watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:42 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2804 Lượt

bộ khóa học trong vòng nửa tháng, anh muốn em làm gì cũng được.”

Kỷ Nghiêm nhìn tôi, hờ hững nhắc lại một lần: “Làm gì cũng được à?”

Tôi gật đầu lia lịa.

Anh ta đột nhiên đứng dậy, khóe miệng nhếch lên một nụ cười kì lạ: “Nếu như em đã thành khẩn thế, vậy cứ làm như em nói đi.”

Đôi mày của anh ta và cả khóe miệng nữa đều uốn cong lên, nụ cười ưu nhã vô cùng, thế nhưng tôi lại thấy rùng mình ớn lạnh, bốn chữ lớn hiện lên trong đầu – tiếu lí tàng đao …. Chắc …. không phải chứ…

“Vậy thì… sau này mong em quan tâm chiếu cố.” Kỷ Nghiêm nhìn tôi cười thật khẽ, hệt như một cơn gió mát rượi giữa ngày hè.

Trong lòng tôi chấn động vô cùng, tôi há hốc miệng, gật đầu: “Ơ .. mong anh chiếu cố.”

Buổi tối hôm đó, mẹ hỏi tôi với vẻ mặt hiền từ: “Thái Thái, anh Kỷ Nghiêm làm gia sư cho con thế nào?”

Nhớ đến anh chàng Kỷ Nghiêm với nụ cười dịu dàng nhất trần gian đó, tôi giơ ngón cái lên nức nở khen: “Hài lòng lắm ạ, cực kì hài lòng!”

Mẹ tôi mừng ra mặt: “Con bé này, mấy hôm trước còn làm ầm lên có chết cũng không chịu học phụ đạo, bây giờ thay đổi nhanh gớm. Thái Thái, sau này con phải học hỏi anh Kỷ Nghiêm nhiều vào đấy, nghe chưa?”

“Con biết rồi ạ.” Tôi gật đầu thề thốt, trong lòng thầm nghĩ lần này nào chỉ có hài lòng thôi, phải nói là hả lòng hả dạ mới chuẩn xác.

Bảy giờ sáng hôm sau tôi nhận được điện thoại của Kỷ Nghiêm, anh ta thông báo cho tôi rằng hôm nay bắt đầu học. Tuy cú điện thoại quấy rối giấc mộng đẹp của tôi, nhưng vì tuân thủ ước định đã đặt ra từ trước, tôi vẫn lồm cồm bò dậy khỏi giường. Cứ nghĩ đến chuyện cùng trải qua nửa tháng với một chàng trai tuyệt vời như vậy tôi lại thấy vô cùng khoái trá và hưng phấn, cảm giác mừng trộm này kéo dài mãi đến khi anh ta chính thức bắt đầu dạy phụ đạo cho tôi.

Kỷ Nghiêm mỉm cười chỉ tay vào hai cuốn vở luyện tập dày cộm tôi để trên bàn nói: “Làm hết những bài tập này là khóa học của chúng ta đã cơ bản over rồi đó.”

Tôi nhìn hai cuốn vở chồng lên nhau dày đến cả xentimet, hai tay ôm mặt, miệng hạ hốc thành hình chữ O: “Oh my god!” Tôi cố sức kiềm chế bản thân mình không đâm đầu vào tường, chớp chớp mắt nhìn Kỷ Nghiêm: “Anh ơi, em muốn hỏi, anh có nhầm lẫn gì không vậy? Hôm qua chũng ta đã thỏa thuận xong xuôi rằng sẽ kết thúc khóa học trong vòng nửa tháng cơ mà.”

Anh ta gật đầu với tôi: “Đúng thế.”

Tôi thu lại nụ cười ngay lập tức, bối rối nuốt nước miếng: “Thế mấy cuốn vở bài tập kia là thế nào?”

Trước sự dị nghị củatôi, Kỷ Nghiêm thong thả tựa lưng vào chiếc ghế cạnh bàn học, nhìn tôi cười nói: “Mấy cuốn này đều do anh cất công lựa chọn ra đó, với trình độ của em hoàn thành trong vòng một tháng, có lẽ sẽ có hi vọng thi đỗ vào lớp chọn của trường.”

Cơ mặt của tôi lập tức co giật lên kịch liệt.

Tôi chỉ vào hai cuốn vở luyện tập: “Anh nói là làm hết toàn bộ trong vòng nửa tháng mà mới chỉ có hi vọng thi đỗ thôi sao?”

Kỷ Nghiêm hơi ngẩng đẩu lên mỉm cười với tôi lúc ấy đang rưng rưng sắp khóc: “Đúng thế, học lực của em đúng là hơi kém một chút.”

Tôi nuốt nước miếng: sao mới có một hôm mà tôi đã rơi từ thiên đường xuống địa ngục vậy hả trời….

Làm thế này thì khác gì muốn chơi xỏ tôi chứ? Kẻ sỹ thà chết chứ không chịu nhục, tôi vỗ bàn đứng dậy, tức giận gầm lên: “Đùa kiểu gì chứ! Hai cuốn này thừa sức đè chết em rồi, đừng nói là nửa tháng, có cho em nửa năm em cũng không làm hết!”

