|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
xuất hiện ở đây, đã thế lại còn tụ tập cùng các bà các cô đó. Thật khó tưởng tượng ai có sức hấp dẫn lớn đến mức có thể khiến sư tử đồng ýở cùng với gia cầm như vậy?
Anh thầm nghĩ trong lòng, vẻ mặt vẫn bình thản, lơ đãng hỏi tiếp: “Họnói những gì? Vô vị lắm sao?”
“Không, họ nói rất say mê cuốn hút, vấn đề là từ phía tôi”. Cô gõ gõ đầu mình: “Không có cách nào khác, vì có não nên tuyệt vọng.”
Không nhịn được anh phá ra cười, tay như bị ai giật, chỉ kịp nghe thấy cô vui mừng hét lên: “Mau kéo lên, mau kéo lên, cá cắn câu rồi, có cá kìa.”
Đúng là có cá, còn là một con trắm lớn nặng mấy cân, dây cước bị kéo thẳng tưng, câu cá bị sức nặng kéo võng xuống. Việc này không vội vàng được, anh chăm chú giữ cần khoảng hơn 10 phút, con cá giãy giụamột hồi rồi kiệt sức, lúc đó anh mới từ từ kéo con cá lên bờ. Chưa bao giờ tận mắt nhìn người khác câu cá, lần đầu đã gặp tình huống thú vị như thế này, Diệp Tề Mi rất thích thú, đến Bối Bối cũng vui mừng chạy tới chạy lui.
Anh ra hiệu cho cô dùng vợt vớt cá,cô cố vớt nhưng lần đầu bị trượt, lần thứ hai dùng lực mạnh hơn, cả nửa người vươn ra hồ, cỏ trên bờ trơn trượt, anh vừa nhìn đã biết không ổn liền ném cần câu xuống lao tới kéo cô.
Nhưng muộn mất rồi, cô và cả cái vợt đều lao xuống nước, một tiếng “ùm” khá lớn vang lên.
Thành Chí Đông sau khi phát bóng liền quay đầu tìm cô trong tiếng vỗ tay tán dương. Anh nhìn khắp lượt nhưng không thấy bóng dáng cô đâutrong đám quý bà quý cô quần áo sặc sỡ đó.
Đoán chắc cô vừa đi ra ngoài, bên cạnh có người giục, anh đánh tiếp hai gậy nữa. Anh quay lại tìm lần nữa vẫn không thấy cô, tâm trạng bất an, anh cất luôn gậy golf vào túi, bước nhanh lại gần hỏi: “Tề Mi đâu?”
Các quý bà quý cô đang tán chuyện say sưa, bị anh đột ngột hỏi như vậy, mặt nghệch ra.
“Các cô không nhìn thấy cô ấy đi đâu sao?”. Sao chẳng ai nói gì, anh bực bội.
A, Thành Chí Đông nhíu mày rồi, đẹp trai quá…
Lúc ấy một cô mới ngẩng đầu lên, ngón tay thon nhỏ chỉ hướng cho anh: “Cô ấy đi rồi, hình như là hướng đó.”
Anh vội đi theo hướng được chỉ, không quên nói lời cảm ơn.
Cô gái kia mơ màng: “Các cô có nghe thấy không? Anh Thành nói cảm ơn đấy.”
Thành Chí Đông vừa đi vừa gọi điện thoại cho cô, không ai nghe máy.
Càng lúc anh càng lo lắng, chân đi như chạy, chuông điện thoại reo, anh lập tức bắt máy, đầu kia giọng nói gấp gáp: “Anh Thành, anh có thể quay về trụ sở câu lạc bộ ngay không?”
“Có chuyện gì?”
Đầu dây kia ngập ngừng, sau đó thận trọng giải thích: “Cô Diệp… ừm, đang ở trong phòng y tế.”
Anh sững người, hét vào máy: “Shit! Rút cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Cái hồ đó thoạt nhìn thì có vẻ sạchvà nông nhưng thực tế dưới đáy hồ có rất nhiều bùn, nước phải sâu hơnhai mét. Diệp Tề Mi không biết bơi, sự việc xảy ra lại khá bất ngờ, sau khi sảy chân vừa mở miệng liền bị sặc nước.
Lận Hòa lo lắng phát điên, vội vàng lao xuống cứu người, ngay cả Bối Bối cũng nhảy cuống theo, lúc lên bờ cả ba đều ướt như chuột lột.
Bây giờ là tháng sáu đầu hè, nhiệt độ không cao lắm, cô lại ăn mặc phong phanh, vừa lên bờ gió lạnh thổi qua, không nói được gì đã hắt hơi liên tục, vừa lạnh vừa sợ, môi cô bắt đầu run lập cập.
Khi về tới trụ sở câu lạc bộ, Diệp Tề Mi lần đầu nếm trải mùi vị xấu hổ cực độ.
Ngày khai trương lại xảy ra chuyện lớn như vậy, tất cả các nhân viên tiếp đón đều lo lắng, sợ hãi, bận rộn chạy tới chạy lui để phục vụ chocô. Mất mặt muốn chết, tắm xong Diệp Tề Mi không muốn bước ra ngoài.
Có điều dù sao cũng không thể cứ ở mãi trong nhà tắm được. Lúc Thành Chí Đông tới nơi, cô đã mặc quần áo do nhân viên câu lạc bộ mang tới, tóc ướt rượt, vừa cầm ly sữa nóng vừa nói chuyện với người bên cạnh.
Thành Chí Đông hoàn toàn không cảm nhận được sự có mặt của người khác, anh túm lấy cô nhìn kĩ một lượt từ trên xuống dưới: “Họ nói em bị ngã xuống nước, có sao không?”
Mặt đỏ bừng lên, một tay cô cầm lysữa nóng, tay kia ngăn hành động kìquặc của anh lại: “Anh đừng làm thế, người ta nhìn đấy.”
Người ta? Anh quay đầu sang, cuốicùng mới nhìn thấy Lận Hòa đang ngồi bên cạnh và cả con chó đang nhìn anh mắt long sòng sọc kia nữa.
Lận Hòa ngồi trên ghế sofa bên cạnh, cũng đã thay quần áo, thấy hành động của họ thân mật như vậy,Lận Hòa hơi sững người.
“Đây là Lận Hòa, hàng xóm nhà em, vừa rồi không cẩn thận ngã xuống nước, chính anh ấy đã cứu em lên.” Diệp Tề Mi do dự không biết có nên giải thích nguyên nhân vớ vẩn làm mình rơi xuống nước hay không, giọng cô vô thức chậm hẳn lại.
Đối với Thành Chí Đông và Lận Hòa mà nói, lần đầu mặt đối mặt trong tình huống như thế này, bản năng đàn ông trong mỗi người đều phản ứng nhanh hơn lý trí, nhưng vìtính cách không giống nhau, nên một người thì bộc lộ ra ngoài chút ít, còn người kia thì quen giấu kín.
Cánh tay Thành Chí Đông siết chặthơn, ôm lấy eo cô, quay lại nói với Lận Hòa: “Anh Lận, tôi là Thành Chí Đông, cảm ơn anh hôm nay đã cứu Tề Mi.”
Lận Hòa đứng dậy mỉm cười: “Chúng tôi vốn là hàng xóm, hơn nữa Tề Mi vì giúp tôi vớt cá mới ngãxuống nước, tôi còn thấy ngại nữa.”
Vớt cá? Thành Chí Đông nhíu mày,quay đầu nhìn cô.
Sóng ngầm đang nổi lên, Diệp Tề Mi sững người. Các cơ bắp trên người Thành Chí Đông đang căng ra, sao cô lại không cảm nhận được? Hơn nữa việc này nói ra cũng rất vô vị, càng giải thích càng tệ nên cô thẳng thắn thừa nhận: “Đúng vậy,vừa rồi em đi loanh quanh, gặp anh Lận Hòa và Bối Bối, thấy anh ấy ngồi câu cá rất thú vị, thế là đến giúp một tay, ai ngờ lại bất cẩnngã xuống nước, khiến anh Lận Hòakhông những không câu được cá mà còn phải nhảy xuống cứu người.” Diệp Tề Mi chỉ chỉ vào mình, mình trông bê bết thế này, chắc không cần phải nói tiếp nữa nhỉ?
Nghe nhắc tới tên mình, Bối Bối phấn khích sủa gâu gâu như muốn kể công, bị nó cọ cọ vào người, Diệp Tề Mi bật cười, cúi xuống vuốtve nó: “Đúng đúng, Bối Bối cũng nhảy xuống nước cứu em nữa, tao quên mất mày.”
Cô chơi đùa vui vẻ với Bối Bối, cònhai người đàn ông thì chẳng nói gì, không nghe thấy họ trò chuyện, Diệp Tề Mi ngẩng đầu lên, còn chưa kịp mở miệng đã ho sặc sụa, bắn cả sữa ra.
Thành Chí Đông xót xa, không còn để ý được việc gì nữa, quay đầu chào Lận Hòa rồi kéo cô ra ngoài, vừa đi vừa nói: “Nhiễm lạnh rồi phảikhông? Xem em lần sau còn dám đi lung tung nữa không?”
“Chán chết đi được, này, anh đừngkéo nữa. Không được ôm, kẻ cướp” Tiếng tranh cãi xa dần, Bối Bối quay đầu lại nhìn chủ nhân, ánh mắttrách móc.
Nhìn theo họ một lúc, Lận Hòa mới cúi đầu xuống vỗ vỗ vào lưng Bối Bối, không cười nhưng giọng vẫn ônhòa: “Đừng cuống, cuống gì chứ.”
Ra khỏi sân golf anh lái thẳng xe đến bệnh viện, chỉ cảm lạnh chút xíu, anh hoàn toàn là chuyện bé xé
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




