watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:28 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7547 Lượt

do để phải ra đi, lần này… anh về mong xây lại tình yêu đã vỡ, được không em?!- ánh mắt thỉnh cầu, cậu nhìn thẳng vào nó, chờ trông một câu trả lời, mong sao có được một hy vọng.

Có một tình yêu…đã từng là hạnh phúc.
Có một hạnh phúc…đã từng là nỗi đau.
Có một nỗi đau…bây giờ là quá khứ.

Đáp lại khát khao trong đôi mắt cậu là một câu nói còn hơn vạn mũi dao.

_Tôi và anh quen nhau sao?- đôi tay nó ghì chặt chiếc váy, giọng điềm tĩnh, gương mặt chẳng biểu lộ gì cả.

Cậu như đang rơi từ vách núi cao, tuyệt vọng, cô quạnh.

Cậu đâu hay rằng khó khăn lắm nó mới rũ bỏ được quá khứ, để bắt đầu lại cuộc đời mới, vậy thì hai người chẳng quen biết gì nhau đâu, hãy cứ là người dưng đi.

_Yun, anh biết em ghét sự phản bội, em à, anh buộc lòng phải khiến em ghét anh, thà em cứ đánh hay mắng anh cũng được, đừng tỏ ra xa lạ như vậy với anh.- cậu ghì chặt đôi vai nó, đau đớn, cậu đã chuẩn bị tinh thần để tìm lại nó, nhưng như thế này thì cậu chưa từng nghĩ đến.

_Xin lỗi, tôi là Yun, nhưng trong trí nhớ tôi chưa từng gặp anh.- nó nhẹ nhàng khẳng định, mà sao khi nghe thấy cậu suy sụp đến vậy.

_Yun à…!- tiếng gọi tha thiết ấy cất lên một lần nữa, nó sắp không chịu nổi rồi, không, nước mắt à ta lệnh cho mi không được rơi.

_Em chắc là không nhớ anh chứ?

Ôi, mối tình đầu, làm sao quên được

kia chứ!!!!

_Cậu gì ơi, cô ấy đã bảo là không quen mà.- Kỳ Lâm bước tới, kéo nó về cạnh mình. Cậu đã theo nó từ lúc nó vừa qua đoạn cầu thang, lúc lên đến thì thấy Hoàng Quân nên cậu đứng lại chờ. Không ngờ lại nghe được chuyện này, cậu thấy nó đang khó xử nên ra ứng cứu.

_Anh- nó mừng rỡ.

_Em ở đây làm anh tìm mãi- cậu ra vẻ hờn trách, quay sang Hoàng Quân- Chắc cậu nhầm bạn gái tôi với ai rồi.

“Bạn gái?”- đó là suy nghĩ của cả ba người, ai cũng ngạc nhiên.

_Yun à, cho dù em có quên anh cũng sẽ làm mọi cách để em nhớ.- Hoàng Quân lại nói tiếp, cậu cố không để tâm đến câu nói của Kỳ Lâm- Mưa sẽ bên anh mà!- rồi cậu bỏ đi, câu nói cuối cùng là sẽ còn gặp lại.

[ _Yun này, em giống mưa, đẹp lắm, nhưng mưa đến rồi mưa đi, em cũng không bên anh lâu, đúng chứ?

_Anh đúng là ngốc, em là Mưa, là Yun, Yun bên anh thì Mưa sẽ bên anh mà! ">

Cậu vẫn còn nhớ lần nói chuyện đó, khi hai người cùng ngắm mưa, cậu nhắc lại với Yun, nhưng bỏ đi vế đầu, vì cậu tin tưởng mưa bên cậu, còn Yun, cậu muốn tình yêu mang nó về bên cậu.

Chap 37

_Yun, em với cậu ta quen nhau sao?- Kỳ Lâm dò hỏi.

_Anh đưa em đi đâu đó đổi gió được không?-giọng nghèn nghẹn, nó đưa đôi mắt ngân ngấn nước lên nhìn, cậu bối rối gãi gãi đầu rồi gật đầu đồng ý.

Chiếc xe vun vút trong màn đêm tĩnh mịch, suốt đoạn đường Yun chỉ nhìn ra cửa sổ, chẳng nói một lời, sự yên lặng càng giằng xé suy tư.

Kỳ Lâm thỉnh thoảng lại nhìn sang bên xem biểu hiện của nó, tự dưng cậu thấy xót xa quá, nhưng cậu hiểu nó cần yên tĩnh nên cũng chỉ chăm chú lái xe.

Xe đi ra vùng ngoại thành, trời ngày càng tối, chỉ có mảnh trăng trên cao soi rọi ánh mắt buồn rười rượi của nó, một sự hỗn loạn, bế tắc, rối ren…

Cậu dừng lại ở một bờ biển, nó không nói không rằng, xuống xe rồi đi thẳng ra xa, khứu giác cảm nhận rõ ràng mùi hương mằn mặn của gió biển. Mái tóc mượt mà bay trong gió, đôi vai mỏng manh đang thấy lạnh, lanh ở da thịt hay lạnh trong tim?!

*

Nguyên Khang đến bên thì thầm vào tai Bảo Kỳ

_Tớ chẳng thấy Yun đâu cả, Kỳ Lâm cũng không? Hai người ấy đi đâu được chứ?- giọng cậu lo lắng.

_Để tớ gọi xem.- cậu lấy điện thoại gọi cho Yun rồi sầu não gác máy.- Không liên lạc được.

_Còn Kỳ Lâm?- Bảo Kỳ lại tiếp tục bấm số.

*

Kỳ Lâm toan bước theo Yun thì điện thoại reo lên.

_Nè, cậu có đang ở cùng Yun không, tớ không liên lạc được với con bé.- Bảo Kỳ nói luông tuồng, giọng gấp gáp.

_Cậu bình tĩnh đã chứ, Yun đang ở cạnh tớ, không sao đâu, vậy thôi nhé, tớ sẽ liên lạc sau.- cậu tắt vội khi thấy Yun cứ bước thất thần ra biển, chạy vụt theo.

*
_Ơ, này, Kỳ Lâm.- rồi cậu ngán ngẩm quay sang Nguyên Khang- cậu ấy tắt máy rồi, chỉ nói đang ở cùng con bé, sẽ gọi lại.

Nguyên Khang thở phào, rồi lại tiếp tục suy nghĩ. Em ắt hẳn đã gặp chuyện gì đó, xin lỗi, vì anh đã không thể bên cạnh em…

*

_Yun, em làm sao thế, có biết biển đang dâng không, làm gì cứ đi ra đây vậy.-cậu đã nắm tay kéo nó lại khi đôi chân còn chưa chạm nước.

Nó đứng lại, nhìn sâu vào đôi mắt cậu, người run run, giọt nước mắt trên khoé mi sắp rơi.

_Em…biết tin ai…bây giờ…hả anh?- nó hỏi một câu hỏi mà theo văn học vẫn gọi là câu hỏi tu từ, nó chẳng cần câu trả lời, nó chỉ muốn trách bản thân sao lại đặt niềm tin quá nhiều để giờ đây lạc mất chính mình.

Ánh mắt trùng ánh mắt, hai suy nghĩ giao nhau, tâm tư nó chạm vào tim cậu, trái tim đang thổn thức vì bóng hình một người con gái. Cậu không thực sự hiểu những gì nó nói, nhưng cậu hiểu trái tim mình, khi thấy nó ngủ trên giường bệnh Nguyên Khang cậu đã muốn đó là giường bệnh của mình, khi Hoàng Quân tỏ ra thận mật với nó cậu khó chịu, cậu muốn đến bên nó, và danh từ bạn gái không tự nhiên bộc phát mà vì đó là một ước ao trong cậu.

Cảm giác này, không gì khác, chính là yêu, cậu yêu nó trong vô thức, khi yếu lòng cậu chỉ mong được ôm lấy nó, người con gái ấy tự bao giờ đã có một vị trí quá vững vàng trong tim cậu.

Cậu vòng tay ôm chặt lấy nó, lời nói dịu dàng thủ thỉ bên tai.

_Hãy đặt niềm tin của em vào anh!- bàn tay cậu chạm vào làn tóc mềm, áp nó vào kề lồng ngực, cậu mún nó nghe thấy nhịp đập tim cậu, nhịp đập chỉ khi ở cạnh nó.

Nó rúc vào bộ ngực vạm vỡ, vảm giác ấm áp khi được chở che khiến cảm xúc vỡ oà, giọt nước trong veo thấm vào áo cậu, một giọt nước làm tái sinh mảnh đất cằn cỗi, em đã tin để khóc với anh, điều đó làm anh hạnh phúc.

Cậu nâng nhẹ cằm nó lên, cúi người hôn giọt nước mắt ấm nóng vừa chảy xuống, chất lỏng tan đi và thấm vào làn môi cậu.

_Đừng khóc một mình mà hãy khóc trên vai anh!- ánh mắt dịu dàng, cử chỉ nhẹ nhàng, anh thực lòng mong em được vui.

