watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9075 Lượt

lâu rồi?”. Nhìn cả hai một lượt, bà Tiền hỏi thẳng.
“Cháu và Tề Mi quen nhau đã hơn một năm rồi”. Sợcô lại bị mắng, Thành Chí Đông vội vàng cướp lời.
Bà Tiền liếc mắt nhìn anh, tiểu tử thối kia, còn chưatới lượt cậu đâu.
Sau đó quay sang nhìn con gái hỏi tiếp, “Mẹ muốn hỏi hai đứa dọn về ở với nhau bao lâu rồi? Không biết mang về ra mắt ba mẹ hay sao, coi ba mẹ là người vô hình phải không?”.
“Bọn con cũng chuẩn bị sắp xếp thời gian mời ba mẹ ăn cơm, không ngời lại trùng hợp thế này”.
Diệp Tề Mi thấy ấm ức, đáp rất nhỏ, sau đó ThànhChí Đông lập tức bổ sung, “Đúng vậy, đúng vậy ạ, vốn đã định mời hai bác cùng ăn cơm từ hai tuần trước, nhưng cháu có việc đột xuất phải quay về Mỹ, hôm nay mới trở lại Thượng Hải”.
“Thật không? Không phải vì gặp ba mẹ nên mới nói thế đấy chứ?”.
Tình hình cơ bản của Thành Chí Đông trước đấy con gái cũng đã kể sơ qua, cũng biết anh là một thương nhân Hoa kiều, công việc bận rộn, thường phải bay qua bay lại, nhưng có đúng là trùng hợp thế không? Bà Tiền tỏ vẻ hoài nghi.
Cơ hội đến rồi, Thành Chí Đông lập tứ đứng dậy chứng minh bản thân, “Đúng vậy, cháu còn đặc biệt hỏi thăm Tề Mi xem hai bác thích gì, vì cuộc gặp đó mà đã chuẩn bị rất lâu”.
Diệp Tề Mi hay tay ôm lấy đầu, thấy thật mất mặt,chuyện đấy mà anh cũng có thể nói ra sao? Thẳng thắn quá đấy!
Ông Diệp lại muốn ha ha cười lớn, nhưng bị bà Tiềntrừng mắt nhìn, miệng đã mở ra đành lấp liếm nói,“Chuẩn bị cái gì? Nói ra xem nào”.
Nói xong còn quay sang nháy mắt với con gái, Diệp Tề Mi xua tay lắc đầu, làm sao cô biết anh chàng này chuẩn bị cái gì, chuyện xảy ra từ mười mấy ngày trước rồi, đến cô còn quên mất những gì mình nói nữa là.
Thành Chí Đông đứng dậy, thái độ hết sức nghiêm túc nhìn hai vị tiền bối trước mặt, húng hắng ho mộttiếng, nói ra một câu khiến tất cả mọi người trong phòng lúc ấy đều sững sờ, “Cháu đọc thơ”.
Hả? Cả ba người đều bị chấn động, đến ngay cả bà Tiền cũng ngạc nhiên quay sang nhìn anh, trong không gian hết sức yên tĩnh Thành Chí Đông bắt đầu đọc bằng giọng rõ ràng, chậm rãi từng câutừngchữ.
“Gió mưa đưa tiễn xuân đi, Tuyết bay chào đón xuân về cùng ai, Non cao băng đóng chặt rồi, Mà cành hoa ấy vẫn tươi muôn phần. Tươi nào phải đểtranh xuân, Tươi là để báo tin xuân đã về, Tưng bừng đợi khắp sơn khê, Hoa này trong đám hoa kiacùng cười”.
Tiếng Trung của anh không tồi, nhưng độ khó của câu chữ trong bài thơ cũng tương đối cao, thời gian lại gấp gáp, nên thanh điệu khi đọc không được ổn lắm, nghe có chút kỳ quái, sau khi đọc xong cả bài thơ cũng không có ai lên tiếng, Thành Chí Đông lo lắng nhìn hai ông bà chờ đợi, có tiếng phì cười, phá vợ sự im lặng đáng sợ, cả đời bà chưa bao giờ được nghe ai ngâm bài Vịnh hoa mai một cách thú vịnhư thế, bà Tiền không nhìn được nữa, là người đầu tiên bật cười.
Tối hôm đó mấy chú cua đúng là chết rất thảm, bịăn sạch sành sanh, nhà họ Diệp là fan trung thành của cua, hàng năm cứ tới mùa hoa cúc vàng là mùa cua béo nhất, ăn nhiều thành ra có kinh nghiệm, cái mai nào cũng bị moi sạch sẽ không sót lại thứ gì.
Với người Trung Quốc ăn cơm cũng là một môn học lớn, về cơ bản thì chuyện gì cũng có thể bàn bạc được trong bữa cơm, cả một bàn bát đĩa la liệt không khí náo nhiệt, uống chút rượu cụng cốc cụng ly, rượu vào nóng mặt thì sau bữa cơm đó cho dù làngười xa lạ tới đâu cũng sẽ thành thân quen.