Kỷ Nghiêm đưa tay lên gõ bàn, ánh mắt lướt ra ngoài cửa sổ: “Hôm qua ai đã thề thốt là chỉ cần kết thúc khóa học trong vòng nửa tháng thì chuyện gì cũng chấp nhận làm hết?”

Tôi thầm la hét trong lòng: làm ơn đi! Em muốn giảm thời gian khóa học đi nửa tháng chứ có muốn hoàn thành bài vở cả tháng trong nửa tháng đó đâu?

Không ngờ anh ta lại chơi chữ với tôi, khiến tôi phải làm nhiều bài tập như vậy trong vòng nửa tháng! Chơi xấu quá đi mất!

Tôi có cảm giác cay cú vô cùng, vì thế nụ cười trên mặt trở nên cực kì mất tự nhiên. Tôi nói thẳng luôn ý định: “Em nghĩ có lẽ trước đó em nói chưa rõ ràng cho lắm, thực ra ý em là anh chỉ cần làm bộ làm tịch dạy em thôi, không cần phải dạy dỗ nghiêm túc gì đâu.”

“Lại đây.” Kỷ Nghiêm mỉm cười, ngoắc ngón trỏ gọi tôi lại gần.

Tôi ngẩn ra, thử nhích lại một chút xíu.

Anh ta kéo tay tôi khiến tôi hụt chân suýt ngã, sau đó thì lại đột ngột buông tay, đẩy tôi về phía bức tường cạnh cửa sổ, một cánh tay của anh ta chống lên tường ngay bên cạnh tôi, nhốt tôi ở giữa góc tường và lồng ngực anh ta.

Tôi trố mắt ra nhìn, vẻ sợ hãi không gì che giấu nổi: “Làm … làm … làm cái gì thế?”

Khóe miệng khẽ nhếch một nụ cười, anh ta đưa tay tóm lấy cằm tôi nâng lên khiến cho hai đôi mắt nhìn thẳng vào nhau, giọng nói nhàn nhã thảnh thơi pha chút khiêu khích: “Không phải em rất thần tượng anh sao?Thế nào, chẳng lẽ em không vui khi được anh phụ đạo cho ư?”

“Sao… sao có chuyện đó được chứ?” Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng, tôi cuống quýt gật đầu: “Đương nhiên là em vui, vui lắm.”

Anh ta đứng yên nhìn tôi không động đậy, rồi bất chợt cúi đầu, hai vai run lên bần bật, cuối cùng phá ra cười ha hả. Cười được một lúc anh ta mới ngẩng đầu lên nhìn khuôn mặt ngỡ ngàng của tôi, khóe miệng nhếch lên thật cao — lần này nụ cười của anh ta có phần tà ác.

Trong căn phòng khép kín, anh ta bất chợt cúi thấp xuống, cánh tay chống trên tường vuốt qua mặt tôi, hơi nóng từ miệng phả lên tai tôi, cất giọng nói trầm thấp đầy dụ hoặc: “Cô nhóc, em thực sự tưởng rằng em có thể dọa nạt anh dễ thế sao? Em nghĩ Kỷ Nghiêm này là ai cơ chứ?”

Chương 2

Giọng nói của Kỷ Nghiêm trầm thấp như vang lên từ địa ngục – lúc khuôn mặt anh ta ghé sát tai tôi phà hơi nóng, tôi thực sự đã nghĩ như thế!

Anh ta nói: “Đây mới chỉ là bước khởi đầu thôi! Nếu em muốn yên ổn qua kỳ nghỉ hè này, anh khuyên em hãy ngoan ngoãn làm theo những gì anh nói, hiểu chưa hả?” Anh ta bất ngờ dùng sức bóp chặt cằm tôi.

Tôi kêu khẽ lên một tiếng, hai mắt rơm rớm ngây ngốc gật đầu rồi lại gật

đầu.

Có vẻ như khá hài lòng với biểu hiện của tôi, khóe miệng anh ta nhếch lên một nụ cười dịu dàng cực độ, buông lỏng tay ấn tôi ngồi xuống bên bàn học, cúi đầu nhìn thẳng vào đôi mắt đang đờ đẫn của tôi, nói: “Được rồi, chúng ta bắt đầu học bài thôi.”

Đến lúc ấy tôi mới hiểu rằng, chuyện đáng sợ nhất không phải là hành động của anh ta khi nãy, mà là việc anh ta đã biết tỏng ý đồ của tôi ngay từ đầu, nắm đằng chuôi chắc mẩm tôi không dám phản kháng.

Bỗng dưng tôi thấy chẳng còn chút sức lực nào, cứ nghĩ đến những ngày nghỉ hè tiếp đó là lòng tôi lại đau như cắt: ma xui quỷ khiến thế nào mà tôi lại mắc lừa anh ta cơ chứ! Lại còn tưởng vớ được một tên hiền lành như đất, thừa sức xử

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT