|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
một lần được vô tư như thế nhưng nào có được, vì thế mà bao người ước được làm trẻ con, để vô tư, ngây ngô không vướng bận, một điều ước mà biết sẽ không bao giờ thành hiện thực.
Chợt nhớ đến Khắc Minh, dường như cậu có điều gì đó khác lạ, nó thấy chẳng yên tâm chút nào, nên đi tìm cậu thôi.
Lòng vòng mãi trong khoảng sân rộng lớn, đi hết khuôn viên này đến gian phòng khác cuối cùng nó đã nhìn thấy cậu.
Khắc Minh đang ở trong vườn sau của trại mồ côi, một không gian hết sức yên tĩnh và nên thơ với hàng phi lao dài tít tắp, nền cỏ xanh mơn mởn ẩm ướt, vài bụi mai chiếu thuỷ trắng tinh toả hương dìu dịu.
Còn cậu, đang trong tình trạng tâm lí không ổn định
chút nào, cậu cứ nhìn vào gốc phi lao bằng thái độ phẫn nộ tột cùng, tay thì liên tục đấm mạnh vào thân cây, cành cây rung rinh, vài trái phi lao rơi rụng, có lẽ cây cũng “đau” như cậu vậy.
_____Căn tin trường Royal______
Hạ Băng mang theo một chai trà xanh mát lạnh đến ngồi vào chiếc ghế đối diện Nguyên Khang. Trong bàn ăn có ba người, chiếc ghế trống ấy nhỏ vẫn cứ hay đến ngồi rất đỗi tự nhiên, chìa chai trà xanh ra cho cậu, nhỏ mở giọng ngọt ngào:
_Cho anh này, mát lắm đấy.- kèm theo nụ cười dịu dàng.
Nguyên Khang rời mắt khỏi món ăn, nhìn lên nhỏ.
_Cảm ơn, tôi không cần, cô cứ giữ lấy mà uống.- giọng nói điềm đạm, thái độ vẫn hoà nhã nhưng thực chất cậu rất không vui.
_Da mặt cô cũng dày thật, hừ, còn ở đây giả nai tơ.- Kỳ Lâm buông một câu nói trúng nhiều đích, nhỏ thấy sau gáy bừng lên hơi nóng.
_Có cần thiết phải chịu xỉ vả mà ngồi đây không Lý tiểu thư.- lời lẽ lạnh lùng, khinh miệt của Bảo Kỳ khiến hơi nóng trong Hạ Băng càng tăng cao, nhỏ hít một hơi dằn đi cơn tức giận. Mở miệng bằng chất giọng được ướp mật, ánh mắt từ dịu dàng dần chuyển sang sắc sảo hơn.
_Tôi chỉ dạy dỗ những đứa làm tôi chướng mắt thôi, các anh việc gì phải bận tâm vậy.
_Mong cô khách sáo một chút đi.
_Nguyên Khang, anh có cần phải nói như thế mới hả dạ không?
Cậu im lặng, tiếp tục thưởng thức bữa ăn của mình. Nhỏ đứng dậy, bỏ đi, không thể ở đây mãi, nổi giận lên thì mất hình tượng trước Nguyên Khang lắm.
_À mà này- tiếng Nguyên Khang với theo làm nhỏ mừng rỡ quay lại.- nhớ lời tôi, cấm cô làm hại Bảo Ngọc, rõ chưa.
Ánh mắt nâu lại ánh lên những tia đỏ, “lại là con quỷ đó, được rồi”, Hạ Băng bỏ đi, từng bước chân giáng nỗi bực tức xuống đền gạch tội nghiệp, cơn ghen dâng trào như sóng dữ, sẵn sàng quật sập mọi thứ trên đường nó đi qua.
_________0o0_________
Nó nắm chặt lấy tay cậu, vung mạnh ra, cậu nhìn nó, đôi mắt nâu lạnh lùng của cậu giờ có gì đó khác lạ hơn, một chút hoang mang, đau đớn, cảm giác như chú lính gác trái tim biết rung động của cậu giờ đang gào thét dữ dội, chú đã thức giấc và đánh thức cả cậu…
_Anh làm gì thế, có chuyện gì với cô bé sao?
Cậu không trả lời, nó đã nói đúng, cậu lại tiếp tục đấm mạnh vào thân cây, một vùng thân, vỏ cây đã bong tróc, nhuốm ít màu đỏ, cậu đã hành hạ cái cây tội nghiệp bằng lực khá mạnh. Nó lại nắm chặt lấy tay cậu, gắt lên
_ANH CÓ THÔI ĐI KHÔNG.- kéo người cậu đối diện với mình, nó nhìn cậu dò xét.
_Anh có thể lạnh lùng, tàn bạo với bất kì ai, nhưng đừng hành xử như vậy với bản thân mình, tay anh đang chảy máu kìa.- nói rồi nó rút trong cặp ra một chiếc khăn, nhắm mắt lại, nuốt khan, lại là máu, đầu cảm thấy hơi choáng, vẫn cố mở mắt ra để cố định chiếc khăn ngay vết thương.
Lại nhắm mắt, nó thở hắt ra lấy bình tĩnh, tiếp tục nhắm mắt lại và buột chiếc khăn. Cậu lấy làm lạ về hành động của nó. Khi yên tâm là sẽ không còn nhìn thấy máu, nó mở mắt ra, nhẹ cả người, tim vẫn còn nghẹn, nhịp thở chưa đều.
_Anh chắc là mình không sao?
Cậu quay về phía gốc cây, siết chặt đôi bàn tay mình.
_Tôi…là… kẻ giết ba cô bé…- giọng nói ấy vẫn mạnh mẽ, có sự dần vặt, khinh bỉ, cậu khinh bỉ bản thân mình.
Lần này người im lặng là nó, không hẳn là do bất ngờ hay sợ hãi, nó chỉ thoáng ngạc nhiên, ngay từ lần đầu tiên nó đã nhận thấy ở cậu một vẻ tăm tối khác thường và giờ đây điều đó đã được xác minh.
_Đáng lẽ đã không bắn…cô bé đã khóc… rất nhiều…đã cầu xin…- cậu nghẹn lời, cảm giác tội lỗi, day dứt đến khó tả cứ trào dâng, nó mạnh mẽ như một ngọn lửa cứ muốn thiêu đốt lồng ngực, gương mặt nước mắt giàn giụa và lời cầu xin khẩn thiết của cô bé càng làm cậu hận bản thân mình.
_Chính tôi đã làm cô bé mất ba, tôi…- cậu chưa kịp nói tiếp vì quá bất ngờ….nó……
Chap 23
_Chính tôi đã làm cô bé mất ba, tôi…- cậu chưa kịp nói tiếp vì quá bất ngờ….nó…nó đang vòng tay ôm lấy cậu từ phía sau, nhịp thở chưa đều của nó cậu cảm nhận được, hơi thở ấm áp lúc nhanh lúc chậm phả vào tấm lưng rộng lớn, cậu thấy mình nhẹ nhõm đi phần nào, đôi bàn tay thả lõng, buông lơi…bất lực, sự dằn vặt như những móng vuốt sắc nhọn đang cào xé tâm hồn cậu, cơn đau cứ dồn dập, nhức nhối…
Thấy cậu đã bình tĩnh hơn, nó nới lỏng vòng tay, đứng trước mặt cậu, nó nhìn sâu vào đôi mắt nâu, đôi mắt đó đang long lên giận dữ trách bản thân sao quá yếu đuối.
_Không cần phải giả vờ mạnh mẽ bởi ai cũng có lúc là trẻ con.
Đôi bàn tay trắng mịn, từng ngón tay thon đang đưa lên, đặt vào tim cậu, nó nhìn vào nơi ấy, giọng nói nhẹ nhàng cứ như đang nhìn rõ bên trong.
_ Anh có nghe thấy nó đang khóc không, tâm hồn, lương tâm của anh, nếu muốn, anh hãy khóc cùng nó.- nó nhướng mắt nhè nhẹ, môi cong lên như khuyến khích.
Trái tim cậu từ lúc nó đặt tay vào dịu nhẹ hẳn đi, ngọn lửa lớn rạo rực nhẹ dần, nhẹ dần rồi tắt ngúm, tuy vẫn còn nhựng bụi than hung hung khói, mấy dây thần kinh nãy giờ căng lên như dây đàn cũng giãn ra, bàn tay nhỏ xinh ấy mang đến trái tim cậu một điều kì diệu, giống một cơn gió lạnh, một cơn mưa mát mẻ.
Nó ngồi bệt xuống thảm cỏ xanh, duỗi thẳng chân sảng khoái, ngắt vài bông hoa trắng lắc nhẹ cho nó đong đưa, hương hoa quyện vào làn gió, vị ngọt thấm qua cánh mũi thanh tú, nó nhoẻn miệng cười.
Cậu thả người ngồi xuống cạnh bên, thở hắt ra
_Cô cười trông đẹp lắm, không giống cách ngỗ ngáo thường ngày.- nãy giờ cậu vẫn dõi theo từng hành động của nó.
_Tại sao khi nãy…- cậu muốn nói đến chuyện nó vòng tay ôm lấy cậu, nghĩ đến lại ngượng miệng nên không nói tiếp.
_Vì những lúc như thế tôi thấy cần ai đó giúp mình kiềm chế, tôi nghĩ anh cũng vậy.- nó nói, tay vờn nhẹ trên thảm cỏ xanh.
_Ừ. – Không thể phủ nhận rằng vòng tay ấm áp của nó đã kiềm chế được sự đau đớn trong cậu, cảm giác bình yên như biển lặng đi sau những đợt sóng dồn dã ập vào bờ, như làng quê yên ả sau sự cuồng nộ của gió lốc.
_Sẽ nhẹ nhõm hơn nếu anh sống là chính mình, nếu thấy khó khăn, hãy như thế khi ở cạnh tôi.- thanh âm nhẹ nhàng hơn, có phần thẳng thắn, giọng nói và lời lẽ ấy khiến người ta vô cùng tin tưởng.
Khắc Minh nhìn sang nó, cậu nên vui mừng hay thất vọng khi có người hiểu cậu như vậy, tâm sự hay sống thật là mình trước ai đó là một khái niệm chưa hề có trong não bộ cậu xưa nay, mà giờ cậu lại thú nhận tội lỗi trước một đứa con gái nhỏ tuổi hơn mình.
_Tôi có quyền?
_Ý anh là sao?
_Quyền được bình yên? Sau ngần ấy tội lỗi?- ánh mắt vô hồn nhìn vào tia nắng mặt trời, không nheo lại, như đang trừng phạt chính mình.
_Tôi tin anh làm thế vì có lí do, nếu muốn được tha thứ phải biết chấp nhận lỗi lầm, hãy làm cô bé ngừng khóc, làm con tim anh ngừng khóc.- nó lại nở nụ cười, ấm áp như nắng, nhẹ như mây, nụ cười khiến người khác cảm thấy hạnh phúc.
Nó gửi gắm ở cậu một niềm tin, thứ nó vô cùng quý giá, vì khi trao đi niềm tin mà nhận lại giả dối thì chẳng vui vẻ tẹo nào, với nó thể xác bị thương đau một thì bị phản bội niềm tin đau tới mười. Nó sợ máu, đôi tay cậu nhuốm đầy máu chẳng phải nó gián tiếp cũng sợ cậu đấy sao? Nhưng không, trái lại nó thấy cậu rất gần gũi, rất giống nó, cả hai đều cô đơn.
______Văn phòng chủ tịch tập đoàn The Best_______
Một nhân viên trẻ tuổi cẩn trọng gõ cửa trước khi bước vào.
_Vào đi.- giọng một người đàn ông trung niên vang lên, chậm rãi nhưng đáng sợ.
_Thưa chủ tịch, em có chuyện muốn báo cáo ạ.- anh nhân viên kính cẩn, khép tay cúi đầu chào rồi mới ngước lên nhìn ông.
Ngồi thong thả trên chiếc ghế dựa, ông nhướng mắt nhìn xéo qua anh, tay rời khỏi bàn phím laptop, khoanh lại trước ngực.
_Chuyện gì?- cái giọng khinh khỉnh chả xem người đối diện ra gì của ông khiến bất kì ai nếu có lòng tự trọng đều thấy bực tức, nhưng phản ánh điều đó ư, không một ai dám cả.
_Thưa chủ tịch, em vừa thấy cậu chủ đi với một cô học sinh cùng trường.- anh vẫn tỏ vẻ kính trọng.
_Con gái, đi cùng thằng Minh?- ông ngạc nhiên, ngay cả đứa em gái nó còn chẳng màng đi cùng hay nói chuyện, giờ lại đi cùng một đứa con gái.
_Vâng, thưa chủ tịch.
_Con bé ấy thế nào?
_Thưa chủ tịch, là học sinh lớp 10, con của quản gia nhà họ Dương, cũng khá xinh.
_Hôm nào đưa nó tới gặp ta.- ông nhếch mép cười, con của một tên quản gia mà học đòi tiếp cận với con trai ông sao? “Gan nó cũng không nhỏ”- ông suy nghĩ rồi phẩy tay ra hiệu cho anh ra ngoài.
_Thưa chủ tịch, em xin phép.- anh cúi chào
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