Thành Chí Đông ở Trung Quốc lâu như vậy, trong lòng hiểu rất rõ đạo lý này, vừa ăn vừa cố gắng trả lời hết tất cả những câu hỏi được đặt ra, bà Tiền cười xong cũng ngại không làm mặt giận nữa, sau khi ngồi vào bàn ông Diệp đi hâm nóng một bìnhrượu gạo. Bắt đầu nói chuyện với anh rất nhiệt tình, cứ như thế, ăn được nửa bữa mặt người nào người nấy đã trở nên nhẹ nhõm hơn nhiều.
Ông Diệp cảm thấy rất vui, lại có chút thương cảm khó nói thành lời, cuối cùng ông uống tới mức mặt đỏ tía tai, lại là Diệp Tề Mi lái xe đưa họ về, Thành Chí Đông lái chiếc Q7 theo sau, đưa vào tận trong khu nhà chung cư ba mẹ cô ở.
Bà Tiền cuối cùng cũng cảm thấy vừa ý, từng này tuổi rồi nên bà có kinh nghiệm nhìn người, ai thì cũng sẽ nhận ra anh chàng này rất chân thành, lại hiểu con gái bà, chuyện gì cũng nghĩ cho cô trước, vì thế trước khi vào nhà bà Tiền vui vẻ quay lại nói với Thành Chí Đông: “Sau này hãy thường xuyên cùng Tề Mi về nhà ăn cơm”.
Thành Chí Đông thở phào nhẹ nhõm, lập tức nở nụ cười khoe hàm răng trắng tinh, gật đầu rất mạnh, ngay sau đấy bị Diệp Tề Mi trừng mắt cảnh cáo tại trận.
Ông Diệp lên sau, lúc đó mới vỗ vỗ vào vai anh, ha ha cười lớn, “Mau về đi, cố gắng nhé”.
Trái tim như được sưởi ấm, Thành Chí Đông có cảm giác mình đã tìm về được với tổ chức, ba mẹ Bảo Bảo, hai bác nhìn thấy cả rồi chứ? Đã thấy sự vất vả của cháu rồi chứ? Vậy thì nhờ hai bác, mọi người phải cùng nhau cố gắng nhé.
Không thể nói ra miệng, ba người họ dùng ánh mắt để trao đổi suy nghĩ lần cuối cùng, nội dung rất đơn giản, cho dù cô có là lô cốt, thì cũng phải công kích bằng được.
Diệp Tề Mi đứng bên cạnh trớn mắt không màng tớihình tượng, thật quá đáng, coi cô là người vô hình phải không?
Hai người quay xuống dưới nhà lên xe quay về, xa cách hai tuần, vừa quay về lại gặp phải tình huống hỗn loạn như thế, cuối cùng cũng có thể ở riêng vớinhau, đóng cửa xe vào mới cảm thấy có thể yên tĩnh ở bên nhau mới khó khăn đáng quý biết bao.
Xung quanh tĩnh lặng, Diệp Tề Mi bóp bóp vai, nghiêng đầu nhìn anh, lại nghĩ tới bài Vịnh hoa mai đó, không nhịn được cô liền phì cười.
Không có ánh đèn, xe vừa khởi động, ánh sáng lờ mờ phát ra từ mặt bảng điều khiển, trong thành phố nên không thấy ánh trăng, những cột đèn đường xếp thành một hàng dài uốn lượn theo con đường, ánh đèn màu vàng dịu mát thành một dài dài xa tít.
Nụ cười của cô sáng bừng giữ thứ ánh sáng yếu ớt đó, anh cũng cười, khóe mắt cong lên, mặc dù đang lái xe nhưng tinh thần không tập trung, chốc chốc lại quay sang nhìn cô.
Anh tắm xong bước vào phòng ngủ đã thấy cô đangtựa vào thành giường đọc sách, mái tóc vẫn còn hơi ẩm, thả dài xuống và đen nhánh.
Không kìm được, anh tung chăn lên và nằm xuống, một tay tắt đèn, tay còn lại kéo cô lại gần mà hôn, sách vẫn cầm trên tay, Diệp Tề Mi khẽ hét lên, sau đó bật cười, tiếng cười bị anh dùng đôi môi nuốt lấy, dần biến mất trong đêm.
Trong phòng vẫn còn vương lại hương vị thơm ngonquyện vào nhau của cua và rượu gạo, anh cứ ôm cônhư thế trong bóng tối mà hôn rất lâu, sau đó lật người nằm lên trên, khẽ tách đôi chân cô ra, động tác rất dịu dàng.
Gần như đã quên hết tất cả, nhưng Diệp Tề Mi vẫn còn sót lại chút tỉnh táo cuối cùng, chống hai tay lênngực anh, nói như hụt hơi, “Chí Đông, bao cao su”.
“Bảo Bảo, chúng mình sinh một đứa con có được không em? Được không em?”.
Anh đã phủ cả người lên trên người cô, dùng hai khuỷu tay chống trên giường, hơi thở ấm áp, như từng con sóng nhẹ nhàng mơn man tới chỗ

Trang: [<] 1, 38, 39, [40] ,41,42 ,54 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT