|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
là mọi người đã rất lo lắng không hả?_Vy Vy chạy lại chỗ Đan Đan mắng
-Hì, tớ xin lỗi
-Sao cậu không bắt máy?_Tiểu Tuyết nhẹ nhàng hỏi
-Cậu có gọi cho tớ à, để tớ xem nào_Đan Đan nói rồi lôi điện thoại của mình ra xem thử
-Trời, 16 cuộc gọi nhỡ.OMG_Đan Đan kêu lên rồi khẽ liếc sang chỗ Tiểu Phong và Tiểu Tuyết nuốt nước bọt, cô cố mĩm cười, nụ cười vô cùng “tươi tắn”:
-Hì…hì..bạn của tớ..tớ không ngờ là mình lại về muộn đến thế, đã để các cậu lo lắng rồi….thành thật xin lỗi nhé!
-Còn cười được nữa à, về muộn thì cũng phải gọi điện báo cho bọn tớ một tiếng chứ_Tiểu Phong trách
-Ừ, tớ biết rồi, lần sau tớ sẽ rút kinh nghiệm_Đan Đan tỏ vẻ hối lỗi
-Thế thì tốt, thôi mọi người mệt rồi, đi ngủ thôi_Tiểu Tuyết khẽ nói
-Hôm nay có việc gì giao cho tôi đây_Đan Đan nhí nhảnh nói
-Ra xe đợi tôi đi_Thiên Lâm nghiêm túc nói
-Ừ_Đan Đan nhẹ nhàng trả lời.”Không biết có chuyện gì mà anh ta nghiêm túc vậy nhỉ?”_Đan Đan vừa đứng đợi vừa tự hỏi
-Đi thôi_Thiên Lâm từ trong nhà bước ra nói
-Đi đâu?_Đan Đan thắc mắc
-Đến nơi này, tôi có chuyện muốn nói với em
-Khoan…em à, em nào vậy, tôi nghe nhầm phải không?
-Không, đi thôi _Thiên Lâm nói rồi lôi tuột Đan Đan vào xe.Ngồi trên xe, thỉnh thoảng Đan Đan lại liếc nhìn Thiên Lâm, cô cảm thấy Thiên Lâm hôm nay có gì lạ lắm.Mới chỉ hôm qua cô không đi làm thôi mà hôm nay Thiên Lâm dường như thay đổi hẳn, từ biểu hiện trên khuôn mặt đến từ ngữ xưng hô với cô:Hôm nay tự dưng cậu trở nên rất nghiêm túc hơn lại còn xưng tôi_em với cô nữa.
-Đến rồi_Thiên Lâm dừng xe trước một cánh đồng cỏ lau rộng lớn
-Woa, đẹp tuyêt vời_Đan Đan reo lên khi bước ra khỏi xe
-Sao anh biết chỗ này hay vậy!Vừa yên tĩnh, không có người qua lại, lại vừa rộng nữa, không khí lại trong lành.Nơi này quả là very very tuyệt vời_Đan Đan phấn khởi
-Em thích đến vậy à?
-Hôm nay anh bị làm sao vậy?
-Làm sao là làm sao?_Thiên Lâm nhíu mày
-Thấy anh tự nhiên thay đổi hơi bị nhiều đó à nha
-Thay đổi cái gì?
-Thì tự nhiên…à mà anh đưa tôi đến đây làm gì vậy?
-Tôi có chuyện muốn nói với em_Thiên Lâm nhìn vào mắt Đan Đan nói
-Stop, đừng nhìn tôi bằng ánh mắt như thế, tôi bị yếu tim đó, với cái kiểu nhìn người khác nghiêm túc như anh thì tim tôi sẽ rơi ra ngoài mất_Đan Đan bông đùa
-Tôi có chuyện nghiêm túc muốn hỏi em?
-Có chuyện gì thì cứ hỏi đi, mà đừng có xưng tôi với em nữa!Tôi chỉ nhỏ hơn anh có một tuổi thôi nhé.Anh gọi tôi bằng em làm tôi nổi hết cả da gà lẫn da vịt lên rồi nè
-Đan Đan này, nếu như…em thực sự yêu một người thì cảm giác của em sẽ ra sao?
-Yêu á?_Đan Đan hỏi
-Ừ_Thiên Lâm gật đầu
-Tôi cũng không biết nữa.Có thể yêu là: sự rung cảm của trái tim, khi yêu có lẽ mọi cảm xúc sẽ luôn hướng về người đó, khi yêu một người thì ta sẽ luôn quan tâm, lo lắng cho người đó, khi người mà ta yêu thương mĩm cười thì ta cảm thấy hạnh phúc, trái tim ta cũng đập rộn ràng,yêu là muốn làm cho người đó cười nhiều hơn, muốn đem đến cho người đó thật nhiều điều tốt đẹp và khi ta thực sự yêu một người thì..