_Người đó…đã từng rất quan trọng…nhưng…anh ấy lừa dối em…bây giờ quay lại…muốn em nhớ…- nó cứ kể cho cậu nghe trong sự nghẹn ngào, nước mắt rớt rơi không ngừng, mỗi lần như thế cậu lại nắm chặt tay nó hơn, rồi lau nước mắt.

_Nhưng không đối diện không phải là cách hay em à, Bảo Ngọc có thể không biết cậu ta, nhưng Yun thì biết, tập quên quá khứ em nhé!- cậu an ủi nó, cũng là dặn dò chính mình, trong Yun vẫn còn tổn thương do Hoàng Quân, cậu sẽ dùng tình yêu của mình mà lấp lại lỗ hổng đó.

_Hãy tin anh thôi, nhóc à!- cậu xoay mặt nó qua, véo cánh mũi đáng yêu đang đỏ lên sụt sùi.- Em khóc xấu quá là xấu mà.

Nó bật cười, cậu vừa làm mặt xấu trêu nó, ở cạnh cậu là một cảm giác ấm áp khó nói nên lời. Rồi nó lại dùi mặt vào ngực cậu tìm cảm giác bình yên, lí nhí.

_Sẽ tin anh thôi!!!!-nó làm cậu mỉm cười hạnh phúc, anh sẽ đợi, vòng tay anh đủ lớn để che chở cho em.

Màn đêm huyễn hoặc vẫn lấp lánh theo cách riêng của nó, ánh sáng trên nền trời rọi xuống mặt biển lung linh, mặt biển về đêm yên ả không trào sóng như ban ngày, biển cũng có khoảng lặng, một màu đơn côi.

Bờ cát mềm cũng hiền hoà nghe gió hát, tít ngoài khơi xa có những con thuyền vẫn lênh đênh trên mặt biển.

Nó ngồi tựa đầu vào vai anh, được vòng tay anh chở che, biển trong lòng cũng ngừng dậy sóng. Nó như nhớ ra điều gì, ngước lên nhìn Kỳ Lâm nghi hoặc.

_Khi nãy ai cho anh nói em là bạn gái chứ.- nó nhõng nhẻo trách.

_Anh cho.- giọng diệu tự đắc.

Thế là tiện tay nó cù lét cậu đến chảy cả nước mắt.

_Ai cho anh hả, có nói lại không?!

_Anh…haha…không…em đừng cù nữa…haha…thôi….coi như anh chưa nói gì mà.

Sau những giọt nước măt sẽ là nụ cười.

Trời ngày càng tối, chắc cũng phải hơn 11h rồi.

_Ta về thôi, trễ rồi, người ở nhà sẽ lo đấy.0 cậu nắm tay kéo nó dậy, đang đi bỗng dưng nó khựng lại.

_Anh, em không muốn về nhà, chắc chắn Hoàng Quân sẽ đến nhà tìm em đó.

_Vậy chứ đi đâu giờ.

_Bây giờ em không muốn gặp lại anh ấy, hay về nhà anh được không?- ánh mắt hơi trùng lại.

_Em không sợ à?- cậu nheo mắt hỏi.

_Anh mà dám làm gì thì chết với em.- nó đưa tay chống hông ra điệu, nhoẻn miệng cười.

_Ôi thôi, anh sợ em cù nữa lắm.- cậu bật cười rồi lại kéo nó đi, niềm vui lại nối tiếp niềm vui.

Chap 38

Chặng đường trở về như gần hơn, hạnh phúc trong cậu cũng đong đầy, dù chỉ bất đắc dĩ nó và cậu mới ở cùng nhà nhưng sao cậu lại thấy vui quá, nhà bây giờ sẽ được gọi là tổ ấm chăng.

Yun lê từng bước mệt nhoài vào nhà rồi ngã người xuống bộ ghế sofa, thiêm thiếp, ngày hôm nay bận rộn quá rồi. Kỳ Lâm vẫn nụ cười vui sướng thường trực trên môi, cậu đi lên lầu dọn phòng cho nó.

Căn phòng nó sẽ ở nằm cuối dãy hành lang, nhà rất rộng nhưng chỉ có hai phòng, tay vặn nắm cửa, cậu xoay xoay, nó bị kẹt và cậu chợt nhớ ra mình đã làm mất chìa khoá phòng này lâu lắm rồi, cũng không cần dùng đến nên cậu không làm chìa mới.

Vậy là chỉ có phòng cậu dùng được, chỉ còn cách là cậu nằm đất để nó ngủ trên giường, cậu tình nguyện để nó ngon giấc, định xuống báo cho nó biết tình hình thì nó đã ngủ

Trang: [<] 1, 19, 20, [21] ,22,23 ,39 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT