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