-Thì sao?
-Thì lúc ở bên người đó ta sẽ cảm thấy thật an toàn, những lúc ta gặp khó khăn có thể ta sẽ nghĩ về người đó đầu tiên.Tóm lại mọi hoạt động của ta đều mang hình bóng của người đó
-Vậy thì đúng nó rồi_Thiên Lâm khẽ nói
-Nhưng tôi cũng không chắc đâu, đây chỉ là suy đoán của riêng tôi thôi
-Đan Đan_Thiên Lâm nhìn sâu vào đôi mắt café của Đan Đan, cậu hít thở thật mạnh bởi vì lúc này đây trái tim cậu không ngừng đập rộn ràng khi đối diện với người con gái mà…..
-Nếu bây giờ….tôi….tôi…nói …………em…à không….tôi….tôi thích em…em đồng ý làm bạn gái tôi nhé!Em…em….sẽ đồng ý chứ?_Thiên Lâm ấp úng
-Tôi…tôi_Đan Đan bối rối.
-Tôi cần thời gian suy nghĩ …được không?_Đan Đan cúi gằm xuống đất hỏi
-Được rồi, nếu em chưa có câu trả lời thì để sau vậy. Một tuần đủ không, chúng ta sẽ gặp nhau ở nơi này nhé.Nếu như em không đến… thì có nghĩa là em từ chối còn nếu như ngược lại nghĩa là em đồng ý.Chúng ta sẽ gặp nhau ở đây lúc năm giờ chiều, tôi sẽ chờ câu trả lời của em trong khoảng một tiếng đồng hồ.
-Cứ quyết định thế đi.Còn bây giờ tôi có thể về được không?
-Ừm, tôi đưa em về
-Khỏi, tôi muốn về một một mình_Đan Đan từ chối rồi bước nhanh về phía đường quốc lộ.
“Liệu cô ấy có đến không?”_Thiên Lâm lo lắng khi nhìn vào đồng hồ đã chỉ 5h53′
1′
2′
3′
4′
5′
6′ trôi qua
-Em thực sự không đến sao?_Thiên Lâm hụt hẫng nói rồi cậu lặng lẽ bước ra về
-Nè, không tính nghe câu trả lời à?_Đan Đan nhẹ nhàng bước từ một góc khuất của cánh đồng cỏ lâu ra
-Sao em lại từ đó bước ra?_Thiên Lâm xoay người lại ngạc nhiên hỏi
-Muốn nghe cái gì trước:Câu trả lời hay nguyên nhân tại sao tôi bước từ đó ra trước?_Đan Đan nghiêng đầu hỏi
-Tôi muốn nghe câu trả lời trước
-Xem nào, tình hình là tôi vẫn chưa có câu trả lời.Bây giờ thế này nhé:Tôi ngắt một bông lau rồi ngắt từ từ từng ngọn một xem câu trả lời là thế nào nhé!
-Đan Đan, đây không phải là….
-Stop, tôi biết anh định nói gì nhưng cứ làm thế đã nhé.Đứng một nơi thì chán lắm, vừa đi vừa ngắt nha!_Đan Đan nói rồi nhẹ nhàng bước về phía trước, vừa đi cô vừa khẽ nói:Đồng ý!Không đồng ý…..Cứ thế sau mỗi câu nói cô lại ngắt một bông.Còn Thiên Lâm bước theo Đan Đan, chăm chú nghe từng câu nói của cô, cậu lo lắng, cậu sợ_sợ câu trả lời là sự từ chối của Đan Đan
-Đồng ý
-Không đồng ý
….
-Không đồng ý
-Đồng ý
-Và….
-Không đồng ý
-Đây là câu trả lời của em
Đan Đan khẽ gật đầu, điều đó làm Thiên Lâm thất vọng, cậu quay lưng, bước từng bước nặng nề về phía chiếc xe của mình
-Đi đâu đó?_Đan Đan hỏi vọng theo
Thiên Lâm im lặng
-Nè, Hoàng Thiên Lâm, anh đổi ý rồi à, trên tay em vẫn còn một nhánh bông lau cuối cùng mà, em vẫn chưa trả lời đấy…..
Thiên Lâm dừng lại
-Câu trả lời của em là …..EM ĐỒNG Ý,ĐỒ NGỐC!
Ngay giây phút đó: Thiên Lâm lập tức xoay người lại, cậu nhìn thẳng vào Đan Đan_nhìn thẳng vào người con gái mà cậu thật sự yêu thương.Còn Đan Đan, cô nhẹ nhàng cho ngọn cỏ lâu còn sót trên tay mình rời xuống đất, nước mắt cô lăn dài trên đôi má trắng hồng của cô_những giọt nước mắt chứa đầy hạnh phúc.
-Đừng khóc, cảm ơn em…_Thiên Lâm nhẹ lau nước mắt cho Đan Đan rồi vòng tay ôm lấy cô vào lòng.
Nhưng tia nắng ấm áp của buổi chiều tắt dần, ánh hoàng hôn nhẹ nhàng buông xuống, những cơn gió lướt qua ,nhẹ nhàng như đến chia vui niềm hạnh phúc mà hai con người đang nhận được.Tình yêu của họ chính thức bắt đầu.
-Đan Đan, em giỏi thật đấy!_Thiên Lâm vừa bước vào phòng vip của “Angel or Devil” lên tiếng mắng Đan Đan(bạn nào không nhớ “Angel or Devil” là cái gì thì vui lòng xem lại chương 2 giúp Snow nha!)
-Em giỏi cái gì nào?_Đan Đan ngây thơ hỏi
-Lúc chiều em xin nghỉ, vậy mà tối nay lại gọi điện cho anh bảo anh đến nơi này chơi.Thật là không biết nên nói em thế nào nữa
-Hj hj, hôm qua em quên mất một việc nên bây giờ gọi anh đến đây thực hiện việc đó.À, anh gọi cho bạn anh đến đây luôn đi,lúc nãy gọi anh mà quên mất_Đan Đan hí hửng nói
-Ừ, nhưng việc gì vậy?_Thiên Lâm nhíu mày
-Bí mật không thể bật mí_Đan Đan nhí nhảnh trả lời.
-Được rồi, nếu là bí mật không thể bật mí thì lát nữa anh biết cũng được
-Ừ, lát nữa anh sẽ biết_Đan Đan khẽ cười
-Anh ra ngoài gọi điện đây
-Ừm, anh đi đi , nhanh lên nhé!_Đan Đan giục.Thiên Lâm gật đầu rồi nhanh chóng bước ra ngoài
-Vâng, tỉ có gì dặn dò_Tú Anh lễ phép bắt máy
-Em mang cho chị vài chai rượu ngoại nha, loại nào ngon ấy.À lát nữa mang rượu vào cứ xem chị là khách quen nha, vù có bạn chị đến nữa mà bọn chị đang giấu thân phận nên…
-Vâng, em rõ rồi ạ!
-Ừ, vậy chị tắt máy đây!
-Vâng_Tú Anh lễ phép rồi chờ cho Đan Đan tắt máy rồi cũng tắt máy
-Anh gọi rồi, lát nữa bạn anh sẽ đến ngay_Thiên Lâm vừa bước vào phòng vừa thông báo
-Lát nữa bạn em cũng sẽ đến!
-Vậy à
Cốc!Cốc!Cốc
-Vào đi_Đan Đan nói
-Chị Đan Đan, rượu của chị đây
-Ừ, cảm ơn em, em cứ để đó đi
-Vâng, vậy em xin phép ra ngoài.Có gì dặn dò thì chị cứ gọi cho em
-Chị biết rồi_Đan Đan mĩm cười
-Em xin phép_tú Anh cúi chào rồi bước nhanh ra ngoài
-Ủa, mà nhỏ Tiểu Tuyết này sao không trả lời lại.Kiểu này chắc đang làm việc nên không biết mình nhắn tin cho rồi_Đan Đan thở dài nói
-Có vấn đề gì sao Đan Đan?_Thiên Lâm ngồi cạnh hỏi
-Em đã nhắn tin cho các bạn em rồi, em bảo nếu nhận được tin nhắn thì nhớ nhắn lại cho em để em biết.Mọi người đều đã nhắn lại hết rồi, riêng Tiểu Tuyết là nãy giờ vẫn chưa thấy nhắn lại cho em thôi, em đoán là nó đang bận nên không biết.Chắc bây giờ em phải Alô cho nó thôi, đợi em chút_Đan Đan trình bày rồi bấm số gọi điện cho Tiểu Tuyết
-”Tại hạ” xin nghe!_Tiểu Tuyết bông đùa
-Đang làm gì đó, tớ nhắn tin mà không thèm nhắn lại cho người ta luôn, chảnh dữ z má!_Đan Đan vờ giận dỗi
-”Các hạ” có nhắn tin cho “tại hạ” à?
-Ừ, không them nhắn lại cho người ta nữa, dỗi luôn
-Hjf, sorry nha!Tại tớ đang làm viecj nên không biết.Nào, gọi tớ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




