|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
khuôn mặt thật của mình, khuôn mặt đẹp đến hoàn hảo mà có thể làm gục ngã trái tim bất cứ người con trai nào. Ôm trên tay 1 bó huệ trắng, nó bước từng bước nhẹ nhàng lên phía đỉnh đồi. Từng làn gió mơn man mái tóc, nhí nhảnh nô đùa làm bay bay gấu váy của nó, nó và thiên nhiên như hòa vào làm một, vẻ đẹp của 1 thiên thần đang được nâng niu giữ gìn bởi trời đất. Ánh nắng vàng dịu dàng lan tỏa, trải đầy trên từng lá cây, ngọn cỏ, len sâu vào trong đôi mắt nó, khiến đôi mắt ấy vốn đã đẹp lại càng trở nên mê hồn, thế nhưng, trong đáy mắt nó dường như vẫn phảng phất 1 nét u buồn khó tả mà ngay cả những tia nắng rực rỡ cũng không đủ sức làm lu mờ.
Dừng chân trước 1 ngôi mộ, ngôi mộ duy nhất được đặt giữa đỉnh đồi, nó nhẹ nhàng cúi xuống đặt lên đấy bó huệ trắng tinh khôi. Trên bia mộ ấy là di ảnh của 1 chàng trai mang vẻ đẹp như 1 vị hoàng tử trong truyện cổ tích, làn da trắng không thua gì con gái, mũi cao, đôi mắt nâu cuốn hút và đặc biệt là nụ cười hiền ấm áp, nụ cười lúc nào cũng hiện hữu đã từng là nguồn đem lại niềm tin cho nó. Mải mê ngắm nhìn nụ cười còn vương trên khuôn mặt ấy, bất giác 1 giọt nước mắt không biết từ lúc nào đã rơi trên khoé mắt nó. Vội vàng gạt đi giọt nước mắt ấy rồi nhanh chóng nở nụ cười \”tươi tắn\”, nó đã tự hứa sẽ luôn sống vui vẻ vì mong ước của người ấy, sẽ không để người ấy phải nhìn thấy bất kỳ giọt lệ nào của nó.
– Long ca, tiểu tuyết đã quay về rồi đây, tiểu tuyết nhớ anh lắm, anh có nhớ em không? Anh xem nè, tiểu tuyết rất ngoan, rất nghe lời anh, em không hề khóc, em sống rất vui, vì vậy anh hãy yên tâm nhé. À còn nữa, lời hứa với anh em nhất định sẽ thực hiện, nhưng mà… anh làm khó em rồi nhé, em biết tìm đâu ra 1 người hoàn hỏa như anh bây giờ, Long ca là nhất rồi mà, hì, mà cũng không sao, kém anh 1 chút cũng được rồi. Nói cho anh nghe chuyện này nhé, em mới quen thêm được 2 người bạn nữa, họ đều là hot boy cả nha, tuy mới quen nhưng em nghĩ họ là người tốt vì họ là bạn của Bin. Anh cũng biết Bin tốt với em thế nào mà, tiếc rằng 2 người chưa gặp nhau bao giờ, nếu gặp chắc chắn Bin và anh sẽ rất quý nhau, 2 người em yêu thương nhất sẽ cùng nhau chăm sóc em… nhưng… giờ thì không được nữa phải không anh, tại sao lại như vậy chứ? Long ca lúc nào cũng nói thương em nhất, sao lại nỡ bỏ em lại 1 mình chứ, em buồn lắm, em rất… rất nhớ anh mà$&*&^%#@@*&&^%%##$^&***0
– À ừ, xin lỗi, tại anh lo quá.
Bin luống cuống vội bỏ tay nó ra, chẳng là ban nãy đag đứng ngồi không yên vì lo lắng nên thấy nó Bin lập tức chạy lại nắm tay hỏi han dồn dập không để ý mình đã nắm tay mạnh quá làm nó hơi đau.
Sau khi cả 2 \”an tọa\” ngay ngắn trên ghế sofa tại phòng khách nó mới từ từ giải thích lý do cho bi nghe. Lý do cũng rất đơn giản, đại loại là lớp nó hôm nay về sớm 1 tiết (cái này nó nói thật), trong lúc đợi Bin (thật ra là không đợi) nó thấy chán chán nên muốn đi dạo 1 chút, ai ngờ cảnh đẹp quá nên\”vui chơi quên thời gian\”, nó đi hết chỗ này đến chỗ kia. Định gọi về cho Bin nhưng điện thoại hết pin nên đành thôi. Nghe nó kể lể 1 hồi, cuối cùng Bin cũng yên tâm cho là như thế mà đâu biết rằng nó không hoàn toàn nói thật, nhưng dù sao cũng không trách nó được vì có lẽ nó chưa sẵn sàng kể hết mọi chuyện cho Bin. Thầm nhủ trong lòng xin lỗi Bin, nó cũng tự hứa rằng nhất định sẽ nói hết cho Bin nghe khi nó cảm thấy cần thiết và có đủ dũng cảm để nhắc lại chuyện cũ.
Buổi tối hôm ấy vẫn diễn ra bình thường trong không khí ấm áp, nó cùng Bin ăn tối, trò chuyện vui vẻ.
Ăn cơm xong nó lại leo ngay lên phòng bỏ mặc Bin rửa bát (quen rồi). Nằm trên giường, lôi ra 1 bức ảnh từ trong gối và ngắm nhìn với ánh mắt buồn rười rượi. Đó là bức ảnh nó chụp cùng 1 người con trai_ người mà chiều nay nó đã đi thăm mộ. Trong ảnh là chàng trai ấy với nụ cười rạng rỡ đang nhận 1 bó huệ trắng từ tay nó, đó là loài hoa anh yêu thích vì anh nói màu trắng của hoa rất giống tâm hồn trong sáng thánh thiện của nó.
Mải mê với những kỷ niệm của quá khứ cuối cùng nó cũng ngủ thiếp đi từ lúc nào vì mệt.
Sáng sớm, bầu trời hôm nay sao mà đẹp thế, ánh bình minh nhảy múa khắp nơi, những con gió nô đùa vờn đuổi nhau trên những tán cây ven đường, nó tung tăng nhảy chân sáo lại không ngừng cười mỉm một mình làm cho không ít chàng trai đi trên đường vì mải nhìn mà suýt tông vào cột mốc (nguy hiểm chết người). Bin thấy lạ liền kéo tay nó lại hỏi với anh mắt dò xét:
– Bi, em làm gì mà cười hoài không ngớt vậy hả?
-Dạ. Không có gì, hì hì. (nó nhìn Bin cười trừ)
– Hứ, không có gì sao? Bi nói dối nhé, giận Bi luôn.
Bin làm mặt giận quay đi trông trẻ con không tả nổi làm nó phải bật cười, thật là chẳng hiểu nổi tính cách thật sự của Bin như thế nào nữa. Nhún vai 1 cái, nó xoay người Bin lại:
– Ui cha, coi cái mặt giận của Bin kìa, dễ thương không chịu nổi.
Vừa nói nó vừa đưa tay nhéo má Bin 1 cái rõ đau làm anh chàng phải Á lên 1 tiếng, nó phá lên cười sặc sụa khiến Bin tức hộc máu, mặt đỏ bừng nhìn nó đầy \”âu yếm\”. Như nhận thấy núi lửa chuẩn bị hoạt động, nó khẽ hắng giọng 1 cái để kìm chế cơn cười, lấy lại vẻ thản nhiên như chưa có chuyện gì:
– Thôi được rồi, thật ra em chỉ đang suy nghĩ xem, 1 đứa con gái vốn điệu đà, lúc nào cũng phấn phấn son son mà khuôn mặt tự nhiên \”bị gì đó\” thì sẽ ra sao nhỉ, chắc mắc cười lắm nha, hí hí.
Khuôn mặt nó bỗng chốc trở nên gian gian làm Bin bất giác rùng mình thương thay cho đứa con gái nào đó đang được nó \”chú ý\”. Nhíu mày 1 cái, anh nhìn nó vẻ nghi ngại:
– Không phải em lại định bày trò gì đó chứ, không lẽ…
– Chính xác, Bin chuẩn bị tiệc mừng chào đón siêu quậy 2B này trở lại đi nha, hihi. ( 2B là Bé Bi, biệt danh của nó khi bày những trò nghịch ngợm ngày trước)
Nói rồi nó nháy mắt tinh nghịch và \”lon ton\” chạy trước. Bin nhìn theo mà lòng chợt lóe lên 1 niềm vui khôn tả, anh mỉm cười và nhanh chân đi theo nó. Có lẽ… thiên thần thật sự đang dần trở lại.
Vừa bước chân vào đến lớp đã nhìn thấy nhỏ Ly đang chăm chú trang điểm, nó nở nụ cười thật tươi với các bạn trong lớp rồi nhanh chân về chỗ. Thấy Yến cặm cụi ghi chép gì đó nó nghiêng đầu hỏi:
– Bà làm gì mà chăm chú thế, \”người đẹp\” đến bên cạnh mà không thèm nhìn 1 cái nữa là sao?
– Trời, thôi cho con xin đi, bà không biết tôi đang làm gì à mà hỏi?
– Ơ, biết thì còn hỏi làm gì chứ.
Yến ngẩng đầu lên, thấy nó mặt vẫn còn ngơ ngác, nhỏ vỗ trán mình 1 cái như vừa nhớ ra điều gì đó rồi thở dài 1 cái:
– Hazzzzz, tôi quên, bà mới đi học hôm qua. Tôi đang giải nốt mấy bài lý này mà không được, bà cũng biết bà cô cho đề sao rồi đấy, hix, tuần trước bả cho lớp 1 đống đề bảo về nhà chuẩn bị, hôm nay sẽ làm bài kiểm tra, tôi nghĩ hoài không ra, lát nữa chết chắc.
Yến làm vẻ mặt đầy đau khổ, nó nhìn mà thấy vừa buồn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




