|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
đến cuối cùng chình là bãi biển Amami-Oshiwa(Kyushu).Cầm trên tay đôi giày cao gót nó đi chân trần trên những bãi cát mịn,thi thoảng đi nghịch vài cơn sóng nhỏ.Cảm giác thật dễ chịu.Tìm 1 mỏm đá khá to nó ngồi xuống ngắm nhìn bãi biển trong ánh nắng của buổi chiều.
Nó thì cứ ngồi đó còn ở nhà thì đang dáo dác đi tìm .Mệt vs cái nhà này thật đó.Lúc thì k thèm nói tiếng nào xong bây h tự dưng đi tìm ng ta làm gì k biết nữa.
Hoàng hôn cũng buông xuống những tia nắng cuối ngày in trên mặt biển gợn sóng,nó đứng dậy,đi về nhà.Quay lại căn nhà dở hơi kia thì vẫn đi tìm nó,đến mệt vs cái nhà này mất thôi.
Sáng hôm sau nó vẫn đến trường như thường lệ.Nghe thoáng qua thấy mọi ng bảo nhà trường sắp tổ chức cái gì gì đó.Vừa vào lớp nó đã nhìn thấy 2 con gấu trúc đang gật gù trên bàn nhìn mà phát tội.Hắn thì vẫn bị con nhỏ kia bám đít mãi k dời.Nhìn thấy nó 2 ông nhà ta đã chạy lại hỏi tới tấp .nào là:hôm qua em đi đau sao k về?Em có biết anh lo lắm k?Em có bị gì k?Co đói k?có mặc đầy đủ?Có ngủ đủ k?Thằng nào bắt cóc em?Nó có làm gì em k…..
Mấy ông ấy hỏi lung ta lung tung,chả biết đau vào đau cả.Chốt lại tất cả câu hỏi của 2 ông kia nó chỉ trả lời đúng 1 câu ngắm gọn.
-Em chuyển nhà!
Thế là xong.Câu trả lời cho cả chục câu hỏi chỉ có thế và k có gì hơn.
Chuông reo vào lớp côc giáo bước vào mặt tươi cười.
-Các em đã biết về việc nhà trường tôt chức 1 buổi du lịch rồi đúng k?_cô nói
-Vâng ạ!_cả lớp đáp to trừ 1 vài ng
-Cụ thể là chũng ta sẽ đi đến bán đảo Izu.Chúng ta sẽ đi trong vòng 10 ngày,ai muốn đi thì đến đăng kí vs cco vào cuối buổi vì ngày mai chúng ta bắt đàu rồi!_cô nháy mắt nhí nhảnh
-OHHHYeahhhhhhhhh_cả lớp hô to hào hứng trừ vài ng
Những tiết học trôi qua,giwof giải lao cũng đến,mọi ng lại ùa ra canteen.Chỉ riêng nó vẫn ngồi đó nhìn ra cửa sổ
-Đi thôi Akari!_Katori nói
-UKM!_nó đứng dậy đi theo Katori.
Mây ng kia thấy thê sthif cũng đi theo luôn(bao gồm hắn và nhỏ hôn thê nữa).Chọn cho mình 1 cái bàn bên cửa sổ nó ngồi xuống,mấy ng kia cũng ngồi xuống luôn.Nhỏ Sakura thì khó chịu khi thấy hắn cứa nhìn nó hoài.
-Ê,mai đi k?_Zumi nói
-Tất nhiến rồi!_đồng thanh trừ nó
-Akari,cô đi k?_hắn lên tiếng hỏi
-Bận!_nó nói mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ.
-đi đi mà!Đi vì bọn tôi nha!_Katori nhõng nhẽo
-Bận rồi!_nó nói
Thực ra nó k bận gì hết chỉ đơn giản nó k muốn đi.
-Nếu em đi anh sẽ giả lại em sợi dây chuyền._Kino nói nhỏ
-Anh lấy nó từ bao h?_Nó nói
-Tuần trước!_Kino dửng dưng đáp
-Đk thôi.Nhưng nếu nah k trả lại thì cứ chuẩn bị sẵn quan tài đi!_nó nói giọng đe dọa.
