|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
dậy giữa đêm, vừa vào giường sẽ rúc ngay vào lòng anh, rúc lấy rúc để tìm hơi ấm, ôm anh thật chặt, sau khi cơ thể đã ấm lên mới thở ra thỏa mãn.Và cả hình ảnh cô nghiêng người tránh trái né phải, rõ ràng không phải đối thủ của anh, nhưng vẫn không ngần ngại túm chặt lấy tay anh, nhảy khắp giường để tránh, vừa nhảy vừa không ngừng kêu la xin tha: “Chí Đông, Chí Đông”.
Trong cuộc đời anh, lần đầu tiên anh sợ có người sẽ không thể ở bênmình mãi mãi, sợ cô bị thương, sợ cô ốm, sợ cô buồn, sợ cô không vui, không hạnh phúc, sợ cô cuối cùng sẽ giống như những người phụ nữ khác, không thể chịu đựng được khi anh luôn không ở bên cạnh.
Không phải sợ cô không yêu mình, mà là sợ cô yêu mình, sau đó vì yêu, nên mới ra đi.
Nhưng giờ thì đã khác, cô đã mang trong mình đứa con của anh, có con,mọi việc sẽ khác.
Túm chặt điện thoại, Thành Chí Đông thở rất khó khăn. Hơi thở trong ngực cứ lơ lửng, nóng hổi, nhưng không tìm thấy lối ra, toàn bộ cơ thể cứng đờ, mọi thứ bên cạnh trở nên trống rỗng, những người trong công ty tới sân bay đónanh đã đi tới, gọi nhỏ vài câu, thấy anh không có phản ứng gì, quay sang nhìn nhau, cuối cùng cũng có người lấy hết can đảm bước lại gầnanh lớn tiếng gọi: “Tổng giám đốc Thành, anh sao vậy?”.
Đầu dây bên kia rất lâu không thấycó phản ứng gì, Diệp Tề Mi nhìn điện thoại lạ lẫm, hình như bên đó có ai đang dùng tiếng anh để nói gì đó, Diệp Tề Mi cũng gọi: “Chí Đông,có người tìm anh”.
Thành Chí Đông bừng tỉnh, nhìn người vừa gọi bằng ánh mắt bực bội, anh cầm điện thoại tiếp tục đi về phía trước.
Một đoàn người cun cút theo sau, chàng trai trẻ vừa rồi lúc nãy “ớ” một tiếng, đi cuối hàng cúi đầu oán trách bản thân, xong rồi, bị ghét rồi,sau này làm sao nhìn mặt ông chủ đây?
“Chí Đông, anh nghe thấy không? Về em bé, có chút vấn đề…”.
Có chút vấn đề? Cô ấy muốn làm gì? Hiểu rất rõ tính cách của cô, không biết tiếp theo cô sẽ làm gì, Thành Chí Đông lo lắng, cuối cùng cũng tìm lại được tiếng nói của mình, anh nói lớn bằng tiếng Trung: “Dù có vấn đề gì cũng đợi anh về rồi nói, giờ anh xuống nhà máy một chút, sẽ quay lại Thượng Hải ngay, em ở nhà đợi anh, không được đi đâu, không được lái xe, không đượclàm bừa, em có nghe thấy không hả?”.
Hả? Cô cầm điện thoại để xa tai một chút, Diệp Tề Mi trừng mắt nhìn nó, bắt đầu nổi giận, nói cái gì vậy? Phản ứng của người đàn ông này đúng là mang tác phong của kẻ cướp.
Vốn ý của cô cũng là đợi anh về mới giải thích rõ ràng, nhưng nghe khẩu khí của anh cứ như là tất cả mọi chuyện tiếp theo đều do anh quyết định không bằng.
Diệp Tề Mi thật sự tức giận, anh không hiểu cô như vậy sao.
Thấy cô im lặng, Thành Chí Đông lập tức tỉnh ra. Hỏng rồi,giận quá nên quên mất cô là người ưa mềm không ưa cứng. Việc xảy ra đột ngột, nhưng anh biết chưa bao giờ cô có ý nghĩ mình sẽ sinh một đứa con, cô là người của chủ nghĩa độc thân, công việc bận rộn, hơn nữa cô quá độc lập, cô không có nghĩa vụ phải sinh con cho anh…
Đầu óc Thành Chí Đông rối loạn, lòng bàn tay bắt đầu rịn mồ hôi, điện thoại trơn tuột như sắp không giữ nổi.
Chỉ muốn lập tức được gặp cô, nhưng giờ hai người cách xa ngàn dặm, nếu cô dùng tác phong và tốc độ giải quyết sự việc nhanh như gió của mình để hành sự thì cho dù anh có mọc thêm đôi cánh cũng không về kịp, sợ cô cúp máy, giọng anh gấp gáp: “Bảo Bảo, anh xin lỗi. Tháiđộ vừa rồi của anh không tốt. Anh muốn, anh muốn em sinh con, nếu em không có thời gian anh sẽ nuôi. Dù có chuyện gì em cũng đừng quyết định một mình, đợi anh quay về có được không?”.
Nói linh tinh gì vậy? Vừa rồi còn muốn cúp máy, nhưng nghe xong những gì anh nói, cô không nhịn được cười, vội vàng nén lại, nói: “Anh đâu có phải là hải mã, định nuôi thế nào?”.
“Hải mã?”. Nghe không hiểu từ này có nghĩa gì, Thành Chí Đông đột ngột dừng bước, đoàn người phía sau đang theo đà đi tới, cũng nhốn nháo dừng lại.
Haizz, nghe không hiểu tổng giám đốc Thành đang nói gì, nhưng biểu hiện kích động như thế, chắc chắn là vì việc của công ty mà đau đầu đây.
Tổng giám đốc Thành vội vàng bay sang, vừa xuống máy bay đã nói chuyện không ngớt, cảm động quá, bọn họ nhất định phải học tập tổng giám đốc Thành, làm việc tận tụy hết sức mình vì công ty.
“Được rồi, em hiểu ý anh, đợi anh về rồi mình nói chuyện”. Nghĩ chắc giờ này tâm trạng của anh không khác gì bị sét đánh ngang tai, không thích hợp để thảo luận vấn đề quantrọng đó, Diệp Tề Mi cười muốn cúpmáy.
“Bảo Bảo”. Anh lập tức gọi giật lại.
“Về rồi nói, không phải vội”.
“Em hãy hứa với anh, trước khi anhquay về đừng, đừng…”. Nửa câu sau anh không thể nói tiếp, quá thảm.
Cô cười thành tiếng rồi thở dài, “Em hiểu rồi, đợi anh về sẽ nói chuyện tiếp”.
Cuối cùng cũng kết thúc cuộc gọi, Diệp Tề Mi quay người đi vào phòng khách.
Mẹ đang bận rộn trong bếp, ba chỉ làm chân phụ giúp nhưng chạy tới chạy lui bận rộn như ông mới là đầu bếp chính.
“Bà xã, tôi đã cắt đậu rồi”.
“Ai bảo ông cắt đậu, cái đó tôi địnhdùng để nấu với khoai sọ, đúng là chỉ gây thêm rắc rối, ông mau ra ngoài, ra ngoài đi”.
“Vậy tôi đánh trứng”.
“Đánh gì mà đánh? Chút nữa lại lẫnđầy vỏ trứng trong đó, mau ra đọc báo đi, con gái đã gọi điện thoại xong chưa? Ông ra gọi con vào ăn cơm”.
Ba cô là kiến trúc sư cầu đường đãnghỉ hưu, cả đời chỉ quen đi hết nơinày tới nơi khác, khi về già mới cảmnhận được thú vui an nhàn ở nhà, đến nỗi bữa cơm đều thích chạy lăng xăng quanh vợ để được sai vặt.
Nhưng đời này ông chỉ biết thiết kế cây cầu, không có chút khả năng cơm nước nào, bị đuổi ra ngoài đường không biết bao lần nhưng ông vẫn kiên trì, dường như ông tìm được niềm vui trong những lúc như thế.
Cô giáo Tiền cũng đã nghỉ hưu, cả đời dạy học, đã từng dẫn dắt khôngít hiền tài quốc gia, nhưng cuối cùng, bà đau đầu khi phát hiện ra vềnhà còn phải đối đầu với hai học sinh đã quá tuổi đi học lại không dễ dạy. Một người thì không khác gì lão Ngoan Đồng, còn người kia thì tệ hơn, đã từng ấy tuổi đầu rồi việcchồng con chẳng ra đâu vào đâu.
Cháu các đồng nghiệp của bà đã lớntướng rồi, khi bị hỏi tới chuyện chồng con của con gái bà không dám ngẩng mặt lên, tuy nhiên hôm nay đúng là mặt trời mọc đằng tây, vừa về tới nhà đã tuyên bố với ba mẹ là đã có bạn trai. Vừa làm thức ăn bà vừa âm ỉ vui mừng, cuối cùng cũng có người biết nhìn ngọc, tâm trạng bà lúc này rất vui.
“Về ăn cơm cũng không nói trước gì cả, để mẹ mua thêm vài món”.
Khi bà bưng đồ ăn lên, mọi người trong nhà đều đã ngồi quây quần quanh bàn ăn, bà Tiền mở lời trước,“Bảo Bảo, con nói tiếp đi”.
“Đúng đúng, anh chàng đó xem ra cũng là người may mắn, sao hôm nay không đưa về nhà cho ba mẹ gặp?”. Ông Diệp nhìn con gái với ánhmắt tự hào, gắp thức ăn vào bát cô,cười tít cả mắt.
“Anh ấy đang ở nước ngoài”.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