-Ok!_Kino nháy mắt vs nó
-Lấy cái gì vậy?_Hatori tò mò hỏi
-Unspeskeble secrets!(Bí mật k thể nói ra)_Kino ra dấu bí mật
Chương 29
Ads Ngày mà hs trường này mong đợi cuối cùng cũng đến,phải nói là cả trường ai cũng đi hết k ai là k đi.Nó thì bị Kino đe dọa nên bắt buộc phải đi .Thật kinh khủng.Vơ đại mấy bộ quần áo (nói là quần áo chứ toàn váy k à chị này ghét mặc quần áo lắm)bỏ vô vali rồi lên xe phóng đến trường.Nhà trường đã thuê mấy chiếc xe để chở học sinh đi học nhưng riêng nó thì đi bằng xe riêng,nó cực kì k htichs cái k khí ngột ngạt ở trên xe 1 chút nào.Chán nản phóng đi đến đảo Izu nó chả lấy làm thích thú 1 chút nào trong khi tất cả mọi ng vừa đến 1 cái là đã phi ngay xuống xe hét ầm trời lên.Đến nối khó chịu.Trong mấy ngày đi du lịch nhà trường đã thuê khách sạn cho hs ,2 ng 1 phòng,trai gái k quan trọng.Nó thấy cái thứ này thật vô vị chả có chút gì là hứng thú cả.Bộc đại một phòng rồi xách vali lên nó chả quan tâm là mình ở chung vs ai nữa.
210-số phòng mà nó bốc phải,mở của bước vào phòng,vất đại cái vali trên chiếc ghế nó đi vào phòng tắm.Tiếng nước chảy róc rách nghe thật tuyệt,cứ ngâm mình trong bồn nước nóng cho đến khi nó nghe thấy tiếng cửa mở.Mặc lên mình chiếc váy đen nó bước ra khỏi phòng tắm.Đập vào mắt nó bây h là 1 tên con trai trông mặt khá quen nhưng hiện tại nó k nhớ ra.
-Ơ…Akari!_hắn ngẩn ng(nó đẹp quá mà)
Nó k nói gì chỉ đưa đối mắt tím ánh đỏ liếc qua hắn rồi đi ra phòng khách.Hắn thì bị nó cho ăn bơ nên cũng hơi khó chịu nhưng rồi lại cảm thấy vui khi đk ở chung phòng vs nó.Vì mái tóc dài nên rất khó lau,nó từ nãy tới giờ cứ loay hoay lau hoài mái tóc.Nhìn thấy hắn nó bỗng nảy ra 1 ý tưởng.Ném cái khăn lau đầu về phía hắn khiến hăn sgiaatj mình rồi chỉ vào đày tỏ ý muốn hắn lâu hộ.Mỉm cười nhẹ nhìn nso hắn ucngx tiến lại lau đàu cho nó.
-À…Hôm sinh nhật Hatori cậu…có sao k?_hắn lên tiếng phá vỡ bầu k khí yên lặng nã giờ.
Nó khá ngạc nhiên nhưng rồi cũng lắc nhẹ đàu tỏ ý k sao.
-Tớ thấy cậu có vẻ rất đau đớn mà!
-Tôi k sao!
-Chúng ta có thể…làm bạn..đk chứ!_hắn lên tiếng hỏi nó khiến nó có phân ngạc nhiên
-Tùy!
-Vậy là đồng ý nhé!
-Tóc cậu đẹp nhỉ!Vừa dài vừa mượt!_hắn nói
-Cảm ơn!
K khí lại chìm vào im lặng,chỉ nghe thấy tiếng chim hót líu lo bên khung cửa sổ và tiếng sóng vỗ rì rào.Cảm giác khá dễ chịu,nó nhắm hờ mắt ,miệng ngâm nga 1 bài hát nào đó k rõ lời.Phải chăng nó đã có thiện cảm vs hắn hay chỉ đơn giản muốn tìm hiểu con ng này-ng luôn nhìn nó vs 1 ánh mắt hỗn tạp những cảm xúc khác nhau.
Chương 30
Ads Trưa mọi ng đều tụ tập đông đủ ở nhà ăn của khách sạn khuôn mặt ai cũng vui chỉ riêng nó cảm thấy vô vị và chán nản.Nó k ở trong nhà ăn mà đi loanh quoanh trên bờ biển,bây h nó chỉ muốn nagwms biển thôi thế là đủ.
-Sao cậu k ở khách sạn cùng vs mọi ng?_hắn k biết từ bao h đã đi bên cạnh nó
-K thích!
-K đói sao?
-Không.
Im lặng,2 con ng cứ thế đi trên bờ biển k nói câu nào mà k biết ngay đằng sau đang có 1 ánh mắt phẫn nộ hướng về phía nó và hắn.
-Aakri!Cô cứ đọi đáy,tôi sẽ k tha cho cô vì dám cướp mất anh ấy khỏi tay tôi đâu!
Nói xong cô ta bỏ đi như chưa bao h xuất hiện.Đi chán thì nó cùng hắn trở về khách sạn,bây h mọi ng đang ăn bữa trưa.
-Akari,em đi đau vậy?Vào đay ăn đi!_Kino thấy nó thì gọi lại
-Em k đói!_nó nói xong thì đi thẳng lên phòng.
Chả biết vì sao từ sau hôm trăng tròn ấy thì tâm tình nó thực sự k tốt 1 chút nào,nó luôn cảm thấy khó chịu và cực kì ghét ồn ào.
Đi thẳng lên phòng nó nằm vật xuống giường,nhắm hờ mắt để cảm nhận những tiếng sóng vỗ rì rào,cái vị mặn của muối biển nó cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều bất giác nử 1 nụ cười nhẹ.
Cốc…cốc…cốc…tiếng gõ của phòng khô khốc vang lên khiến nó có phần khó chịu những rồi cũng bước tới mở cửa.
-Anh mang đồ ăn đến cho em!_Kino cười trên tay cầm 1 khay đồ ăn
-Cảm ơn anh!_nó cũng đáp lại 1 nụ cười nhẹ.
-Anh vào đk chứ?
-Ukm!
Kino bước vào phòng,dặt khay đồ ăn trên bàn,đôi mày anh nhíu lại,khuôn mặt hình sự quay sang nói vs nó
-Sao em k xếp quần ó vào tủ hả?
-Em quên mất.
-Em lúc nào cũng thế!
-Có phải em rất giống quái vật k?_nó bông dưng hỏi khiến Kino ngạc nhiên
-Sao em lại nói vậy?
-Cứ trả lời đi.
-K hề!
-Nói dối,lúc sinh nhật Hatori anh đã rất sợ em đúng k?
-K,anh chỉ sợ em xảy ra chuyện gì thôi.
-Em sinh ra để làm gì?
-À…ừm…
-Sinh ra k giá trị,cuộc sống chẳng liên quan,chết đi vô nghĩa.Vậy sinh ra để làm gì?
-Em k nên nói thế.Con ng sinh ra k nhất thiết để làm gì cả chỉ đơn giản con ng đk sinh ra để mang lại hạnh phúc cho mọi ng cũng như cho chính mình thôi và em cũng k ngoại lệ.
-Nhưng chả ai yêu thương em cả,em nên làm gì để giữ hạnh phúc đó đây?_Nó nói đôi mắt ngấn lệ
-Ai nói k ai yêu em,tất cả mọi ng đều yêu em và em k cầm làm gì cả cứ như thế này là đk rồ!_Kino ôm nó vào lòng.
Anh biết nó đã chịu nhiều bất hạnh,ng mẹ chết cũng chỉ vì bảo về nó,cha thì cho rằng nó hại mẹ mà chết,luôn luôn hắt hủi nó.7t nso đã phải chịu nhiều đau thương và mất mát,giàu có thì để làm gì?Tiền để làm gì?Dù sao khi chết tiền cũng có mang hteo đk đâu?
Đời đúng là bất công mà,tạo ra một con ng k thiếu thốn thứ gì nhưng lại k hề có chút cảm xúc nào.Vậy tạo ra ng quá đỗi hoàn hảo như thế để làm gì cơ chứ?
*****************
-Akari,cô sinh ra để…….
Đôi mắt đỏ nhìn vào khung cửa sổ,tren môi bất giác mở một nụ cười quỷ dị rồi biến mất như bốc hơi khỏi thế giới này.
Rốt cục…Người đó là ai?
Chương 31
Ads Hôm nay nhà trường cho học sinh đk đi chơi tự do miễn là 11h trưa phải có mặt đầy đủ ở khách sạn là đk.Nó bị mấy ng kia lôi ra hội chợ chơi hết cái này đến cái kí,chơi xong lại ăn,đi mỏi cả chân luôn.
Đứng trước 1 tiệm đò lưu niệm cũng đk coi là khá lớn nó bước vào xem thử.Vừa vào nó lịa nhận đk rất nhiều ánh mắt hình trái tim,ngưỡng mộ,ghen tị có đủ cả.Đi một vong quanh quày lưu niệm nó dừng trước 1 chiếc vòng cổ.Chiếc vòng đk làm từ 2 đồng tiền xu từ thế kỉ 16 trông cũng khá đẹp.
-Làm ơn lấy cho cháu cái đó!_nó nói vs cô bán hàng
-Đk rồi!_cô cười vs nó
Đưa tiền cho cô bán hàng mà k cần lấy tiền thối lại nó bước ra khỏi cửa hàng.Đeo chiếc vòng trên cổ nó thấy khá đẹp.Chiếc vòng còn có 1 khe hở nữa.Bật ra nó thấy có chổ để vừa 1 tấm ảnh nhỏ.Mỉm cười nhẹ nó đóng lại dự định sẽ để ảnh mẹ nó trong này.
-Akari,bà đây rồi chúng tôi tìm bà mãi!_Zumi nói
-Ukm!
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




